Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 213: Muốn cũng không giúp được
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Bà ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trong đó sự tham lam tiền bạc và d*c v*ng.Mặt tôi trầm xuống: "Thì ra bà biết cũng không ít chuyện, tính toán thật là tỉ mỉ! Chẳng lẽ cũng bởi vì bà nhìn thấy tin tức trên báo, cho nên mới trở về đây tìm tôi?""Dĩ nhiên là không phải như vậy..." Đáy mắt bà ấy thật nhanh thoáng qua một tia bối rối, vội vàng né tránh ánh mắt của tôi."Kết hôn, kết hôn gì? Ai muốn kết hôn?" Ông ngoại sững sờ hỏi."Ông ngoại, ông đừng nghe bà ấy nói bậy, mấy chuyện đăng trên báo làm sao có thể tin được? Đó đều là tin đồn thôi!" Tôi nói với ông ngoại xong, lại trợn mắt nhìn Mạc Văn Phượng: "Tôi với người đàn ông kia không có một chút xíu quan hệ gì hết, nếu như bà nghĩ có thể dựa vào anh ta, muốn tôi lấy được tiền về cho bà, thì bà cũng đừng mơ tưởng!"Oánh Oánh, sao con thấy chết mà không cứu, mẹ là mẹ của con...""Loại người như bà, chết cũng không có gì đáng tiếc... Sống trên đời này, chỉ sẽ trở thành gánh nặng của người khác, không bằng bà chết đi còn tốt hơn!""Con..." Bà ấy mở to hai mắt nhìn tôi, giống như không tin nổi, hoàn toàn không tưởng tượng được rằng tôi sẽ nói những lời ác độc như vậy!Từ ngày bà ấy rời đi, tôi đã tự nhủ với lòng mình, phải kiên cường, phải tự mình đương đầu với mọi thứ, không thể hèn yếu như lúc trước nữa! Qua những tháng ngày lăn lộn ở làng giải trí, tôi đã không còn là Mạc Oánh của lúc trước!Ít nhất, tôi sẽ không giống như trước kia, nhìn bà ấy lêu lổng cùng với người đàn ông khác, bị lừa gạt, mà tôi vẫn phải chịu đựng một câu cũng không dám nói!"Số tiền kia, tôi sẽ không trả giúp bà! Tôi không có nhiều tiền như vậy để giúp bà đâu! Nên làm như thế nào, thì tự bà giải quyết đi!" Tôi dứt khoác nói một câu cuối cùng, lạnh mặt không định mở miệng nữa.Ông ngoại nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Mạc Văn Phượng, nặng nề thở dài."Ba... Ba... Làm sao bây giờ..." Mạc Văn Phượng thấy tôi đã quyết định, cũng không cầu xin tôi nữa, tiếp tục cầu xin ông ngoại."Con thiếu nhiều tiền như vậy, biết làm sao bây giờ, chúng ta có muốn giúp con cũng không giúp được!" Ông ngoại hết cách lắc đầu than thở."Con..." Mạc Văn Phượng ủ rũ ngồi dưới đất, khóc không ra nước mắt.Ông ngoại nhìn bộ dạng này, trong lòng cũng thật khó chịu: "Thừa dịp bây giờ, con nhanh chóng bỏ trốn đi!""Vô ích thôi, con trốn ở đâu, bọn họ cũng có thể tìm được..."Tôi cong khóe miệng: "Xem ra bà đã trốn tránh bọn họ một thời gian dài rồi! Lúc nãy sao bọn họ còn chưa có chặt tay bà vậy?""Đó là bởi vì..." Bà ấy nói được phân nửa, chợt ngừng lại, lén nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, đem tất cả những lời vừa định thốt ra nuốt vô bụng.
Bà ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trong đó sự tham lam tiền bạc và d*c v*ng.
Mặt tôi trầm xuống: "Thì ra bà biết cũng không ít chuyện, tính toán thật là tỉ mỉ! Chẳng lẽ cũng bởi vì bà nhìn thấy tin tức trên báo, cho nên mới
trở về đây tìm tôi?"
"Dĩ nhiên là không phải như vậy..." Đáy mắt bà ấy thật nhanh thoáng qua một tia bối rối, vội vàng né tránh ánh mắt của tôi.
"Kết hôn, kết hôn gì? Ai muốn kết hôn?" Ông ngoại sững sờ hỏi.
"Ông ngoại, ông đừng nghe bà ấy nói bậy, mấy chuyện đăng trên báo làm sao có thể tin được? Đó đều là tin đồn thôi!" Tôi nói với ông ngoại xong, lại
trợn mắt nhìn Mạc Văn Phượng: "Tôi với người đàn ông kia không có một
chút xíu quan hệ gì hết, nếu như bà nghĩ có thể dựa vào anh ta, muốn tôi lấy được tiền về cho bà, thì bà cũng đừng mơ tưởng!
"Oánh Oánh, sao con thấy chết mà không cứu, mẹ là mẹ của con..."
"Loại người như bà, chết cũng không có gì đáng tiếc... Sống trên đời này,
chỉ sẽ trở thành gánh nặng của người khác, không bằng bà chết đi còn tốt hơn!"
"Con..." Bà ấy mở to hai mắt nhìn tôi, giống như không
tin nổi, hoàn toàn không tưởng tượng được rằng tôi sẽ nói những lời ác
độc như vậy!
Từ ngày bà ấy rời đi, tôi đã tự nhủ với lòng mình,
phải kiên cường, phải tự mình đương đầu với mọi thứ, không thể hèn yếu
như lúc trước nữa! Qua những tháng ngày lăn lộn ở làng giải trí, tôi đã
không còn là Mạc Oánh của lúc trước!
