Editor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều…
Chương 279-1: Đại Ma Vương bắt được tôi
Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh NguyễnNinh Vĩ Trạch thở dài, nhẹ nhàng ôm Hinh Hinh nói: "Hinh Hinh, kia cũng không phải sai của em."" Là sai của em." Hinh Hinh thấp giọng nói, "Nếu không là vì em, bà sẽ không ủy thân như vậy. Bà biết thân mình bị bệnh nan y, bà sợ em cơ khổ không nơi nương tựa bà mới có thể làm như vậy, bà làm kia toàn bộ đều đã là vì em."Đang nói, điện thoại Ninh Vĩ Trạch vang, anh nhìn điện báo biểu hiện biến sắc, cùng người trong điện thoại truyền đạt vài câu liền nói với Hinh Hinh: "Có người muốn gặp em.""Người nào?" Hinh Hinh hỏi."Một cái người rất quan trọng đối với em." Ninh Vĩ Trạch nói.Hinh Hinh không hiểu, cô còn có cái người quan trọng gì, ở một khắc này ngay cả Minh Ý cũng không lại là chồng của cô, cô chỉ nghĩ muốn trốn anh trốn rất xa.Buổi sáng kết thúc toà án thẩm vấn, chiếu tình hình như vậy xem, khả năng Minh Nhất Kỳ bị phán vô tội thật lớn.Minh Ý nhưng vẫn đen mặt, đem Diệp Diệu Tư kêu lên xe: "Luật sư Diệp, anh trái lại cực kỳ am hiểu tự chủ trương, vì cái gì trước đó tôi không biết cái ghi âm này."Diệp Diệu Tư trả lời: "Minh tổng, cái ghi âm này là đêm qua mới thu, bởi vì sáng sớm bắt đầu chuẩn bị toà án thẩm vấn, cho nên chưa kịp cho anh nghe. Tôi chỉ theo yêu cầu của anh, muốn làm Minh nhị thiếu vô tội, tôi nghĩ đến anh khẳng định sẽ đồng ý.""Tôi nói rồi, chỉ cần có quan hệ cùng vụ án này, bất luận cái chi tiết gì đều đã muốn nói cho tôi, không cho cậu tự làm chủ trương." Minh Ý căm tức anh."Cái ghi âm này là một trong mấu chốt vụ án, chẳng lẽ Minh tổng cho rằng tôi không nên trình cái ghi âm này sao?" Diệp Diệu Tư hỏi ngược lại."Đúng." Nếu như anh sớm biết rằng cái ghi âm này, anh tuyệt không cho phép trình lên toà án, để cho Nhất Kỳ nói ra những cái chuyện không chịu nổi này, để cho Hinh Hinh không chịu nổi như vậy.Liền vừa rồi lúc Minh Nhất Kỳ nói việc này, Dương Tại Xuân cũng được, chánh án trên ghế toà án thẩm vấn cũng được đều đã dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hinh Hinh. Bọn họ đều là đồng nghiệp vòng công tác của Hinh Hinh, để lộở trước mặt những người này, về sau Hinh Hinh rất khó công tác bình thường trước mặt bọn họ."Nhưng mà Minh tổng, bởi vì có cái ghi âm này, ngay cả chánh án hội thẩm đều đã bắt đầu đồng tình Minh nhị thiếu, đây là chuyện cực kỳ tốt, tôi có bẩy phần nắm chắc, Minh nhị thiếu đã bị phán vô tội." Diệp Diệu Tư nói."Cậu đã có báo cáo xem xét tinh thần, có chuyên gia căn cứ chính xác, còn có Giang mẫu khai, Giang gia còn ra đồng ý lượng giải, chỉ bằng này dẫn tới phần thắng vụ án đã rất lớn. Hiện tại cậu là làm điều thừa, nói là người nào cho cậu làm chuyện này?" Nếu không ai sai sử, Diệp Diệu Tư không dám tự làm chủ trương làm chuyện này."Minh tổng, chúng ta làm luật sư lên tòa án, chỉ biết nghĩ muốn dùng hết mọi biện pháp gia tăng phần thắng, bởi vì ở trên tòa án không có gì là trăm phần trăm không phải sao? Từ đầu tới đuôi tôi đều là theo yêu cầu anh đánh thắng cái kiện tụng này, tôi không tiếp thu mình có làm sai." Diệp Diệu Tư trả lời."