Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 258: Ông ta coi toi là cái gì?
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Ngược lại ở nhà ông ngoại, lần nào tôi qua, cũng sẽ được nghe Mạc Văn Phượng tẩy não, trước mặt tôi, sẽ cùng ông ngoại nói chuyện Dương Văn Hoa mua cho bà cái gì cái gì, lại mua cho ông ngoại cái gì cái gì...Cũng không biết bà ấy đã nói cái gì với ông ngoại, mà đột nhiên ông ngoại cũng bắt đầu có cảm tình với tên Dương Văn Hoa đó! Tôi nghĩ, những người làm cha mẹ giống như ông ngoại, khi thấy con mình vui vẻ, thì mình cũng sẽ vui theo.Cuối cùng cũng có một ngày, ông ngoại bị người đàn bà đó xúi giục, nói chuyện với tôi."Oánh Oánh, cậu Dương Văn Hoa này, cũng coi như đã biết hối cãi rồi, không bằng, chúng ta mời cậu ta tới đây ăn một bữa cơm đi.""Không được!" Tôi để đôi đũa xuống, kiên quyết nói: "Con tuyệt đối không muốn ngồi ăn chung với loại người như vậy! Trừ phi ông ta trả lại cho con ba ngàn vạn, nếu không, con tuyệt đối không cho phép ông ta xuất hiện trước mặt con!"Tôi bỏ lại một câu, tức giận rời đi.Mấy ngày sau, tôi cũng không thèm quay về, mỗi ngày nằm trên sô pha ngủ, chán muốn chết.Có lẽ là lúc trước đã quen đi quay phim bận rôn, đột nhiên rảnh rỗi nên có chút không quen.Mới chớp mắt một cái, đã đến giờ ăn cơm trưa, tôi ra khỏi phòng, đi xuống lầu, đụng phải Lục Chấn Hải, ông ta đang ngồi an vị trên ghế salon ngoài phòng khách hút xì gà, ánh mắt thâm trầm giống như đang suy nghĩ cái gì.Tôi không dám làm kinh động đến ông ta, xoay người muốn trở về phòng, đột nhiên một giọng nói vang lên từ sau lưng: "Đứng lại!"Thân thể tôi cứng đờ, đứng im một chỗ."Tôi có chuyện muốn nói với cô." Giọng nói uy nghiêm của ông ta giống như có ma lực, khống chế bước chân của tôi.Tôi không tự chủ được xoay người, khó khăn đứng trước mặt ông ta. Trên người ông ta có một loại khí chất vô cùng nghiêm nghị, mặc dù trong lòng tôi đang bị khí thế uy nghiêm này làm cho sợ hãi, nhưng trên mặt vẫn giả bộ như đang rất bình tĩnh."Xin hỏi có chuyện gì không?" Tôi nhàn nhạt mở miệng, lòng bàn tay để sau lưng khẽ run lên.Ông ta hút một hơi xì gà, liếc tôi một cái, nói: "Lục Minh Hiên cho cô bao nhiêu tiền?"Câu hỏi trực tiếp như vậy, làm tôi vừa sợ vừa giật mình."..." Tôi không nói gì, cũng không biết nên nói cái gì.Ông ta thấy tôi không nói gì, khóe miệng cong lên thành một vòng cung, lại hút một hơi xì gà: "Chỉ cần cô chịu rời khỏi Lục Minh Hiên, tôi sẽ cho cô nhiều gấp đôi, như thế nào?"Cho tôi tiền? Đuổi tôi đi sao? Ông ta coi tôi là cái gì?"Thật xin lỗi, tôi sẽ không làm như vậy."Mặc dù tôi nghèo, nhưng tôi có nhân cách, nhận tiền của Lục Minh Hiên rồi, tôi sẽ làm vợ anh ta đàng hoàng, nếu như bây giờ mà lấy tiền của Lục Chấn Hải rồi rời đi, tôi cảm thấy mình làm vậy quá thất đức!
