Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 257: Ba anh sẽ nói cái gì với tôi?
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi nói xong, không muốn nhìn bà ấy thêm một chút nào nữa, cầm túi xách xông ra ngoài.Đến lúc tôi nổi giận đùng đùng trở lại Lục gia, Lục Minh Hiên đã sớm ở nhà.Dường như anh ta cũng nhận ra tâm trạng tôi không tốt, nhíu mày hỏi: "Thế nào? Trông em có vẻ rất tức giận.""Tôi không sao." Tôi bỏ túi xách xuống, ngồi ngẩn người trên ghế salon.Nhớ tới Mạc Văn Phượng, còn có tên Dương Văn Hoa kia, trong lòng tôi giống như bị một tảng đá lớn chèn ép, hai người này mà ở cùng nhau, chắc chắn sẽ lại mang đến cho tôi nhiều phiền phức, một mình Mạc Văn Phượng đã làm tôi không chịu nổi rồi, bây giờ lại còn thêm Dương Văn Hoa!Người đàn ông này, tôi đã thấy ông ta mấy lần, tôi không có cảm tình gì với ông ta, dáng dấp bỉ ổi, vừa nhìn đã biết không phải người tốt lành gì, thật không biết Mạc Văn Phượng thích ông ta ở điểm nào!Chẳng lẽ là do công phu trên giường của ông ta, thời gian rất dài?Nhìn bộ dạng như tên trộm của ông ta, chắc chắn là đã lừa gạt rất nhiều phụ nữ rồi, chắc Mạc Văn Phượng là người dễ dụ dỗ nhất, cho nên mới bị ông ta lừa gạt hết lần này tới lần khác! Còn giúp ông ta trả nợ ba ngàn vạn!Tôi cảm thấy bọn họ là cái hố sâu không đáy, tôi có lấp thế nào cũng không đầy, cục phiền phức này sẽ càng lúc càng lớn, tôi phải làm sao bây giờ? Suy nghĩ một chút đã cảm thấy nhứt đầu."Đã xảy ra chuyện gì?" Anh ta đứng trước mặt tôi, chân mày nhíu chặt: "Không phải ba anh đã nói gì với em rồi chứ?"Tôi sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn anh ta: "Ba anh sẽ nói cái gì với tôi chứ? Sao anh lại hỏi như vậy?"Kỳ lạ, sao anh ta lại nghĩ về ba anh ta như vậy? Mặc dù ba anh ta không có thiện cảm với tôi, nhưng cũng không đến nỗi luôn nhắm vào tôi chứ? Mấy ngày nay, tôi cũng cố gắng tránh xa ông ta, không có chạm mặt ông ta, mà ông ta cũng không tìm tôi, ban ngày tôi luôn trở về nhà ông ngoại, không dám ở lại Lục gia.Căn nhà này quá lạnh lẽo! Tôi càng ngày càng không thích hợp với căn nhà lớn như vầy!"Không có gì, chỉ hỏi vậy thôi." Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, tháo cà vạt trên cổ, liền vào phòng tắm, rất nhanh, tiếng nước chảy "ào ào" đã vang lên.Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, dựa lên lưng ghế, nhìn trần nhà trống rỗng...Mấy ngày sau, Lục Minh Hiên giống như rất bận rộn công việc, bận đến nỗi buổi tối cũng không về nhà, có lúc trở lại, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi, tôi cũng coi như được bình an vô sự.Ngược lại ở nhà ông ngoại, lần nào tôi qua, cũng sẽ được nghe Mạc Văn Phượng tẩy não, trước mặt tôi, sẽ cùng ông ngoại nói chuyện Dương Văn Hoa mua cho bà cái gì cái gì, lại mua cho ông ngoại cái gì cái gì...
Tôi nói xong, không muốn nhìn bà ấy thêm một chút nào nữa, cầm túi xách xông ra ngoài.
Đến lúc tôi nổi giận đùng đùng trở lại Lục gia, Lục Minh Hiên đã sớm ở nhà.
Dường như anh ta cũng nhận ra tâm trạng tôi không tốt, nhíu mày hỏi: "Thế nào? Trông em có vẻ rất tức giận."
"Tôi không sao." Tôi bỏ túi xách xuống, ngồi ngẩn người trên ghế salon.
Nhớ tới Mạc Văn Phượng, còn có tên Dương Văn Hoa kia, trong lòng tôi giống
như bị một tảng đá lớn chèn ép, hai người này mà ở cùng nhau, chắc chắn
sẽ lại mang đến cho tôi nhiều phiền phức, một mình Mạc Văn Phượng đã làm tôi không chịu nổi rồi, bây giờ lại còn thêm Dương Văn Hoa!
Người đàn ông này, tôi đã thấy ông ta mấy lần, tôi không có cảm tình gì với
ông ta, dáng dấp bỉ ổi, vừa nhìn đã biết không phải người tốt lành gì,
thật không biết Mạc Văn Phượng thích ông ta ở điểm nào!
Chẳng lẽ là do công phu trên giường của ông ta, thời gian rất dài?
Nhìn bộ dạng như tên trộm của ông ta, chắc chắn là đã lừa gạt rất nhiều phụ
nữ rồi, chắc Mạc Văn Phượng là người dễ dụ dỗ nhất, cho nên mới bị ông
ta lừa gạt hết lần này tới lần khác! Còn giúp ông ta trả nợ ba ngàn vạn!
Tôi cảm thấy bọn họ là cái hố sâu không đáy, tôi có lấp thế nào cũng không
đầy, cục phiền phức này sẽ càng lúc càng lớn, tôi phải làm sao bây giờ?