..." Minh Ý nắm chặt quả đấm, áp lực k*ch th*ch mình đánh người."Minh tổng tức giận như vậy là vì Minh nhị thiếu nhắc tới mẹ Mậu kiểm bên trong ghi âm sao?" Diệp Diệu Tư nhìn Minh Ý nổi giận đùng đùng, liền hỏi nói."Mậu kiểm mình là kiểm sát trưởng, cô so với bất luận kẻ nào đều đã rõ ràng chuyện như vậy ở trên tòa tuyệt đối là không thể tránh cho. Lại nói những cái này cũng là chuyện một đời trước, cùng cô kỳ thật không quan hệ." Diệp Diệu Tư nói, "Quay đầu nói, đề cập này là Minh gia gièm pha, chẳng qua trước Minh lão cũng nói qua, hiện tại quan trọng nhất là mạng Minh nhị thiếu, chỉ cần có thể cứu Minh nhị thiếu, toàn bộ cái khác đều đã không quan trọng, tôi thật sự chỉ là làm việc theo Minh gia yêu cầu."
Editor: Quỳnh Nguyễn
Ninh Vĩ Trạch thở dài, nhẹ nhàng ôm Hinh Hinh nói: "Hinh Hinh, kia cũng không phải sai của em."
" Là sai của em." Hinh Hinh thấp giọng nói, "Nếu không là vì em, bà sẽ không ủy thân như vậy. Bà biết thân mình bị bệnh nan y, bà sợ em cơ khổ không nơi nương tựa bà mới có thể làm như vậy, bà làm kia toàn bộ đều đã là vì em."
Đang nói, điện thoại Ninh Vĩ Trạch vang, anh nhìn điện báo biểu hiện biến sắc, cùng người trong điện thoại truyền đạt vài câu liền nói với Hinh Hinh: "Có người muốn gặp em."
"Người nào?" Hinh Hinh hỏi.
"Một cái người rất quan trọng đối với em." Ninh Vĩ Trạch nói.
Hinh Hinh không hiểu, cô còn có cái người quan trọng gì, ở một khắc này ngay cả Minh Ý cũng không lại là chồng của cô, cô chỉ nghĩ muốn trốn anh trốn rất xa.
Buổi sáng kết thúc toà án thẩm vấn, chiếu tình hình như vậy xem, khả năng Minh Nhất Kỳ bị phán vô tội thật lớn.
Minh Ý nhưng vẫn đen mặt, đem Diệp Diệu Tư kêu lên xe: "Luật sư Diệp, anh trái lại cực kỳ am hiểu tự chủ trương, vì cái gì trước đó tôi không biết cái ghi âm này."
Diệp Diệu Tư trả lời: "Minh tổng, cái ghi âm này là đêm qua mới thu, bởi vì sáng sớm bắt đầu chuẩn bị toà án thẩm vấn, cho nên chưa kịp cho anh nghe. Tôi chỉ theo yêu cầu của anh, muốn làm Minh nhị thiếu vô tội, tôi nghĩ đến anh khẳng định sẽ đồng ý."
"Tôi nói rồi, chỉ cần có quan hệ cùng vụ án này, bất luận cái chi tiết gì đều đã muốn nói cho tôi, không cho cậu tự làm chủ trương." Minh Ý căm tức anh.
"Cái ghi âm này là một trong mấu chốt vụ án, chẳng lẽ Minh tổng cho rằng tôi không nên trình cái ghi âm này sao?" Diệp Diệu Tư hỏi ngược lại.
"Đúng." Nếu như anh sớm biết rằng cái ghi âm này, anh tuyệt không cho phép trình lên toà án, để cho Nhất Kỳ nói ra những cái chuyện không chịu nổi này, để cho Hinh Hinh không chịu nổi như vậy.
