Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 212: Tiền bạc và dục vọng
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Có lẽ tôi nói những lời này rất là quá đáng, nhưng tôi chính là như vậy, tôi đã chịu đựng người đàn bà này đủ lắm rồi!Bà ta vừa nghe, hốt hoảng, nước mắt rơi lã chã: "Không được, con không thể đuổi mẹ đi, mấy người cho vay nặng lãi hung hăng như vậy, bọn họ sẽ đánh mẹ chết mất, Oánh Oánh, con không thể thấy chết mà không cứu được... Ba... Ba... Ba cứu con với... Con không muốn chết đâu... Hu hu hu..."Bà ấy thấy tôi không nhút nhích, lại đi khóc lóc cầu xin ông ngoại.Ông ngoại lại mềm lòng, thở dài nói với tôi: "Đều là người một nhà thôi mà, con giúp nó đi, Oánh Oánh, nó cũng là mẹ con... Nhìn mấy tên côn đồ đó chém chết mẹ con, con nhẫn tâm vậy sao? Làm con cái thì không thể như vậy được đâu...""Vậy ông ngoại muốn con phải làm sao bây giờ? Trả nợ giùm bà ấy sao?" Tôi phẫn hận nhìn chằm chằm người đàn bà này, nếu không phải là vì nể mặt ông ngoại, tôi đã sớm đuổi bà ấy ra ngoài, nếu lúc đầu kiên quyết đuổi bà ấy đi, thì đâu có xảy ra chuyện như ngày hôm nay!Ông ngoại không nhìn tôi, hỏi Mạc Văn Phượng: "Con thiếu bọn cho vay nặng lãi bao nhiêu tiền?"Bà ấy xấu hổ, cúi đầu, khó khăn đưa ra ba ngón tay..."Ba vạn đồng?"Bà ấy lắc đầu."Ba mươi vạn?"Bà ấy cũng lắc đầu.Tôi không nhịn được: "Bà thiếu ba trăm vạn ư!"Bà ấy cắn môi, líu ríu nói: "Là... Là ba ngàn vạn..." (Ùi ui khoảng 100 tỉ VND)"Cái gì? Ba ngàn vạn..." Ông ngoại đưa tay che ngực, xém chút nữa xỉu vì kinh ngạc.Tôi cũng giận đến nói không nên lời: "Được rồi, bà mau cút khỏi đây đi, số tiền lớn như vậy, tôi thật sự không thể giúp được bà đâu!" Có bán tôi đi cũng còn chưa kiếm đủ ba ngàn vạn nữa! Tôi đi theo Lục Minh Hiên lâu như vậy, cộng hết nhà cửa xe cộ anh ta cho tôi còn chưa tới ba ngàn vạn!Bà ấy hay thật, đi cùng người đàn ông kia tới sòng bạc một chuyến mà đã tốn hết ba ngàn vạn!Nếu như bà ấy còn có lương tâm, thì cũng không cần trở lại đây nữa, cho dù có bị mấy tên giang hồ kia chém giết, thì cũng đừng nên làm liên lụy tới tôi và ông ngoại!Mạc Văn Phượng vừa nghe xong, "bụp" một tiếng lại quỳ xuống, ôm bắp đùi ông ngoại khóc kêu: "Ba... Con biết sai rồi... Giúp con với... Con không muốn chết... Con thật sự không muốn chết đâu... Hu hu...""Giúp? Làm sao mà giúp được? Bán cái nhà này đi cũng không đủ ba ngàn vạn! Bà tưởng kiếm được ba ngàn vạn là dễ lắm hay sao?""Không phải bây giờ con đã là diễn viên nổi tiếng rồi hay sao? Quay một bộ phim có thể kiếm được rất nhiều tiền... Hơn nữa, trên báo cũng nói... Con sắp kết hôn với chủ tịch tập đoàn Đông Á đó... Người đàn ông đó có nhiều tiền như vậy... Con cũng..." Bà ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trong đó sự tham lam tiền bạc và dục vọng.
