Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 147: Anh có hận em không?

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Mới về, còn chưa đầy một tuần." Mỹ nữ nhìn anh ta, cười: "Chúng ta đúng là có duyên nha, ở chỗ này mà cũng có thể chạm mặt.""Sao cô lại ở đây?" Anh ta hỏi."Lúc em còn nhỏ có một bà vú em rất yêu thương em, bây giờ đã về hưu, chuyển đến chỗ này an hưởng tuổi già, ít khi em được về nước một chuyến, cố tình muốn đến đây thăm bà." Mỹ nữ nói xong, lại hỏi Lục Minh Hiên: "Còn anh? Sao anh lại ở đây?""Tôi gặp xui xẻo nên mới rớt xuống chỗ này. Di động của cô đâu, cho tôi mượn gọi điện thoại.""Tín hiệu ở đây không tốt, vào nội thành rồi gọi.""Ừ."Hai người đột nhiên trầm mặc, tôi có một loại cảm giác kỳ quái nói không nên lời, trong lòng hơi khó chịu, nhưng cũng không hiểu vì sao mình lại khó chịu. Thật kỳ lạ, tôi chưa từng bị như vậy, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?Tôi buồn bực, chợt nghe thấy mỹ nữ nói một câu làm khiếp sợ."Anh có hận em không?""Không có hận." Anh ta vẫn lạnh lùng như cũ.Mỹ nữ cong khóe miệng, nụ cười có chút chua xót: "Vậy anh, có còn yêu em không?"Thân hình anh ta cứng đờ, nhíu mày: "Vấn đề này, cô không thấy dư thừa sao?""Anh quả nhiên vẫn như trước....."Vài câu đối thoại ngắn ngủi, tôi đại khái có thể hiểu được quan hệ của hai người rồi!Phụ nữ của Lục Minh Hiên quả thực có mặt ở khắp mọi nơi, chỗ nào cũng có! Là một người đàn ông phong lưu như vậy, thật sống không uổng phí, nếu so với Trần Quán Hy, anh ta chỉ có hơn chứ không có kém!Chỉ hy vọng tôi không phải rơi vào lưới tình của anh ta là tốt rồi!Dọc theo đường đi, bọn họ cũng không nói gì thêm, ba giờ sau, xe chạy đến thành thị đông đúc.Nhìn mấy tòa nhà cao tầng kia, tôi cảm thấy như mình được hồi sinh, thật nhớ cảm giác sống ở thành phố!Ngắn ngủn hai ngày sống ở nông thôn, lại như trải qua một khoảng thời gian khó khăn thật dài, đây là trải nghiệm khó quên nhất của tôi, nhưng không sao vì tôi sẽ không bao giờ phải trở lại nơi đó nữa! (Sau này sẽ quay lại thôi chị Oánh à:v)Xuống xe, Lục Minh Hiên gọi điện thoại cho thư ký, sau đó trả điện thoại cho mỹ nữ: "Hôm nay cám ơn cô.""Không cần cám ơn." Mỹ nữ nhận lấy điện thoại: "Nếu muốn cám ơn em, thì lần sau mời em đi ăn cơm đi, dù gì đã một thời gian dài không gặp, chúng ta cũng nên ăn một bữa cơm.""Được."Mỹ nữ đưa danh thiếp cho Lục Minh Hiên, viết xuống một dãy số: "Đây là số điện thoại của em, lần sau nhớ gọi số này."Lục Minh Hiên nhận lấy danh thiếp, vẫy tay tạm biệt với mỹ nữ, chiếc Aston Martin màu đỏ từ từ rời đi.

"Mới về, còn chưa đầy một tuần." Mỹ nữ nhìn anh ta, cười: "Chúng ta đúng là có duyên nha, ở chỗ này mà cũng có thể chạm mặt."

"Sao cô lại ở đây?" Anh ta hỏi.

"Lúc em còn nhỏ có một bà vú em rất yêu thương em, bây giờ đã về hưu, chuyển đến chỗ này an hưởng tuổi già, ít khi em được về nước một chuyến, cố
tình muốn đến đây thăm bà." Mỹ nữ nói xong, lại hỏi Lục Minh Hiên: "Còn
anh? Sao anh lại ở đây?"

"Tôi gặp xui xẻo nên mới rớt xuống chỗ này. Di động của cô đâu, cho tôi mượn gọi điện thoại."

"Tín hiệu ở đây không tốt, vào nội thành rồi gọi."

"Ừ."

Hai người đột nhiên trầm mặc, tôi có một loại cảm giác kỳ quái nói không
nên lời, trong lòng hơi khó chịu, nhưng cũng không hiểu vì sao mình lại
khó chịu. Thật kỳ lạ, tôi chưa từng bị như vậy, rốt cuộc là chuyện gì
đang xảy ra?

Tôi buồn bực, chợt nghe thấy mỹ nữ nói một câu làm khiếp sợ.

"Anh có hận em không?"

"Không có hận." Anh ta vẫn lạnh lùng như cũ.

Mỹ nữ cong khóe miệng, nụ cười có chút chua xót: "Vậy anh, có còn yêu em không?"

Thân hình anh ta cứng đờ, nhíu mày: "Vấn đề này, cô không thấy dư thừa sao?"

"Anh quả nhiên vẫn như trước....."

Vài câu đối thoại ngắn ngủi, tôi đại khái có thể hiểu được quan hệ của hai người rồi!