Liền vừa rồi lúc Minh Nhất Kỳ nói việc này, Dương Tại Xuân cũng được, chánh án trên ghế toà án thẩm vấn cũng được đều đã dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hinh Hinh. Bọn họ đều là đồng nghiệp vòng công tác của Hinh Hinh, để lộở trước mặt những người này, về sau Hinh Hinh rất khó công tác bình thường trước mặt bọn họ.
"Nhưng mà Minh tổng, bởi vì có cái ghi âm này, ngay cả chánh án hội thẩm đều đã bắt đầu đồng tình Minh nhị thiếu, đây là chuyện cực kỳ tốt, tôi có bẩy phần nắm chắc, Minh nhị thiếu đã bị phán vô tội." Diệp Diệu Tư nói.
"Cậu đã có báo cáo xem xét tinh thần, có chuyên gia căn cứ chính xác, còn có Giang mẫu khai, Giang gia còn ra đồng ý lượng giải, chỉ bằng này dẫn tới phần thắng vụ án đã rất lớn. Hiện tại cậu là làm điều thừa, nói là người nào cho cậu làm chuyện này?" Nếu không ai sai sử, Diệp Diệu Tư không dám tự làm chủ trương làm chuyện này.
"Minh tổng, chúng ta làm luật sư lên tòa án, chỉ biết nghĩ muốn dùng hết mọi biện pháp gia tăng phần thắng, bởi vì ở trên tòa án không có gì là trăm phần trăm không phải sao? Từ đầu tới đuôi tôi đều là theo yêu cầu anh đánh thắng cái kiện tụng này, tôi không tiếp thu mình có làm sai." Diệp Diệu Tư trả lời.
"..." Minh Ý nắm chặt quả đấm, áp lực k*ch th*ch mình đánh người.
"Minh tổng tức giận như vậy là vì Minh nhị thiếu nhắc tới mẹ Mậu kiểm bên trong ghi âm sao?" Diệp Diệu Tư nhìn Minh Ý nổi giận đùng đùng, liền hỏi nói.
"Mậu kiểm mình là kiểm sát trưởng, cô so với bất luận kẻ nào đều đã rõ ràng chuyện như vậy ở trên tòa tuyệt đối là không thể tránh cho. Lại nói những cái này cũng là chuyện một đời trước, cùng cô kỳ thật không quan hệ." Diệp Diệu Tư nói, "Quay đầu nói, đề cập này là Minh gia gièm pha, chẳng qua trước Minh lão cũng nói qua, hiện tại quan trọng nhất là mạng Minh nhị thiếu, chỉ cần có thể cứu Minh nhị thiếu, toàn bộ cái khác đều đã không quan trọng, tôi thật sự chỉ là làm việc theo Minh gia yêu cầu."
Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh NguyễnNinh Vĩ Trạch thở dài, nhẹ nhàng ôm Hinh Hinh nói: "Hinh Hinh, kia cũng không phải sai của em."" Là sai của em." Hinh Hinh thấp giọng nói, "Nếu không là vì em, bà sẽ không ủy thân như vậy. Bà biết thân mình bị bệnh nan y, bà sợ em cơ khổ không nơi nương tựa bà mới có thể làm như vậy, bà làm kia toàn bộ đều đã là vì em."Đang nói, điện thoại Ninh Vĩ Trạch vang, anh nhìn điện báo biểu hiện biến sắc, cùng người trong điện thoại truyền đạt vài câu liền nói với Hinh Hinh: "Có người muốn gặp em.""Người nào?" Hinh Hinh hỏi."Một cái người rất quan trọng đối với em." Ninh Vĩ Trạch nói.Hinh Hinh không hiểu, cô còn có cái người quan trọng gì, ở một khắc này ngay cả Minh Ý cũng không lại là chồng của cô, cô chỉ nghĩ muốn trốn anh trốn rất xa.Buổi sáng kết thúc toà án thẩm vấn, chiếu tình hình như vậy xem, khả năng Minh Nhất Kỳ bị phán vô tội