Có lẽ tôi nói những lời này rất là quá đáng, nhưng tôi chính là như vậy, tôi đã chịu đựng người đàn bà này đủ lắm rồi!
Bà ta vừa nghe, hốt hoảng, nước mắt rơi lã chã: "Không được, con không thể đuổi mẹ đi, mấy người cho vay nặng lãi hung hăng như vậy, bọn họ sẽ
đánh mẹ chết mất, Oánh Oánh, con không thể thấy chết mà không cứu được... Ba... Ba... Ba cứu con với... Con không muốn chết đâu... Hu
hu hu..."
Bà ấy thấy tôi không nhút nhích, lại đi khóc lóc cầu xin ông ngoại.
Ông ngoại lại mềm lòng, thở dài nói với tôi: "Đều là người một nhà thôi mà, con giúp nó đi, Oánh Oánh, nó cũng là mẹ con... Nhìn mấy tên côn đồ
đó chém chết mẹ con, con nhẫn tâm vậy sao? Làm con cái thì không thể như vậy được đâu..."
"Vậy ông ngoại muốn con phải làm sao bây giờ? Trả nợ giùm bà ấy sao?" Tôi phẫn hận nhìn chằm chằm người đàn bà này,
nếu không phải là vì nể mặt ông ngoại, tôi đã sớm đuổi bà ấy ra ngoài,
nếu lúc đầu kiên quyết đuổi bà ấy đi, thì đâu có xảy ra chuyện như ngày
hôm nay!
Ông ngoại không nhìn tôi, hỏi Mạc Văn Phượng: "Con thiếu bọn cho vay nặng lãi bao nhiêu tiền?"
Bà ấy xấu hổ, cúi đầu, khó khăn đưa ra ba ngón tay...
"Ba vạn đồng?"
Bà ấy lắc đầu.
"Ba mươi vạn?"
Bà ấy cũng lắc đầu.
Tôi không nhịn được: "Bà thiếu ba trăm vạn ư!"
Bà ấy cắn môi, líu ríu nói: "Là... Là ba ngàn vạn..." (Ùi ui khoảng 100 tỉ VND)
"Cái gì? Ba ngàn vạn..." Ông ngoại đưa tay che ngực, xém chút nữa xỉu vì kinh ngạc.
Tôi cũng giận đến nói không nên lời: "Được rồi, bà mau cút khỏi đây đi, số
tiền lớn như vậy, tôi thật sự không thể giúp được bà đâu!" Có bán tôi đi cũng còn chưa kiếm đủ ba ngàn vạn nữa! Tôi đi theo Lục Minh Hiên lâu
như vậy, cộng hết nhà cửa xe cộ anh ta cho tôi còn chưa tới ba ngàn vạn!
Bà ấy hay thật, đi cùng người đàn ông kia tới sòng bạc một chuyến mà đã tốn hết ba ngàn vạn!
Nếu như bà ấy còn có lương tâm, thì cũng không cần trở lại đây nữa, cho dù
có bị mấy tên giang hồ kia chém giết, thì cũng đừng nên làm liên lụy tới tôi và ông ngoại!
Mạc Văn Phượng vừa nghe xong, "bụp" một tiếng
lại quỳ xuống, ôm bắp đùi ông ngoại khóc kêu: "Ba... Con biết sai rồi... Giúp con với... Con không muốn chết... Con thật sự không muốn
chết đâu... Hu hu..."
"Giúp? Làm sao mà giúp được? Bán cái nhà này đi cũng không đủ ba ngàn vạn! Bà tưởng kiếm được ba ngàn vạn là dễ lắm hay sao?"
