Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 149: Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Tự tôi có cách, em cứ ăn là được."Tôi cảm động trong lòng, ngoại trừ Diệp Phong ra, chưa có người đàn ông nào từng mua kẹo bông gòn cho tôi."Cám ơn."Anh ta không nói gì, chỉ nhìn về phía trước.Tôi nhẹ nhàng l**m một chút, đầu lưỡi vừa chạm đến, nó liền tan chảy ra, cảm thấy còn chưa có ăn cái gì, nhưng trong miệng thật ngọt, tôi cắn một ngụm rồi lại thêm một ngụm, trong lòng thật thích thú, giống như một đứa trẻ.Anh ta nhìn tôi ăn vui vẻ, khó hiểu nhíu mày: "Cái này ăn ngon như vậy sao?""Anh chưa từng ăn à?""Tôi không ăn đồ ngọt!""Vậy ăn thử một miếng đi." Tôi đưa que kẹo đến trước mặt anh ta, anh ta quay mặt sang chỗ khác nói: "Không cần!""Chỉ ăn thử một miếng thôi, ngon lắm đó, anh ăn thử đi!" Tôi không chịu buông tha, ép anh ta ăn cho bằng được.Anh ta bị ép, hoài nghi nhìn tôi: "Thật sự ngon sao?""Tất nhiên rồi!""Sẽ không bị đau bụng chứ?""Hỏi thừa!"Anh ta do dự một hồi lâu, mới cẩn thận vươn đầu lưỡi, l**m một chút."Thế nào, ăn có ngon không?""Không ăn được gì hết!" Anh ta l**m l**m môi."Anh không thấy trong miệng có vị ngọt sao? Không thấy cảm giác này rất thú vị sao?" Tôi vui vẻ cười, cầm kẹo bông trong tay vừa cắn vừa l**m, nụ cười tươi rói bên môi.Anh ta kinh ngạc nhìn chằm chằm tôi, tôi chú ý tới, hỏi anh ta: "Sao anh lại nhìn tôi như vậy?""Tôi muốn nếm thử vị ngọt trong miệng em.""Cái gì?" Tôi còn chưa kịp phản ứng, khuôn mặt anh ta đã tiến lại gần, đôi môi lạnh lẽo dán chặt lên môi của tôi, vươn đầu lưỡi cạy hàm răng tôi ra, hút lấy hương vị ngọt ngào trong miệng.Tôi sững sờ đứng ngây ngốc ở đó, kẹo bông gòn trên tay nhè nhẹ lay động trong gió.Nụ hôn của anh ta thật sâu, tôi không có cự tuyệt, cũng không đẩy anh ta ra, thời gian như dừng lại ở khoảnh khắc đó, tim tôi đập thật nhanh.Đây là lần đầu tiên anh ta hôn tôi ở nơi công cộng, cũng là lần đầu tiên tôi rung động trước nụ hôn của anh ta.Mặt của tôi nóng quá, thật nóng.....Không biết qua bao lâu, rốt cuộc anh ta cũng buông tôi ra, l**m l**m miệng: "Ừ, đúng là có vị ngọt khuếch tán trong miệng, mùi vị cũng không tệ."Tôi vừa kịp phản ứng, xấu hổ trừng mắt nhìn anh ta: "Anh.... Tại sao anh lại làm vậy, không thèm quan sát xung quanh đã loạn hôn..... Anh chơi xấu!""Em đỏ mặt rồi kìa." Anh ta cười đắc ý: "Cũng không phải lần đầu tiên hôn nhau, em làm gì tức giận như vậy? Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?"

"Tự tôi có cách, em cứ ăn là được."

Tôi cảm động trong lòng, ngoại trừ Diệp Phong ra, chưa có người đàn ông nào từng mua kẹo bông gòn cho tôi.

"Cám ơn."

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn về phía trước.

Tôi nhẹ nhàng l**m một chút, đầu lưỡi vừa chạm đến, nó liền tan chảy ra,
cảm thấy còn chưa có ăn cái gì, nhưng trong miệng thật ngọt, tôi cắn một ngụm rồi lại thêm một ngụm, trong lòng thật thích thú, giống như một
đứa trẻ.

Anh ta nhìn tôi ăn vui vẻ, khó hiểu nhíu mày: "Cái này ăn ngon như vậy sao?"

"Anh chưa từng ăn à?"

"Tôi không ăn đồ ngọt!"

"Vậy ăn thử một miếng đi." Tôi đưa que kẹo đến trước mặt anh ta, anh ta quay mặt sang chỗ khác nói: "Không cần!"

"Chỉ ăn thử một miếng thôi, ngon lắm đó, anh ăn thử đi!" Tôi không chịu buông tha, ép anh ta ăn cho bằng được.

Anh ta bị ép, hoài nghi nhìn tôi: "Thật sự ngon sao?"

"Tất nhiên rồi!"

"Sẽ không bị đau bụng chứ?"

"Hỏi thừa!"

Anh ta do dự một hồi lâu, mới cẩn thận vươn đầu lưỡi, l**m một chút.

"Thế nào, ăn có ngon không?"

"Không ăn được gì hết!" Anh ta l**m l**m môi.

"Anh không thấy trong miệng có vị ngọt sao? Không thấy cảm giác này rất thú
vị sao?" Tôi vui vẻ cười, cầm kẹo bông trong tay vừa cắn vừa l**m, nụ
cười tươi rói bên môi.