thật lớn.Minh Ý nhưng vẫn đen mặt, đem Diệp Diệu Tư kêu lên xe: "Luật sư Diệp, anh trái lại cực kỳ am hiểu tự chủ trương, vì cái gì trước đó tôi không biết cái ghi âm này."Diệp Diệu Tư trả lời: "Minh tổng, cái ghi âm này là đêm qua mới thu, bởi vì sáng sớm bắt đầu chuẩn bị toà án thẩm vấn, cho nên chưa kịp cho anh nghe. Tôi chỉ theo yêu cầu của anh, muốn làm Minh nhị thiếu vô tội, tôi nghĩ đến anh khẳng định sẽ đồng ý.""Tôi nói rồi, chỉ cần có quan hệ cùng vụ án này, bất luận cái chi tiết gì đều đã muốn nói cho tôi, không cho cậu tự làm chủ trương." Minh Ý căm tức anh."Cái ghi âm này là một trong mấu chốt vụ án, chẳng lẽ Minh tổng cho rằng tôi không nên trình cái ghi âm này sao?" Diệp Diệu Tư hỏi ngược lại."Đúng." Nếu như anh sớm biết rằng cái ghi âm này, anh tuyệt không cho phép trình lên toà án, để cho Nhất Kỳ nói ra những cái chuyện không chịu nổi này, để cho Hinh Hinh không chịu nổi như vậy.Liền vừa rồi lúc Minh Nhất Kỳ nói việc này, Dương Tại Xuân cũng được, chánh án trên ghế toà án thẩm vấn cũng được đều đã dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hinh Hinh. Bọn họ đều là đồng nghiệp vòng công tác của Hinh Hinh, để lộở trước mặt những người này, về sau Hinh Hinh rất khó công tác bình thường trước mặt bọn họ."Nhưng mà Minh tổng, bởi vì có cái ghi âm này, ngay cả chánh án hội thẩm đều đã bắt đầu đồng tình Minh nhị thiếu, đây là chuyện cực kỳ tốt, tôi có bẩy phần nắm chắc, Minh nhị thiếu đã bị phán vô tội." Diệp Diệu Tư nói."Cậu đã có báo cáo xem xét tinh thần, có chuyên gia căn cứ chính xác, còn có Giang mẫu khai, Giang gia còn ra đồng ý lượng giải, chỉ bằng này dẫn tới phần thắng vụ án đã rất lớn. Hiện tại cậu là làm điều thừa, nói là người nào cho cậu làm chuyện này?" Nếu không ai sai sử, Diệp Diệu Tư không dám tự làm chủ trương làm chuyện này."Minh tổng, chúng ta làm luật sư lên tòa án, chỉ biết nghĩ muốn dùng hết mọi biện pháp gia tăng phần thắng, bởi vì ở trên tòa án không có gì là trăm phần trăm không phải sao? Từ đầu tới đuôi tôi đều là theo yêu cầu anh đánh thắng cái kiện tụng này, tôi không tiếp thu mình có làm sai." Diệp Diệu Tư trả lời."..." Minh Ý nắm chặt quả đấm, áp lực k*ch th*ch mình đánh người."Minh tổng tức giận như vậy là vì Minh nhị thiếu nhắc tới mẹ Mậu kiểm bên trong ghi âm sao?" Diệp Diệu Tư nhìn Minh Ý nổi giận đùng đùng, liền hỏi nói."Mậu kiểm mình là kiểm sát trưởng, cô so với bất luận kẻ nào đều đã rõ ràng chuyện như vậy ở trên tòa tuyệt đối là không thể tránh cho. Lại nói những cái này cũng là chuyện một đời trước, cùng cô kỳ thật không quan hệ." Diệp Diệu Tư nói, "Quay đầu nói, đề cập này là Minh gia gièm pha, chẳng qua trước Minh lão cũng nói qua, hiện tại quan trọng nhất là mạng Minh nhị thiếu, chỉ cần có thể cứu Minh nhị thiếu, toàn bộ cái khác đều đã không quan trọng, tôi thật sự chỉ là làm việc theo Minh gia yêu cầu."