"Không phải bây giờ con đã là diễn viên nổi tiếng rồi hay sao? Quay một bộ
phim có thể kiếm được rất nhiều tiền... Hơn nữa, trên báo cũng nói... Con sắp kết hôn với chủ tịch tập đoàn Đông Á đó... Người đàn ông đó
có nhiều tiền như vậy... Con cũng..." Bà ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trong đó sự tham lam tiền bạc và dục
vọng.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Có lẽ tôi nói những lời này rất là quá đáng, nhưng tôi chính là như vậy, tôi đã chịu đựng người đàn bà này đủ lắm rồi!Bà ta vừa nghe, hốt hoảng, nước mắt rơi lã chã: "Không được, con không thể đuổi mẹ đi, mấy người cho vay nặng lãi hung hăng như vậy, bọn họ sẽ đánh mẹ chết mất, Oánh Oánh, con không thể thấy chết mà không cứu được... Ba... Ba... Ba cứu con với... Con không muốn chết đâu... Hu hu hu..."Bà ấy thấy tôi không nhút nhích, lại đi khóc lóc cầu xin ông ngoại.Ông ngoại lại mềm lòng, thở dài nói với tôi: "Đều là người một nhà thôi mà, con giúp nó đi, Oánh Oánh, nó cũng là mẹ con... Nhìn mấy tên côn đồ đó chém chết mẹ con, con nhẫn tâm vậy sao? Làm con cái thì không thể như vậy được đâu...""Vậy ông ngoại muốn con phải làm sao bây giờ? Trả nợ giùm bà ấy sao?" Tôi phẫn hận nhìn chằm chằm người đàn bà này, nếu không phải là vì nể mặt ông ngoại, tôi đã sớm đuổi bà ấy ra ngoài, nếu lúc đầu kiên quyết đuổi bà ấy đi, thì đâu có xảy ra chuyện như ngày hôm nay!Ông ngoại không nhìn tôi, hỏi Mạc Văn Phượng: "Con thiếu bọn cho vay nặng lãi bao nhiêu tiền?"Bà ấy xấu hổ, cúi đầu, khó khăn đưa ra ba ngón tay..."Ba vạn đồng?"Bà ấy lắc đầu."Ba mươi vạn?"Bà ấy cũng lắc đầu.Tôi không nhịn được: "Bà thiếu ba trăm vạn ư!"Bà ấy cắn môi, líu ríu nói: "Là... Là ba ngàn vạn..." (Ùi ui khoảng 100 tỉ VND)"Cái gì? Ba ngàn vạn..." Ông ngoại đưa tay che ngực, xém chút nữa xỉu vì kinh ngạc.Tôi cũng giận đến nói không nên lời: "Được rồi, bà mau cút khỏi đây đi, số tiền lớn như vậy, tôi thật sự không thể giúp được bà đâu!" Có bán tôi đi cũng còn chưa kiếm đủ ba ngàn vạn nữa! Tôi đi theo Lục Minh Hiên lâu như vậy, cộng hết nhà cửa xe cộ anh ta cho tôi còn chưa tới ba ngàn vạn!Bà ấy hay thật, đi cùng người đàn ông kia tới sòng bạc một chuyến mà đã tốn hết ba ngàn vạn!Nếu như bà ấy còn có lương tâm, thì cũng không cần trở lại đây nữa, cho dù có bị mấy tên giang hồ kia chém giết, thì cũng đừng nên làm liên lụy tới tôi và ông ngoại!Mạc Văn Phượng vừa nghe xong, "bụp" một tiếng lại quỳ xuống, ôm bắp đùi ông ngoại khóc kêu: "Ba... Con biết sai rồi... Giúp con với... Con không muốn chết... Con thật sự không muốn chết đâu... Hu hu...""Giúp? Làm sao mà giúp được? Bán cái nhà này đi cũng không đủ ba ngàn vạn! Bà tưởng kiếm được ba ngàn vạn là dễ lắm hay sao?""Không phải bây giờ con đã là diễn viên nổi tiếng rồi hay sao? Quay một bộ phim có thể kiếm được rất nhiều tiền... Hơn nữa, trên báo cũng nói... Con sắp kết hôn với chủ tịch tập đoàn Đông Á đó... Người đàn ông đó có nhiều tiền như vậy... Con cũng..." Bà ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trong đó sự tham lam tiền bạc và dục vọng.