Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 283: Cô nhi viện

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Không phải là cứ bỏ tiền ra thì sẽ cảm thấy vui vẻ đâu!" Tôi không biết phải nói gì với suy nghĩ này của anh ta, đột nhiên nhìn về phía bên cạnh có một khu nhà đơn sơ, ánh mắt tôi sáng lên."Đi theo tôi!" Tôi kéo tay anh ta, đi về một phía.Đó là một khu cô nhi viện, trẻ em ở đây không nhiều lắm, viện trưởng biết chúng tôi đến đây thăm mấy đứa trẻ, rất nhiệt tình chào đón chúng tôi, theo như lời viện trưởng giới thiệu, nơi này có khoảng hai trăm cô nhi, nhưng tiền bạc rất khan hiếm, cho nên phải từ trong nội thành dời đến nơi ngoại thành vắng vẻ này, còn phải mướn khu nhà đơn sơ như vầy.Ngoài cửa chỉ treo một tấm bảng ghi ba chữ: Cô nhi viện!Ngay cả tên của cô nhi viện là gì cũng không có!Tôi kéo tay Lục Minh Hiên, cùng bọn nhỏ chơi trò chơi, dạy mấy đứa bé đọc sách, viết chữ, cảm giác giống như được trở lại tuổi thơ.Trong lúc chơi trò chơi, tôi cười lên, bị bọn nhỏ chọc cười nên liền cười to, giống như ném tất cả mọi buồn phiền ra sau đầu.Cuộc sống có rất nhiều niềm vui, mấy đứa trẻ sống trong cô nhi viện tuy rằng không có một tuổi thơ đầy đủ hạnh phúc, nhưng dù gì bọn trẻ vẫn còn rất nhỏ, cái gì cũng không hiểu, chỉ cần được vui vẻ sẽ cười lên, rất dễ dàng làm bọn trẻ vui vẻ.Thừa dịp bọn trẻ còn nhỏ tuổi, nên lưu lại cho bọn trẻ nhiều ký ức tốt đẹp.Chơi một hồi mệt mỏi, bọn trẻ đi nghỉ ngơi, tôi ngồi dưới tàng cây trong viện, uống nước suối."Lúc nãy em cười rất vui vẻ." Anh ta yên lặng nhìn tôi."Đúng vậy!" Tôi biết anh ta vẫn luôn dõi theo tôi."Em thích con nít sao?" Đột nhiên anh ta hỏi một câu như vậy."Đúng vậy, không ghét." Tôi lau khóe miệng dính nước: "Anh không cảm thấy khi ở cùng bọn trẻ, cảm giác rất tốt sao?""..." Anh ta không nói gì.Nhìn bộ dạng của anh ta, cũng biết là anh ta không hiểu gì hết! Cũng đúng, người có nhiều tiền như anh ta vậy, làm sao sẽ hiểu được chứ?"Lúc tôi còn nhỏ, bị mẹ đưa vào cô nhi viện ở một tuần, sau ông ngoại tìm được tôi, nhận tôi về nhà.""..." Anh ta nhìn tôi, rõ ràng thoáng qua một tia kinh ngạc.Tôi mấp máy khóe miệng, tiếp tục nói: "Lúc đó, tôi khoảng ba tuổi, bà ấy gạt tôi, nói đây là ấu nhi viện, cho nên đưa tôi tới đây, sau này tôi mới biết ở đây là cô nhi viện, chỉ có những đứa trẻ không ai thừa nhận mới bị đưa tới nơi này, tôi cho rằng, không có ai muốn tôi, nhưng thật may là một tuần sau, ông ngoại xuất hiện, đón tôi về nhà.""Vậy em phải rất ghét cô nhi viện mới đúng chứ."

"Không phải là cứ bỏ
tiền ra thì sẽ cảm thấy vui vẻ đâu!" Tôi không biết phải nói gì với suy
nghĩ này của anh ta, đột nhiên nhìn về phía bên cạnh có một khu nhà đơn
sơ, ánh mắt tôi sáng lên.

"Đi theo tôi!" Tôi kéo tay anh ta, đi về một phía.

Đó là một khu cô nhi viện, trẻ em ở đây không nhiều lắm, viện trưởng biết
chúng tôi đến đây thăm mấy đứa trẻ, rất nhiệt tình chào đón chúng tôi,
theo như lời viện trưởng giới thiệu, nơi này có khoảng hai trăm cô nhi,
nhưng tiền bạc rất khan hiếm, cho nên phải từ trong nội thành dời đến
nơi ngoại thành vắng vẻ này, còn phải mướn khu nhà đơn sơ như vầy.

Ngoài cửa chỉ treo một tấm bảng ghi ba chữ: Cô nhi viện!

Ngay cả tên của cô nhi viện là gì cũng không có!

Tôi kéo tay Lục Minh Hiên, cùng bọn nhỏ chơi trò chơi, dạy mấy đứa bé đọc
sách, viết chữ, cảm giác giống như được trở lại tuổi thơ.

Trong lúc chơi trò chơi, tôi cười lên, bị bọn nhỏ chọc cười nên liền cười to, giống như ném tất cả mọi buồn phiền ra sau đầu.

Cuộc sống có rất nhiều niềm vui, mấy đứa trẻ sống trong cô nhi viện tuy rằng không có một tuổi thơ đầy đủ hạnh phúc, nhưng dù gì bọn trẻ vẫn còn rất nhỏ, cái gì cũng không hiểu, chỉ cần được vui vẻ sẽ cười lên, rất dễ
dàng làm bọn trẻ vui vẻ.

