Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 150: Cả người nổi da gà

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Em đỏ mặt rồi kìa." Anh ta cười đắc ý: "Cũng không phải lần đầu tiên hôn nhau, em làm gì tức giận như vậy? Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?""Lãng mạn cái gì chứ, nhiều người nhìn như vậy.....""Về sau có thể hôn nhiều một chút, mùi vị cũng không tệ." Ý niệm tà ác trong đầu anh ta lại bắt đầu trỗi dậy."Anh....." Tôi giả bộ làm mặt tức giận, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.Đột nhiên tiếng còi xe vang lên.Hơn mười chiếc xe nhanh chóng chạy đến, toàn bộ vây quanh quảng trường, vừa vặn ở xung quanh đài phun nước, vây hai chúng ở chính giữa, khí thế thực hùng hổ, giống như đang quay phim.Xe dừng lại, đồng loạt tắt máy xe, sau đó một đám vệ sĩ mặc quần áo màu đen nhanh chóng lao xuống, trong đó có thư ký của Lục Minh Hiên."Lục tổng giám đốc, ngài không sao chứ?" Vẻ mặt thư ký khẩn trương, nhìn thấy Lục Minh Hiên không có vấn đề gì, nhẹ nhõm thở dài một hơi."Ngài mất tích hai ngày nay, tất cả mọi người đều đang tìm ngài, ông cụ rất sốt ruột, ông nói nếu đêm nay còn không tìm được ngài, ông ấy sẽ tự mình gấp rút trở về đây lo liệu mọi chuyện, mặc kệ vận dụng bao nhiêu mối quan hệ, tốn bao nhiêu tiền cũng nhất định phải tìm được người về.""Ông cụ đã biết rồi sao?""Đúng vậy......" Thư ký cúi đầu.Lục Minh Hiên có chút không vui: "Lập tức liên lạc cho ông cụ, báo với ông ấy là tôi không sao, còn về chuyện công ty, lập tức phát thông báo, một giờ sau triệu tập hội nghị khẩn cấp, hai ngày này tôi không có ở đây, công ty xảy ra chuyện gì, toàn bộ đều phải báo cáo cho tôi biết.""Dạ được....."Lúc này Lục Minh Hiên lại khôi phục lại khí phách thường ngày, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, mỗi một cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng làm nổi bật lên phong thái uy nghiêm của người lãnh đạo.Tôi cảm thấy anh ta thật xa cách, loại cảm giác khó hiểu này làm tôi có chút mất mát."Hiên Hiên!" Một giọng nói uốn éo đầy lo lắng truyền đến.Tôi quay đầu, chỉ thấy một bóng dáng mảnh khảnh chạy vọt đến, nhào vào trong lòng Lục Minh Hiên."Hai ngày nay anh đi đâu vậy, anh có biết em lo cho anh lắm không, người ta ăn không ngon suốt hai ngày nay đó..... Hu hu....." Cô ta khóc nức nở.Hai chữ "Hiên Hiên" làm cả người tôi nổi da gà, cô gái này cũng thật là khoa trương quá đi."Sao cô cũng tới đây?" Lục Minh Hiên nhíu mày."Là thư ký của anh nói cho em biết, em vừa nghe được tin tức của anh, lập tức liền đến đây."

"Em đỏ mặt rồi kìa."
Anh ta cười đắc ý: "Cũng không phải lần đầu tiên hôn nhau, em làm gì tức giận như vậy? Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?"

"Lãng mạn cái gì chứ, nhiều người nhìn như vậy....."

"Về sau có thể hôn nhiều một chút, mùi vị cũng không tệ." Ý niệm tà ác trong đầu anh ta lại bắt đầu trỗi dậy.

"Anh....." Tôi giả bộ làm mặt tức giận, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.

Đột nhiên tiếng còi xe vang lên.

Hơn mười chiếc xe nhanh chóng chạy đến, toàn bộ vây quanh quảng trường, vừa vặn ở xung quanh đài phun nước, vây hai chúng ở chính giữa, khí thế
thực hùng hổ, giống như đang quay phim.

Xe dừng lại, đồng loạt
tắt máy xe, sau đó một đám vệ sĩ mặc quần áo màu đen nhanh chóng lao
xuống, trong đó có thư ký của Lục Minh Hiên.

"Lục tổng giám đốc,
ngài không sao chứ?" Vẻ mặt thư ký khẩn trương, nhìn thấy Lục Minh Hiên
không có vấn đề gì, nhẹ nhõm thở dài một hơi.

"Ngài mất tích hai
ngày nay, tất cả mọi người đều đang tìm ngài, ông cụ rất sốt ruột, ông
nói nếu đêm nay còn không tìm được ngài, ông ấy sẽ tự mình gấp rút trở
về đây lo liệu mọi chuyện, mặc kệ vận dụng bao nhiêu mối quan hệ, tốn
bao nhiêu tiền cũng nhất định phải tìm được người về."

"Ông cụ đã biết rồi sao?"

