Editor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều…

Chương 279-2: Đại Ma Vương bắt được tôi

Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh NguyễnVừa nghe đến Diệp Diệu Tư nhắc tới ông nội, Minh Ý đột nhiên có chút đã hiểu, là ông nội cấp cho Diệp Diệu Tư làm như vậy.Vụ án này đến nơi đây, Minh gia cũng không có bao nhiêu ưu đãi. Một cái trường kỳ bên ngoài... Minh Văn Hiên, một cái cha tại con trai của mình bih bắt cóc còn có thể tầm hoan tác nhạc bên ngoài, cho dù Minh Nhất Kỳ thật sự vô tội phóng thích, cũng không có gì sáng rọi.Cho nên sau khi kết thúc toà án thẩm vấn, mọi người Minh gia thần sắc ngưng trọng, vẻ mặt xám tro.Minh Ý c*̀ng theo một lúc trở lại Thủy Đàn Cung, anh đứng sau lưng Minh Chí Côn: "Ông nội, là ông nói với Diệp Diệu Tư, chỉ cần có thể thắng kiện tụng, mặc kệ hy sinh cái gì, đều đã có thể phải không?"Minh Chí Côn quay đầu nhìn về phía cháu trai, vẻ mặt kỳ quái: "Kỳ quái, A Nhất, này chẳng lẽ không cũng là mục tiêu của cháu sao?"Đây là mục tiêu của anh, nhưng cũng không phải lấy đại giá hy sinh Mậu Hinh." Chuyện Văn Hiên và Ngưng Nhi là thật vậy chăng?" Lúc này Lão phu nhân ở vào chấn kinh, "Tôi thật sự là không nghĩ tới Ngưng nhi mà lại là như vậy! Năm đó làm cho bọn họ kết hôn, cô lại cứ muốn bỏ trốn. Chờ chồng mình không có, chạy tới tìm Văn Hiên làm nơi nương tựa, lại làm ra gièm pha bậc này, thật sự là làm cho người ta thất vọng. Cha mẹ cô trên trời có linh thiêng biết chuyện này, lại đau lòng rất nhiều sao.""Bà nội, loại chuyện này một cây làm chẳng nên non." Minh Ý lạnh lùng nói, "Chỉ sợ lấy thủ đoạn của ba, lúc ấy tình cảnh dì Bạch, nhưng mà là vì để cho Hinh Hinh có người thu lưu mà bị ép ủy thân thôi.""A Nhất, đến bây giờ con vẫn lại là bảo vệ Mậu Hinh như vậy." Tống Mạn Vân thanh âm gay gắt nói, "Rõ ràng là Bạch Ngưng con hồ ly tinh kia hủy đi toàn bộ, hiện tại con ngươi có biết mẹ vì cái gì thống hận Mậu Hinh như thế thôi!""Chuyện này Hinh Hinh không có vấn đề gì." Minh Ý vừa nghe mẹ nói, lập tức nói, "Mẹ, đối tượng mẹ hận đều không có một chút đạo lý, mẹ chân chính muốn hận muốn chán ghét chính là người bên gối mẹ."" Được, đừng ầm ĩ, chuyện này cực kỳ sáng rọi sao? Đáng cãi nhau như vậy." Minh Chí Côn gầm thét một tiếng.Mà đương sự Minh Văn Hiên thần kỳ an tĩnh, nhiều năm qua như vậy ông cũng không nhắc Bạch Ngưng, hiện tại đột nhiên nhắc đến, giống như rút gân cốt của ông, ông cực kì vô lực.Tống Mạn Vân ha ha cười, chẳng lẽ hôm nay nhắc tới sự tình năm đó không chịu nổi chỉ có Mậu Hinh, chỉ có Minh Văn Hiên sao? Đồng dạng lại có bà, bà cũng thành đứa ngốc lớn nhất.Minh Ý nhìn người nhà, cảm giác vô lực nồng đậm quen thuộc lại đánh úp lại. Nhiều lần lắm, anh cho rằng mình đã cực kỳ thất vọng rồi, lại phát hiện đối với bọn họ anh còn có thể càng thất vọng.Nhớ lại Hinh Hinh, anh vạn phần lo lắng. Nghĩ tới đây, anh xoay người rời đi."A Nhất, cháu đi đâu vậy?" Minh Chí Côn xem cháu trai liền đi, vội vàng gọi lại anh."Còn có công sự muốn xử lý." Minh Ý nói xong cũng không quay đầu lại tiêu sái rồi.Lão phu nhân nhìn như vậy, nước mắt liên tục, mấy người cháu Minh gia cũng không yêu sao? Một đám, đều là cũng không quay đầu lại tiêu sái.Minh Ý gọi điện thoại cho Ninh Vĩ Trạch, gọi vài lần cũng chưa đả thông. Đánh tới sau cùng Minh Ý đều đã không còn cách nào khác, tốc độ xe anh cực nhanh, mãi đến chạy đến trên đường mình cũng không biết, anh không khống chế được đánh tay lái, nhìn đến bốn phía lại có chút mê mang.Minh Ý anh mà lại cũng có lúc mê mang!Trước, anh cho rằng việc mình cần phải làm liền nhất định sẽ đi làm, không có ai có thể ngăn cản, anh lại càng không muốn đi suy nghĩ sâu xa đúng sai. Nhưng lúc này đây, anh bắt đầu phản tỉnh, mình có phải làm sai cái gì hay không?