Ngược lại ở nhà ông
ngoại, lần nào tôi qua, cũng sẽ được nghe Mạc Văn Phượng tẩy não, trước
mặt tôi, sẽ cùng ông ngoại nói chuyện Dương Văn Hoa mua cho bà cái gì
cái gì, lại mua cho ông ngoại cái gì cái gì...
Cũng không biết
bà ấy đã nói cái gì với ông ngoại, mà đột nhiên ông ngoại cũng bắt đầu
có cảm tình với tên Dương Văn Hoa đó! Tôi nghĩ, những người làm cha mẹ
giống như ông ngoại, khi thấy con mình vui vẻ, thì mình cũng sẽ vui
theo.
Cuối cùng cũng có một ngày, ông ngoại bị người đàn bà đó xúi giục, nói chuyện với tôi.
"Oánh Oánh, cậu Dương Văn Hoa này, cũng coi như đã biết hối cãi rồi, không bằng, chúng ta mời cậu ta tới đây ăn một bữa cơm đi."
"Không được!" Tôi để đôi đũa xuống, kiên quyết nói: "Con tuyệt đối không muốn
ngồi ăn chung với loại người như vậy! Trừ phi ông ta trả lại cho con ba
ngàn vạn, nếu không, con tuyệt đối không cho phép ông ta xuất hiện trước mặt con!"
Tôi bỏ lại một câu, tức giận rời đi.
Mấy ngày sau, tôi cũng không thèm quay về, mỗi ngày nằm trên sô pha ngủ, chán muốn chết.
Có lẽ là lúc trước đã quen đi quay phim bận rôn, đột nhiên rảnh rỗi nên có chút không quen.
Mới chớp mắt một cái, đã đến giờ ăn cơm trưa, tôi ra khỏi phòng, đi xuống
lầu, đụng phải Lục Chấn Hải, ông ta đang ngồi an vị trên ghế salon ngoài phòng khách hút xì gà, ánh mắt thâm trầm giống như đang suy nghĩ cái
gì.
Tôi không dám làm kinh động đến ông ta, xoay người muốn trở về phòng, đột nhiên một giọng nói vang lên từ sau lưng: "Đứng lại!"
Thân thể tôi cứng đờ, đứng im một chỗ.
"Tôi có chuyện muốn nói với cô." Giọng nói uy nghiêm của ông ta giống như có ma lực, khống chế bước chân của tôi.
Tôi không tự chủ được xoay người, khó khăn đứng trước mặt ông ta. Trên
người ông ta có một loại khí chất vô cùng nghiêm nghị, mặc dù trong lòng tôi đang bị khí thế uy nghiêm này làm cho sợ hãi, nhưng trên mặt vẫn
giả bộ như đang rất bình tĩnh.
"Xin hỏi có chuyện gì không?" Tôi nhàn nhạt mở miệng, lòng bàn tay để sau lưng khẽ run lên.
Ông ta hút một hơi xì gà, liếc tôi một cái, nói: "Lục Minh Hiên cho cô bao nhiêu tiền?"
Câu hỏi trực tiếp như vậy, làm tôi vừa sợ vừa giật mình.
"..." Tôi không nói gì, cũng không biết nên nói cái gì.
Ông ta thấy tôi không nói gì, khóe miệng cong lên thành một vòng cung, lại
hút một hơi xì gà: "Chỉ cần cô chịu rời khỏi Lục Minh Hiên, tôi sẽ cho
cô nhiều gấp đôi, như thế nào?"
Cho tôi tiền? Đuổi tôi đi sao? Ông ta coi tôi là cái gì?
"Thật xin lỗi, tôi sẽ không làm như vậy."
Mặc dù tôi nghèo, nhưng tôi có nhân cách, nhận tiền của Lục Minh Hiên rồi,
tôi sẽ làm vợ anh ta đàng hoàng, nếu như bây giờ mà lấy tiền của Lục
Chấn Hải rồi rời đi, tôi cảm thấy mình làm vậy quá thất đức!