"Đúng vậy......" Thư ký cúi đầu.

Lục Minh Hiên có chút không vui: "Lập tức liên lạc cho ông cụ, báo với ông
ấy là tôi không sao, còn về chuyện công ty, lập tức phát thông báo, một
giờ sau triệu tập hội nghị khẩn cấp, hai ngày này tôi không có ở đây,
công ty xảy ra chuyện gì, toàn bộ đều phải báo cáo cho tôi biết."

"Dạ được....."

Lúc này Lục Minh Hiên lại khôi phục lại khí phách thường ngày, ánh mắt
trong trẻo nhưng lạnh lùng, mỗi một cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng làm
nổi bật lên phong thái uy nghiêm của người lãnh đạo.

Tôi cảm thấy anh ta thật xa cách, loại cảm giác khó hiểu này làm tôi có chút mất mát.

"Hiên Hiên!" Một giọng nói uốn éo đầy lo lắng truyền đến.

Tôi quay đầu, chỉ thấy một bóng dáng mảnh khảnh chạy vọt đến, nhào vào trong lòng Lục Minh Hiên.

"Hai ngày nay anh đi đâu vậy, anh có biết em lo cho anh lắm không, người ta
ăn không ngon suốt hai ngày nay đó..... Hu hu....." Cô ta khóc
nức nở.

Hai chữ "Hiên Hiên" làm cả người tôi nổi da gà, cô gái này cũng thật là khoa trương quá đi.

"Sao cô cũng tới đây?" Lục Minh Hiên nhíu mày.

"Là thư ký của anh nói cho em biết, em vừa nghe được tin tức của anh, lập tức liền đến đây."

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Em đỏ mặt rồi kìa." Anh ta cười đắc ý: "Cũng không phải lần đầu tiên hôn nhau, em làm gì tức giận như vậy? Chẳng lẽ em không thấy lãng mạn?""Lãng mạn cái gì chứ, nhiều người nhìn như vậy.....""Về sau có thể hôn nhiều một chút, mùi vị cũng không tệ." Ý niệm tà ác trong đầu anh ta lại bắt đầu trỗi dậy."Anh....." Tôi giả bộ làm mặt tức giận, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.Đột nhiên tiếng còi xe vang lên.Hơn mười chiếc xe nhanh chóng chạy đến, toàn bộ vây quanh quảng trường, vừa vặn ở xung quanh đài phun nước, vây hai chúng ở chính giữa, khí thế thực hùng hổ, giống như đang quay phim.Xe dừng lại, đồng loạt tắt máy xe, sau đó một đám vệ sĩ mặc quần áo màu đen nhanh chóng lao xuống, trong đó có thư ký của Lục Minh Hiên."Lục tổng giám đốc, ngài không sao chứ?" Vẻ mặt thư ký khẩn trương, nhìn thấy Lục Minh Hiên không có vấn đề gì, nhẹ nhõm thở dài một hơi."Ngài mất tích hai ngày nay, tất cả mọi người đều đang tìm ngài, ông cụ rất sốt ruột, ông nói nếu đêm nay còn không tìm được ngài, ông ấy sẽ tự mình gấp rút trở về đây lo liệu mọi chuyện, mặc kệ vận dụng bao nhiêu mối quan hệ, tốn bao nhiêu tiền cũng nhất định phải tìm được người về.""Ông cụ đã biết rồi sao?""Đúng vậy......" Thư ký cúi đầu.Lục Minh Hiên có chút không vui: "Lập tức liên lạc cho ông cụ, báo với ông ấy là tôi không sao, còn về chuyện công ty, lập tức phát thông báo, một giờ sau triệu tập hội nghị khẩn cấp, hai ngày này tôi không có ở đây, công ty xảy ra chuyện gì, toàn bộ đều phải báo cáo cho tôi biết.""Dạ được....."Lúc này Lục Minh Hiên lại khôi phục lại khí phách thường ngày, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, mỗi một cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng làm nổi bật lên phong thái uy nghiêm của người lãnh đạo.Tôi cảm thấy anh ta thật xa cách, loại cảm giác khó hiểu này làm tôi có chút mất mát."Hiên Hiên!" Một giọng nói uốn éo đầy lo lắng truyền đến.Tôi quay đầu, chỉ thấy một bóng dáng mảnh khảnh chạy vọt đến, nhào vào trong lòng Lục Minh Hiên."Hai ngày nay anh đi đâu vậy, anh có biết em lo cho anh lắm không, người ta ăn không ngon suốt hai ngày nay đó..... Hu hu....." Cô ta khóc nức nở.Hai chữ "Hiên Hiên" làm cả người tôi nổi da gà, cô gái này cũng thật là khoa trương quá đi."Sao cô cũng tới đây?" Lục Minh Hiên nhíu mày."Là thư ký của anh nói cho em biết, em vừa nghe được tin tức của anh, lập tức liền đến đây."

Chương 150: Cả người nổi da gà