Thừa dịp bọn trẻ còn nhỏ tuổi, nên lưu lại cho bọn trẻ nhiều ký ức tốt đẹp.

Chơi một hồi mệt mỏi, bọn trẻ đi nghỉ ngơi, tôi ngồi dưới tàng cây trong viện, uống nước suối.

"Lúc nãy em cười rất vui vẻ." Anh ta yên lặng nhìn tôi.

"Đúng vậy!" Tôi biết anh ta vẫn luôn dõi theo tôi.

"Em thích con nít sao?" Đột nhiên anh ta hỏi một câu như vậy.

"Đúng vậy, không ghét." Tôi lau khóe miệng dính nước: "Anh không cảm thấy khi ở cùng bọn trẻ, cảm giác rất tốt sao?"

"..." Anh ta không nói gì.

Nhìn bộ dạng của anh ta, cũng biết là anh ta không hiểu gì hết! Cũng đúng,
người có nhiều tiền như anh ta vậy, làm sao sẽ hiểu được chứ?

"Lúc tôi còn nhỏ, bị mẹ đưa vào cô nhi viện ở một tuần, sau ông ngoại tìm được tôi, nhận tôi về nhà."

"..." Anh ta nhìn tôi, rõ ràng thoáng qua một tia kinh ngạc.

Tôi mấp máy khóe miệng, tiếp tục nói: "Lúc đó, tôi khoảng ba tuổi, bà ấy
gạt tôi, nói đây là ấu nhi viện, cho nên đưa tôi tới đây, sau này tôi
mới biết ở đây là cô nhi viện, chỉ có những đứa trẻ không ai thừa nhận
mới bị đưa tới nơi này, tôi cho rằng, không có ai muốn tôi, nhưng thật
may là một tuần sau, ông ngoại xuất hiện, đón tôi về nhà."

"Vậy em phải rất ghét cô nhi viện mới đúng chứ."

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Không phải là cứ bỏ tiền ra thì sẽ cảm thấy vui vẻ đâu!" Tôi không biết phải nói gì với suy nghĩ này của anh ta, đột nhiên nhìn về phía bên cạnh có một khu nhà đơn sơ, ánh mắt tôi sáng lên."Đi theo tôi!" Tôi kéo tay anh ta, đi về một phía.Đó là một khu cô nhi viện, trẻ em ở đây không nhiều lắm, viện trưởng biết chúng tôi đến đây thăm mấy đứa trẻ, rất nhiệt tình chào đón chúng tôi, theo như lời viện trưởng giới thiệu, nơi này có khoảng hai trăm cô nhi, nhưng tiền bạc rất khan hiếm, cho nên phải từ trong nội thành dời đến nơi ngoại thành vắng vẻ này, còn phải mướn khu nhà đơn sơ như vầy.Ngoài cửa chỉ treo một tấm bảng ghi ba chữ: Cô nhi viện!Ngay cả tên của cô nhi viện là gì cũng không có!Tôi kéo tay Lục Minh Hiên, cùng bọn nhỏ chơi trò chơi, dạy mấy đứa bé đọc sách, viết chữ, cảm giác giống như được trở lại tuổi thơ.Trong lúc chơi trò chơi, tôi cười lên, bị bọn nhỏ chọc cười nên liền cười to, giống như ném tất cả mọi buồn phiền ra sau đầu.Cuộc sống có rất nhiều niềm vui, mấy đứa trẻ sống trong cô nhi viện tuy rằng không có một tuổi thơ đầy đủ hạnh phúc, nhưng dù gì bọn trẻ vẫn còn rất nhỏ, cái gì cũng không hiểu, chỉ cần được vui vẻ sẽ cười lên, rất dễ dàng làm bọn trẻ vui vẻ.Thừa dịp bọn trẻ còn nhỏ tuổi, nên lưu lại cho bọn trẻ nhiều ký ức tốt đẹp.Chơi một hồi mệt mỏi, bọn trẻ đi nghỉ ngơi, tôi ngồi dưới tàng cây trong viện, uống nước suối."Lúc nãy em cười rất vui vẻ." Anh ta yên lặng nhìn tôi."Đúng vậy!" Tôi biết anh ta vẫn luôn dõi theo tôi."Em thích con nít sao?" Đột nhiên anh ta hỏi một câu như vậy."Đúng vậy, không ghét." Tôi lau khóe miệng dính nước: "Anh không cảm thấy khi ở cùng bọn trẻ, cảm giác rất tốt sao?""..." Anh ta không nói gì.Nhìn bộ dạng của anh ta, cũng biết là anh ta không hiểu gì hết! Cũng đúng, người có nhiều tiền như anh ta vậy, làm sao sẽ hiểu được chứ?"Lúc tôi còn nhỏ, bị mẹ đưa vào cô nhi viện ở một tuần, sau ông ngoại tìm được tôi, nhận tôi về nhà.""..." Anh ta nhìn tôi, rõ ràng thoáng qua một tia kinh ngạc.Tôi mấp máy khóe miệng, tiếp tục nói: "Lúc đó, tôi khoảng ba tuổi, bà ấy gạt tôi, nói đây là ấu nhi viện, cho nên đưa tôi tới đây, sau này tôi mới biết ở đây là cô nhi viện, chỉ có những đứa trẻ không ai thừa nhận mới bị đưa tới nơi này, tôi cho rằng, không có ai muốn tôi, nhưng thật may là một tuần sau, ông ngoại xuất hiện, đón tôi về nhà.""Vậy em phải rất ghét cô nhi viện mới đúng chứ."

Chương 283: Cô nhi viện