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Ngược lại ở nhà ông ngoại, lần nào tôi qua, cũng sẽ được nghe Mạc Văn Phượng tẩy não, trước mặt tôi, sẽ cùng ông ngoại nói chuyện Dương Văn Hoa mua cho bà cái gì cái gì, lại mua cho ông ngoại cái gì cái gì...Cũng không biết bà ấy đã nói cái gì với ông ngoại, mà đột nhiên ông ngoại cũng bắt đầu có cảm tình với tên Dương Văn Hoa đó! Tôi nghĩ, những người làm cha mẹ giống như ông ngoại, khi thấy con mình vui vẻ, thì mình cũng sẽ vui theo.Cuối cùng cũng có một ngày, ông ngoại bị người đàn bà đó xúi giục, nói chuyện với tôi."Oánh Oánh, cậu Dương Văn Hoa này, cũng coi như đã biết hối cãi rồi, không bằng, chúng ta mời cậu ta tới đây ăn một bữa cơm đi.""Không được!" Tôi để đôi đũa xuống, kiên quyết nói: "Con tuyệt đối không muốn ngồi ăn chung với loại người như vậy! Trừ phi ông ta trả lại cho con ba ngàn vạn, nếu không, con tuyệt đối không cho phép ông ta xuất hiện trước mặt con!"Tôi bỏ lại một câu, tức giận rời đi.Mấy ngày sau, tôi cũng không thèm quay về, mỗi ngày nằm trên sô pha ngủ, chán muốn chết.Có lẽ là lúc trước đã quen đi quay phim bận rôn, đột nhiên rảnh rỗi nên có chút không quen.Mới chớp mắt một cái, đã đến giờ ăn cơm trưa, tôi ra khỏi phòng, đi xuống lầu, đụng phải Lục Chấn Hải, ông ta đang ngồi an vị trên ghế salon ngoài phòng khách hút xì gà, ánh mắt thâm trầm giống như đang suy nghĩ cái gì.Tôi không dám làm kinh động đến ông ta, xoay người muốn trở về phòng, đột nhiên một giọng nói vang lên từ sau lưng: "Đứng lại!"Thân thể tôi cứng đờ, đứng im một chỗ."Tôi có chuyện muốn nói với cô." Giọng nói uy nghiêm của ông ta giống như có ma lực, khống chế bước chân của tôi.Tôi không tự chủ được xoay người, khó khăn đứng trước mặt ông ta. Trên người ông ta có một loại khí chất vô cùng nghiêm nghị, mặc dù trong lòng tôi đang bị khí thế uy nghiêm này làm cho sợ hãi, nhưng trên mặt vẫn giả bộ như đang rất bình tĩnh."Xin hỏi có chuyện gì không?" Tôi nhàn nhạt mở miệng, lòng bàn tay để sau lưng khẽ run lên.Ông ta hút một hơi xì gà, liếc tôi một cái, nói: "Lục Minh Hiên cho cô bao nhiêu tiền?"Câu hỏi trực tiếp như vậy, làm tôi vừa sợ vừa giật mình."..." Tôi không nói gì, cũng không biết nên nói cái gì.Ông ta thấy tôi không nói gì, khóe miệng cong lên thành một vòng cung, lại hút một hơi xì gà: "Chỉ cần cô chịu rời khỏi Lục Minh Hiên, tôi sẽ cho cô nhiều gấp đôi, như thế nào?"Cho tôi tiền? Đuổi tôi đi sao? Ông ta coi tôi là cái gì?"Thật xin lỗi, tôi sẽ không làm như vậy."Mặc dù tôi nghèo, nhưng tôi có nhân cách, nhận tiền của Lục Minh Hiên rồi, tôi sẽ làm vợ anh ta đàng hoàng, nếu như bây giờ mà lấy tiền của Lục Chấn Hải rồi rời đi, tôi cảm thấy mình làm vậy quá thất đức!