Phụ nữ của Lục Minh Hiên quả thực có mặt ở khắp mọi nơi, chỗ nào cũng có!
Là một người đàn ông phong lưu như vậy, thật sống không uổng phí, nếu so với Trần Quán Hy, anh ta chỉ có hơn chứ không có kém!

Chỉ hy vọng tôi không phải rơi vào lưới tình của anh ta là tốt rồi!

Dọc theo đường đi, bọn họ cũng không nói gì thêm, ba giờ sau, xe chạy đến thành thị đông đúc.

Nhìn mấy tòa nhà cao tầng kia, tôi cảm thấy như mình được hồi sinh, thật nhớ cảm giác sống ở thành phố!

Ngắn ngủn hai ngày sống ở nông thôn, lại như trải qua một khoảng thời gian
khó khăn thật dài, đây là trải nghiệm khó quên nhất của tôi, nhưng không sao vì tôi sẽ không bao giờ phải trở lại nơi đó nữa! (Sau này sẽ quay
lại thôi chị Oánh à:v)

Xuống xe, Lục Minh Hiên gọi điện thoại cho thư ký, sau đó trả điện thoại cho mỹ nữ: "Hôm nay cám ơn cô."

"Không cần cám ơn." Mỹ nữ nhận lấy điện thoại: "Nếu muốn cám ơn em, thì lần
sau mời em đi ăn cơm đi, dù gì đã một thời gian dài không gặp, chúng ta
cũng nên ăn một bữa cơm."

"Được."

Mỹ nữ đưa danh thiếp cho Lục Minh Hiên, viết xuống một dãy số: "Đây là số điện thoại của em, lần sau nhớ gọi số này."

Lục Minh Hiên nhận lấy danh thiếp, vẫy tay tạm biệt với mỹ nữ, chiếc Aston Martin màu đỏ từ từ rời đi.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Mới về, còn chưa đầy một tuần." Mỹ nữ nhìn anh ta, cười: "Chúng ta đúng là có duyên nha, ở chỗ này mà cũng có thể chạm mặt.""Sao cô lại ở đây?" Anh ta hỏi."Lúc em còn nhỏ có một bà vú em rất yêu thương em, bây giờ đã về hưu, chuyển đến chỗ này an hưởng tuổi già, ít khi em được về nước một chuyến, cố tình muốn đến đây thăm bà." Mỹ nữ nói xong, lại hỏi Lục Minh Hiên: "Còn anh? Sao anh lại ở đây?""Tôi gặp xui xẻo nên mới rớt xuống chỗ này. Di động của cô đâu, cho tôi mượn gọi điện thoại.""Tín hiệu ở đây không tốt, vào nội thành rồi gọi.""Ừ."Hai người đột nhiên trầm mặc, tôi có một loại cảm giác kỳ quái nói không nên lời, trong lòng hơi khó chịu, nhưng cũng không hiểu vì sao mình lại khó chịu. Thật kỳ lạ, tôi chưa từng bị như vậy, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?Tôi buồn bực, chợt nghe thấy mỹ nữ nói một câu làm khiếp sợ."Anh có hận em không?""Không có hận." Anh ta vẫn lạnh lùng như cũ.Mỹ nữ cong khóe miệng, nụ cười có chút chua xót: "Vậy anh, có còn yêu em không?"Thân hình anh ta cứng đờ, nhíu mày: "Vấn đề này, cô không thấy dư thừa sao?""Anh quả nhiên vẫn như trước....."Vài câu đối thoại ngắn ngủi, tôi đại khái có thể hiểu được quan hệ của hai người rồi!Phụ nữ của Lục Minh Hiên quả thực có mặt ở khắp mọi nơi, chỗ nào cũng có! Là một người đàn ông phong lưu như vậy, thật sống không uổng phí, nếu so với Trần Quán Hy, anh ta chỉ có hơn chứ không có kém!Chỉ hy vọng tôi không phải rơi vào lưới tình của anh ta là tốt rồi!Dọc theo đường đi, bọn họ cũng không nói gì thêm, ba giờ sau, xe chạy đến thành thị đông đúc.Nhìn mấy tòa nhà cao tầng kia, tôi cảm thấy như mình được hồi sinh, thật nhớ cảm giác sống ở thành phố!Ngắn ngủn hai ngày sống ở nông thôn, lại như trải qua một khoảng thời gian khó khăn thật dài, đây là trải nghiệm khó quên nhất của tôi, nhưng không sao vì tôi sẽ không bao giờ phải trở lại nơi đó nữa! (Sau này sẽ quay lại thôi chị Oánh à:v)Xuống xe, Lục Minh Hiên gọi điện thoại cho thư ký, sau đó trả điện thoại cho mỹ nữ: "Hôm nay cám ơn cô.""Không cần cám ơn." Mỹ nữ nhận lấy điện thoại: "Nếu muốn cám ơn em, thì lần sau mời em đi ăn cơm đi, dù gì đã một thời gian dài không gặp, chúng ta cũng nên ăn một bữa cơm.""Được."Mỹ nữ đưa danh thiếp cho Lục Minh Hiên, viết xuống một dãy số: "Đây là số điện thoại của em, lần sau nhớ gọi số này."Lục Minh Hiên nhận lấy danh thiếp, vẫy tay tạm biệt với mỹ nữ, chiếc Aston Martin màu đỏ từ từ rời đi.

Chương 147: Anh có hận em không?