Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 284: Rất ngốc rất ngây thơ!
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Vậy em phải rất ghét cô nhi viện mới đúng chứ.""Đúng vậy, có một đoạn thời gian, tôi rất sợ, rất ghét, chỉ là bây giờ trưởng thành rồi, lại có một cảm giác khác đối với cô nhi viện." Tôi nhìn bầu trời, nhớ lại lúc trước: "Nhớ lúc đó, trong cô nhi viện có một bé gái đối xử rất tốt với tôi, nhờ có cô ấy mà suốt một tuần lễ đó, tôi mới không cảm thấy quá khó khăn, sau này khi tôi đã có đủ dũng khí để quay lại, thì cô nhi viện kia đã bị dỡ bỏ.""Cô nhi viện đó tên gọi là gì?" Anh ta đột nhiên hỏi."Không nhớ rõ, chuyện cũng lâu như vậy rồi..." Tôi thở dài: "Nếu như không có ông ngoại, tôi cũng sẽ là một thành viên của cô nhi viện rồi, tôi cảm thấy mấy đứa trẻ ở cô nhi viện rất đáng thương, ngay từ nhỏ đã không có ba mẹ ở bên cạnh, còn tôi, có mẹ nhưng không có cha, cho nên tôi cũng cảm thấy mình là một cô nhi, gặp mấy đứa trẻ ở đây, giống như được thấy người có cùng cảnh ngộ với mình, càm giác rất đặc biệt."Ánh mắt thâm thúy mang theo chút xa lạ của anh ta nhìn tôi, giống như không quen biết tôi."Sao lại nhìn tôi như vậy?""Bây giờ anh mới phát hiện, anh không hiểu em một chút nào." Anh ta sâu kín nói.Tôi cười: "Cho tới bây giờ anh cũng không hiểu tôi. Anh làm sao sẽ tìm hiểu về tôi chứ? Tôi nghĩ, không có người phụ nữ nào có thể làm cho anh bỏ tâm tư đi tìm hiểu về cô ta đâu nhỉ?"Anh ta lại trầm mặc.Tôi nhìn lên trời, lại tiếp tục lầm bầm: "Khi còn nhỏ tôi thật sự rất ngu ngốc, tôi muốn trưởng thành, kiếm thật nhiều thật là nhiều tiền, xây một cô nhi viện thuộc về mình, để cho tất cả những đứa trẻ không có nhà được có một căn nhà chung! Nhưng sau này lớn lên mới phát hiện, kiếm tiền cũng không phải là một chuyện dễ dàng, coi như có mở được cô nhi viện, cũng chưa chắc có thể làm cho tất cả những đứa bé vô gia cư có nhà ở, cái thế giới này, căn bản không giống như tôi từng tưởng tượng...""Thật ra thì em không ngốc, chỉ là có chút ngây thơ thôi." Anh ta cong khóe miệng nhìn tôi."Đúng vậy, tôi thật là... Quá ngây thơ rồi..."Lúc rời khỏi cô nhi viện, trời đã tối.Xung quanh ngay cả một cái đèn đường cũng không có, chỉ dựa vào ánh trăng mờ tối mà đi về phía trước.Mặt đường không bằng phẳng, thi thoảng sẽ vấp phải mấy cục đá nhỏ, tôi mang đôi giày cao gót mười centimet, khập khiễng bước đi, bàn tay nắm tay Lục Minh Hiên ướt đẫm mồ hôi.Giày cao gót đúng là làm cho tôi vừa yêu vừa hận mà! Phụ nữ thật là đáng thương!"Anh cõng em!" Anh ta trực tiếp ngồi xổm trước mặt tôi, không cho tôi cự tuyệt.
"Vậy em phải rất ghét cô nhi viện mới đúng chứ."
"Đúng vậy, có một đoạn thời gian, tôi rất sợ, rất ghét, chỉ là bây giờ trưởng thành rồi, lại có một cảm giác khác đối với cô nhi viện." Tôi nhìn bầu
trời, nhớ lại lúc trước: "Nhớ lúc đó, trong cô nhi viện có một bé gái
đối xử rất tốt với tôi, nhờ có cô ấy mà suốt một tuần lễ đó, tôi mới
không cảm thấy quá khó khăn, sau này khi tôi đã có đủ dũng khí để quay
lại, thì cô nhi viện kia đã bị dỡ bỏ."
"Cô nhi viện đó tên gọi là gì?" Anh ta đột nhiên hỏi.
"Không nhớ rõ, chuyện cũng lâu như vậy rồi..." Tôi thở dài: "Nếu như không
có ông ngoại, tôi cũng sẽ là một thành viên của cô nhi viện rồi, tôi cảm thấy mấy đứa trẻ ở cô nhi viện rất đáng thương, ngay từ nhỏ đã không có ba mẹ ở bên cạnh, còn tôi, có mẹ nhưng không có cha, cho nên tôi cũng
cảm thấy mình là một cô nhi, gặp mấy đứa trẻ ở đây, giống như được thấy
người có cùng cảnh ngộ với mình, càm giác rất đặc biệt."
Ánh mắt thâm thúy mang theo chút xa lạ của anh ta nhìn tôi, giống như không quen biết tôi.
"Sao lại nhìn tôi như vậy?"
"Bây giờ anh mới phát hiện, anh không hiểu em một chút nào." Anh ta sâu kín nói.