Anh ta kinh ngạc nhìn chằm chằm tôi, tôi chú ý tới, hỏi anh ta: "Sao anh lại nhìn tôi như vậy?"

"Tôi muốn nếm thử vị ngọt trong miệng em."

"Cái gì?" Tôi còn chưa kịp phản ứng, khuôn mặt anh ta đã tiến lại gần, đôi
môi lạnh lẽo dán chặt lên môi của tôi, vươn đầu lưỡi cạy hàm răng tôi
ra, hút lấy hương vị ngọt ngào trong miệng.

Tôi sững sờ đứng ngây ngốc ở đó, kẹo bông gòn trên tay nhè nhẹ lay động trong gió.

Nụ hôn của anh ta thật sâu, tôi không có cự tuyệt, cũng không đẩy anh ta
ra, thời gian như dừng lại ở khoảnh khắc đó, tim tôi đập thật nhanh.

Đây là lần đầu tiên anh ta hôn tôi ở nơi công cộng, cũng là lần đầu tiên tôi rung động trước nụ hôn của anh ta.

Mặt của tôi nóng quá, thật nóng.....

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc anh ta cũng buông tôi ra, l**m l**m miệng:
"Ừ, đúng là có vị ngọt khuếch tán trong miệng, mùi vị cũng không tệ."

Tôi vừa kịp phản ứng, xấu hổ trừng mắt nhìn anh ta: "Anh.... Tại sao anh lại làm vậy, không thèm quan sát xung quanh đã loạn hôn..... Anh
chơi xấu!"

"Em đỏ mặt rồi kìa." Anh ta cười đắc ý: "Cũng không
phải lần đầu tiên hôn nhau, em làm gì tức giận như vậy? Chẳng lẽ em
không thấy lãng mạn?"

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Tự tôi có cách, em cứ ăn là được."Tôi cảm động trong lòng, ngoại trừ Diệp Phong ra, chưa có người đàn ông nào từng mua kẹo bông gòn cho tôi."Cám ơn."Anh ta không nói gì, chỉ nhìn về phía trước.Tôi nhẹ nhàng l**m một chút, đầu lưỡi vừa chạm đến, nó liền tan chảy ra, cảm thấy còn chưa có ăn cái gì, nhưng trong miệng thật ngọt, tôi cắn một ngụm rồi lại thêm một ngụm, trong lòng thật thích thú, giống như một đứa trẻ.Anh ta nhìn tôi ăn vui vẻ, khó hiểu nhíu mày: "Cái này ăn ngon như vậy sao?""Anh chưa từng ăn à?""Tôi không ăn đồ ngọt!""Vậy ăn thử một miếng đi." Tôi đưa que kẹo đến trước mặt anh ta, anh ta quay mặt sang chỗ khác nói: "Không cần!""Chỉ ăn thử một miếng thôi, ngon lắm đó, anh ăn thử đi!" Tôi không chịu buông tha, ép anh ta ăn cho bằng được.Anh ta bị ép, hoài nghi nhìn tôi: "Thật sự ngon sao?""Tất nhiên rồi!""Sẽ không bị đau bụng chứ?""Hỏi thừa!"Anh ta do dự một hồi lâu, mới cẩn thận vươn đầu lưỡi, l**m một chút."Thế nào, ăn có ngon không?""Không ăn được gì hết!" Anh ta l**m l**m môi."Anh không thấy trong miệng có vị ngọt sao? Không thấy cảm giác này rất thú vị sao?" Tôi vui vẻ cười, cầm kẹo bông trong tay vừa cắn vừa l**m, nụ cười tươi rói bên môi.Anh ta kinh ngạc nhìn chằm chằm tôi, tôi chú ý tới, hỏi anh ta: "Sao anh lại nhìn tôi như vậy?""Tôi muốn nếm thử vị ngọt trong miệng em.""Cái gì?" Tôi còn chưa kịp phản ứng, khuôn mặt anh ta đã tiến lại gần, đôi môi lạnh lẽo dán chặt lên môi của tôi, vươn đầu lưỡi cạy hàm răng tôi ra, hút lấy hương vị ngọt ngào trong miệng.Tôi sững sờ đứng ngây ngốc ở đó, kẹo bông gòn trên tay nhè nhẹ lay động trong gió.Nụ hôn của anh ta thật sâu, tôi không có cự tuyệt, cũng không đẩy anh ta ra, thời gian như dừng lại ở khoảnh khắc đó, tim tôi đập thật nhanh.Đây là lần đầu tiên anh ta hôn tôi ở nơi công cộng, cũng là lần đầu tiên tôi rung động trước nụ hôn của anh ta.Mặt của tôi nóng quá, thật nóng.....Không biết qua bao lâu, rốt cuộc anh ta cũng buông tôi ra, l**m l**m miệng: "Ừ, đúng là có vị ngọt khuếch tán trong miệng, mùi vị cũng không tệ."Tôi vừa kịp phản ứng, xấu hổ trừng mắt nhìn anh ta: "Anh.... Tại sao anh lại làm vậy, không thèm quan sát xung quanh đã loạn hôn..... Anh chơi xấu!""Em đỏ mặt rồi kìa." Anh ta cười đắc ý: "Cũng không phải lần đầu tiên hôn nhau, em làm gì tức giận như vậy? Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?"

Chương 149: Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?