Ít nhất, tôi sẽ không giống
như trước kia, nhìn bà ấy lêu lổng cùng với người đàn ông khác, bị lừa
gạt, mà tôi vẫn phải chịu đựng một câu cũng không dám nói!
"Số
tiền kia, tôi sẽ không trả giúp bà! Tôi không có nhiều tiền như vậy để
giúp bà đâu! Nên làm như thế nào, thì tự bà giải quyết đi!" Tôi dứt
khoác nói một câu cuối cùng, lạnh mặt không định mở miệng nữa.
Ông ngoại nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Mạc Văn Phượng, nặng nề thở dài.
"Ba... Ba... Làm sao bây giờ..." Mạc Văn Phượng thấy tôi đã quyết
định, cũng không cầu xin tôi nữa, tiếp tục cầu xin ông ngoại.
"Con thiếu nhiều tiền như vậy, biết làm sao bây giờ, chúng ta có muốn giúp
con cũng không giúp được!" Ông ngoại hết cách lắc đầu than thở.
"Con..." Mạc Văn Phượng ủ rũ ngồi dưới đất, khóc không ra nước mắt.
Ông ngoại nhìn bộ dạng này, trong lòng cũng thật khó chịu: "Thừa dịp bây giờ, con nhanh chóng bỏ trốn đi!"
"Vô ích thôi, con trốn ở đâu, bọn họ cũng có thể tìm được..."
Tôi cong khóe miệng: "Xem ra bà đã trốn tránh bọn họ một thời gian dài rồi! Lúc nãy sao bọn họ còn chưa có chặt tay bà vậy?"
"Đó là bởi vì..." Bà ấy nói được phân nửa, chợt ngừng lại, lén nhìn tôi
một cái rồi nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, đem tất cả những lời vừa
định thốt ra nuốt vô bụng.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Bà ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trong đó sự tham lam tiền bạc và d*c v*ng.Mặt tôi trầm xuống: "Thì ra bà biết cũng không ít chuyện, tính toán thật là tỉ mỉ! Chẳng lẽ cũng bởi vì bà nhìn thấy tin tức trên báo, cho nên mới trở về đây tìm tôi?""Dĩ nhiên là không phải như vậy..." Đáy mắt bà ấy thật nhanh thoáng qua một tia bối rối, vội vàng né tránh ánh mắt của tôi."Kết hôn, kết hôn gì? Ai muốn kết hôn?" Ông ngoại sững sờ hỏi."Ông ngoại, ông đừng nghe bà ấy nói bậy, mấy chuyện đăng trên báo làm sao có thể tin được? Đó đều là tin đồn thôi!" Tôi nói với ông ngoại xong, lại trợn mắt nhìn Mạc Văn Phượng: "Tôi với người đàn ông kia không có một chút xíu quan hệ gì hết, nếu như bà nghĩ có thể dựa vào anh ta, muốn tôi lấy được tiền về cho bà, thì bà cũng đừng mơ tưởng!"Oánh Oánh, sao con thấy chết mà không cứu, mẹ là mẹ của con...""Loại người như bà, chết cũng không có gì đáng tiếc... Sống trên đời này, chỉ sẽ trở thành gánh nặng của người khác, không bằng bà chết đi còn tốt hơn!""Con..." Bà ấy mở to hai mắt nhìn tôi, giống như không tin nổi, hoàn toàn không tưởng tượng được rằng tôi sẽ nói những lời ác độc như vậy!Từ ngày bà ấy rời đi, tôi đã tự nhủ với lòng mình, phải kiên cường, phải tự mình đương đầu với mọi thứ, không thể hèn yếu như lúc trước nữa! Qua những tháng ngày lăn lộn ở làng giải trí, tôi đã không còn là Mạc Oánh của lúc trước!Ít nhất, tôi sẽ không giống như trước kia, nhìn bà ấy lêu lổng cùng với người đàn ông khác, bị lừa gạt, mà tôi vẫn phải chịu đựng một câu cũng không dám nói!"Số tiền kia, tôi sẽ không trả giúp bà! Tôi không có nhiều tiền như vậy để giúp bà đâu! Nên làm như thế nào, thì tự bà giải quyết đi!" Tôi dứt khoác nói một câu cuối cùng, lạnh mặt không định mở miệng nữa.Ông ngoại nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Mạc Văn Phượng, nặng nề thở dài."Ba... Ba... Làm sao bây giờ..." Mạc Văn Phượng thấy tôi đã quyết định, cũng không cầu xin tôi nữa, tiếp tục cầu xin ông ngoại."Con thiếu nhiều tiền như vậy, biết làm sao bây giờ, chúng ta có muốn giúp con cũng không giúp được!" Ông ngoại hết cách lắc đầu than thở."Con..." Mạc Văn Phượng ủ rũ ngồi dưới đất, khóc không ra nước mắt.Ông ngoại nhìn bộ dạng này, trong lòng cũng thật khó chịu: "Thừa dịp bây giờ, con nhanh chóng bỏ trốn đi!""Vô ích thôi, con trốn ở đâu, bọn họ cũng có thể tìm được..."Tôi cong khóe miệng: "Xem ra bà đã trốn tránh bọn họ một thời gian dài rồi! Lúc nãy sao bọn họ còn chưa có chặt tay bà vậy?""Đó là bởi vì..." Bà ấy nói được phân nửa, chợt ngừng lại, lén nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, đem tất cả những lời vừa định thốt ra nuốt vô bụng.