Tôi cười: "Cho tới bây giờ anh cũng không hiểu tôi. Anh làm sao sẽ tìm hiểu về tôi chứ? Tôi nghĩ, không có người phụ nữ nào có thể làm cho anh bỏ
tâm tư đi tìm hiểu về cô ta đâu nhỉ?"
Anh ta lại trầm mặc.
Tôi nhìn lên trời, lại tiếp tục lầm bầm: "Khi còn nhỏ tôi thật sự rất ngu
ngốc, tôi muốn trưởng thành, kiếm thật nhiều thật là nhiều tiền, xây một cô nhi viện thuộc về mình, để cho tất cả những đứa trẻ không có nhà
được có một căn nhà chung! Nhưng sau này lớn lên mới phát hiện, kiếm
tiền cũng không phải là một chuyện dễ dàng, coi như có mở được cô nhi
viện, cũng chưa chắc có thể làm cho tất cả những đứa bé vô gia cư có nhà ở, cái thế giới này, căn bản không giống như tôi từng tưởng tượng..."
"Thật ra thì em không ngốc, chỉ là có chút ngây thơ thôi." Anh ta cong khóe miệng nhìn tôi.
"Đúng vậy, tôi thật là... Quá ngây thơ rồi..."
Lúc rời khỏi cô nhi viện, trời đã tối.
Xung quanh ngay cả một cái đèn đường cũng không có, chỉ dựa vào ánh trăng mờ tối mà đi về phía trước.
Mặt đường không bằng phẳng, thi thoảng sẽ vấp phải mấy cục đá nhỏ, tôi mang đôi giày cao gót mười centimet, khập khiễng bước đi, bàn tay nắm tay
Lục Minh Hiên ướt đẫm mồ hôi.
Giày cao gót đúng là làm cho tôi vừa yêu vừa hận mà! Phụ nữ thật là đáng thương!
"Anh cõng em!" Anh ta trực tiếp ngồi xổm trước mặt tôi, không cho tôi cự tuyệt.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Vậy em phải rất ghét cô nhi viện mới đúng chứ.""Đúng vậy, có một đoạn thời gian, tôi rất sợ, rất ghét, chỉ là bây giờ trưởng thành rồi, lại có một cảm giác khác đối với cô nhi viện." Tôi nhìn bầu trời, nhớ lại lúc trước: "Nhớ lúc đó, trong cô nhi viện có một bé gái đối xử rất tốt với tôi, nhờ có cô ấy mà suốt một tuần lễ đó, tôi mới không cảm thấy quá khó khăn, sau này khi tôi đã có đủ dũng khí để quay lại, thì cô nhi viện kia đã bị dỡ bỏ.""Cô nhi viện đó tên gọi là gì?" Anh ta đột nhiên hỏi."Không nhớ rõ, chuyện cũng lâu như vậy rồi..." Tôi thở dài: "Nếu như không có ông ngoại, tôi cũng sẽ là một thành viên của cô nhi viện rồi, tôi cảm thấy mấy đứa trẻ ở cô nhi viện rất đáng thương, ngay từ nhỏ đã không có ba mẹ ở bên cạnh, còn tôi, có mẹ nhưng không có cha, cho nên tôi cũng cảm thấy mình là một cô nhi, gặp mấy đứa trẻ ở đây, giống như được thấy người có cùng cảnh ngộ với mình, càm giác rất đặc biệt."Ánh mắt thâm thúy mang theo chút xa lạ của anh ta nhìn tôi, giống như không quen biết tôi."Sao lại nhìn tôi như vậy?""Bây giờ anh mới phát hiện, anh không hiểu em một chút nào." Anh ta sâu kín nói.Tôi cười: "Cho tới bây giờ anh cũng không hiểu tôi. Anh làm sao sẽ tìm hiểu về tôi chứ? Tôi nghĩ, không có người phụ nữ nào có thể làm cho anh bỏ tâm tư đi tìm hiểu về cô ta đâu nhỉ?"Anh ta lại trầm mặc.Tôi nhìn lên trời, lại tiếp tục lầm bầm: "Khi còn nhỏ tôi thật sự rất ngu ngốc, tôi muốn trưởng thành, kiếm thật nhiều thật là nhiều tiền, xây một cô nhi viện thuộc về mình, để cho tất cả những đứa trẻ không có nhà được có một căn nhà chung! Nhưng sau này lớn lên mới phát hiện, kiếm tiền cũng không phải là một chuyện dễ dàng, coi như có mở được cô nhi viện, cũng chưa chắc có thể làm cho tất cả những đứa bé vô gia cư có nhà ở, cái thế giới này, căn bản không giống như tôi từng tưởng tượng...""Thật ra thì em không ngốc, chỉ là có chút ngây thơ thôi." Anh ta cong khóe miệng nhìn tôi."Đúng vậy, tôi thật là... Quá ngây thơ rồi..."Lúc rời khỏi cô nhi viện, trời đã tối.Xung quanh ngay cả một cái đèn đường cũng không có, chỉ dựa vào ánh trăng mờ tối mà đi về phía trước.Mặt đường không bằng phẳng, thi thoảng sẽ vấp phải mấy cục đá nhỏ, tôi mang đôi giày cao gót mười centimet, khập khiễng bước đi, bàn tay nắm tay Lục Minh Hiên ướt đẫm mồ hôi.Giày cao gót đúng là làm cho tôi vừa yêu vừa hận mà! Phụ nữ thật là đáng thương!"Anh cõng em!" Anh ta trực tiếp ngồi xổm trước mặt tôi, không cho tôi cự tuyệt.