Suy nghĩ một chút đã cảm thấy nhứt đầu.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Anh ta đứng trước mặt tôi, chân mày nhíu chặt: "Không phải ba anh đã nói gì với em rồi chứ?"
Tôi sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn anh ta: "Ba anh sẽ nói cái gì với tôi chứ? Sao anh lại hỏi như vậy?"
Kỳ lạ, sao anh ta lại nghĩ về ba anh ta như vậy? Mặc dù ba anh ta không có thiện cảm với tôi, nhưng cũng không đến nỗi luôn nhắm vào tôi chứ? Mấy
ngày nay, tôi cũng cố gắng tránh xa ông ta, không có chạm mặt ông ta, mà ông ta cũng không tìm tôi, ban ngày tôi luôn trở về nhà ông ngoại,
không dám ở lại Lục gia.
Căn nhà này quá lạnh lẽo! Tôi càng ngày càng không thích hợp với căn nhà lớn như vầy!
"Không có gì, chỉ hỏi vậy thôi." Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, tháo cà vạt
trên cổ, liền vào phòng tắm, rất nhanh, tiếng nước chảy "ào ào" đã vang
lên.
Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, dựa lên lưng ghế, nhìn trần nhà trống rỗng...
Mấy ngày sau, Lục Minh Hiên giống như rất bận rộn công việc, bận đến nỗi
buổi tối cũng không về nhà, có lúc trở lại, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp
đi, tôi cũng coi như được bình an vô sự.
Ngược lại ở nhà ông
ngoại, lần nào tôi qua, cũng sẽ được nghe Mạc Văn Phượng tẩy não, trước
mặt tôi, sẽ cùng ông ngoại nói chuyện Dương Văn Hoa mua cho bà cái gì
cái gì, lại mua cho ông ngoại cái gì cái gì...
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi nói xong, không muốn nhìn bà ấy thêm một chút nào nữa, cầm túi xách xông ra ngoài.Đến lúc tôi nổi giận đùng đùng trở lại Lục gia, Lục Minh Hiên đã sớm ở nhà.Dường như anh ta cũng nhận ra tâm trạng tôi không tốt, nhíu mày hỏi: "Thế nào? Trông em có vẻ rất tức giận.""Tôi không sao." Tôi bỏ túi xách xuống, ngồi ngẩn người trên ghế salon.Nhớ tới Mạc Văn Phượng, còn có tên Dương Văn Hoa kia, trong lòng tôi giống như bị một tảng đá lớn chèn ép, hai người này mà ở cùng nhau, chắc chắn sẽ lại mang đến cho tôi nhiều phiền phức, một mình Mạc Văn Phượng đã làm tôi không chịu nổi rồi, bây giờ lại còn thêm Dương Văn Hoa!Người đàn ông này, tôi đã thấy ông ta mấy lần, tôi không có cảm tình gì với ông ta, dáng dấp bỉ ổi, vừa nhìn đã biết không phải người tốt lành gì, thật không biết Mạc Văn Phượng thích ông ta ở điểm nào!Chẳng lẽ là do công phu trên giường của ông ta, thời gian rất dài?Nhìn bộ dạng như tên trộm của ông ta, chắc chắn là đã lừa gạt rất nhiều phụ nữ rồi, chắc Mạc Văn Phượng là người dễ dụ dỗ nhất, cho nên mới bị ông ta lừa gạt hết lần này tới lần khác! Còn giúp ông ta trả nợ ba ngàn vạn!Tôi cảm thấy bọn họ là cái hố sâu không đáy, tôi có lấp thế nào cũng không đầy, cục phiền phức này sẽ càng lúc càng lớn, tôi phải làm sao bây giờ? Suy nghĩ một chút đã cảm thấy nhứt đầu."Đã xảy ra chuyện gì?" Anh ta đứng trước mặt tôi, chân mày nhíu chặt: "Không phải ba anh đã nói gì với em rồi chứ?"Tôi sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn anh ta: "Ba anh sẽ nói cái gì với tôi chứ? Sao anh lại hỏi như vậy?"Kỳ lạ, sao anh ta lại nghĩ về ba anh ta như vậy? Mặc dù ba anh ta không có thiện cảm với tôi, nhưng cũng không đến nỗi luôn nhắm vào tôi chứ? Mấy ngày nay, tôi cũng cố gắng tránh xa ông ta, không có chạm mặt ông ta, mà ông ta cũng không tìm tôi, ban ngày tôi luôn trở về nhà ông ngoại, không dám ở lại Lục gia.Căn nhà này quá lạnh lẽo! Tôi càng ngày càng không thích hợp với căn nhà lớn như vầy!"Không có gì, chỉ hỏi vậy thôi." Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, tháo cà vạt trên cổ, liền vào phòng tắm, rất nhanh, tiếng nước chảy "ào ào" đã vang lên.Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, dựa lên lưng ghế, nhìn trần nhà trống rỗng...Mấy ngày sau, Lục Minh Hiên giống như rất bận rộn công việc, bận đến nỗi buổi tối cũng không về nhà, có lúc trở lại, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi, tôi cũng coi như được bình an vô sự.Ngược lại ở nhà ông ngoại, lần nào tôi qua, cũng sẽ được nghe Mạc Văn Phượng tẩy não, trước mặt tôi, sẽ cùng ông ngoại nói chuyện Dương Văn Hoa mua cho bà cái gì cái gì, lại mua cho ông ngoại cái gì cái gì...