Editor: Quỳnh Nguyễn

Vừa nghe đến Diệp Diệu Tư nhắc tới ông nội, Minh Ý đột nhiên có chút đã hiểu, là ông nội cấp cho Diệp Diệu Tư làm như vậy.

Vụ án này đến nơi đây, Minh gia cũng không có bao nhiêu ưu đãi. Một cái trường kỳ bên ngoài... Minh Văn Hiên, một cái cha tại con trai của mình bih bắt cóc còn có thể tầm hoan tác nhạc bên ngoài, cho dù Minh Nhất Kỳ thật sự vô tội phóng thích, cũng không có gì sáng rọi.

Cho nên sau khi kết thúc toà án thẩm vấn, mọi người Minh gia thần sắc ngưng trọng, vẻ mặt xám tro.

Minh Ý c*̀ng theo một lúc trở lại Thủy Đàn Cung, anh đứng sau lưng Minh Chí Côn: "Ông nội, là ông nói với Diệp Diệu Tư, chỉ cần có thể thắng kiện tụng, mặc kệ hy sinh cái gì, đều đã có thể phải không?"

Minh Chí Côn quay đầu nhìn về phía cháu trai, vẻ mặt kỳ quái: "Kỳ quái, A Nhất, này chẳng lẽ không cũng là mục tiêu của cháu sao?"

Đây là mục tiêu của anh, nhưng cũng không phải lấy đại giá hy sinh Mậu Hinh.

" Chuyện Văn Hiên và Ngưng Nhi là thật vậy chăng?" Lúc này Lão phu nhân ở vào chấn kinh, "Tôi thật sự là không nghĩ tới Ngưng nhi mà lại là như vậy! Năm đó làm cho bọn họ kết hôn, cô lại cứ muốn bỏ trốn. Chờ chồng mình không có, chạy tới tìm Văn Hiên làm nơi nương tựa, lại làm ra gièm pha bậc này, thật sự là làm cho người ta thất vọng. Cha mẹ cô trên trời có linh thiêng biết chuyện này, lại đau lòng rất nhiều sao."

"Bà nội, loại chuyện này một cây làm chẳng nên non." Minh Ý lạnh lùng nói, "Chỉ sợ lấy thủ đoạn của ba, lúc ấy tình cảnh dì Bạch, nhưng mà là vì để cho Hinh Hinh có người thu lưu mà bị ép ủy thân thôi."

"A Nhất, đến bây giờ con vẫn lại là bảo vệ Mậu Hinh như vậy." Tống Mạn Vân thanh âm gay gắt nói, "Rõ ràng là Bạch Ngưng con hồ ly tinh kia hủy đi toàn bộ, hiện tại con ngươi có biết mẹ vì cái gì thống hận Mậu Hinh như thế thôi!"

"Chuyện này Hinh Hinh không có vấn đề gì." Minh Ý vừa nghe mẹ nói, lập tức nói, "Mẹ, đối tượng mẹ hận đều không có một chút đạo lý, mẹ chân chính muốn hận muốn chán ghét chính là người bên gối mẹ."

" Được, đừng ầm ĩ, chuyện này cực kỳ sáng rọi sao? Đáng cãi nhau như vậy." Minh Chí Côn gầm thét một tiếng.

Mà đương sự Minh Văn Hiên thần kỳ an tĩnh, nhiều năm qua như vậy ông cũng không nhắc Bạch Ngưng, hiện tại đột nhiên nhắc đến, giống như rút gân cốt của ông, ông cực kì vô lực.

Tống Mạn Vân ha ha cười, chẳng lẽ hôm nay nhắc tới sự tình năm đó không chịu nổi chỉ có Mậu Hinh, chỉ có Minh Văn Hiên sao? Đồng dạng lại có bà, bà cũng thành đứa ngốc lớn nhất.

Minh Ý nhìn người nhà, cảm giác vô lực nồng đậm quen thuộc lại đánh úp lại. Nhiều lần lắm, anh cho rằng mình đã cực kỳ thất vọng rồi, lại phát hiện đối với bọn họ anh còn có thể càng thất vọng.

Nhớ lại Hinh Hinh, anh vạn phần lo lắng. Nghĩ tới đây, anh xoay người rời đi.

"A Nhất, cháu đi đâu vậy?" Minh Chí Côn xem cháu trai liền đi, vội vàng gọi lại anh.

"Còn có công sự muốn xử lý." Minh Ý nói xong cũng không quay đầu lại tiêu sái rồi.

Lão phu nhân nhìn như vậy, nước mắt liên tục, mấy người cháu Minh gia cũng không yêu sao? Một đám, đều là cũng không quay đầu lại tiêu sái.

Minh Ý gọi điện thoại cho Ninh Vĩ Trạch, gọi vài lần cũng chưa đả thông. Đánh tới sau cùng Minh Ý đều đã không còn cách nào khác, tốc độ xe anh cực nhanh, mãi đến chạy đến trên đường mình cũng không biết, anh không khống chế được đánh tay lái, nhìn đến bốn phía lại có chút mê mang.

Minh Ý anh mà lại cũng có lúc mê mang!

Trước, anh cho rằng việc mình cần phải làm liền nhất định sẽ đi làm, không có ai có thể ngăn cản, anh lại càng không muốn đi suy nghĩ sâu xa đúng sai. Nhưng lúc này đây, anh bắt đầu phản tỉnh, mình có phải làm sai cái gì hay không?

Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh NguyễnVừa nghe đến Diệp Diệu Tư nhắc tới ông nội, Minh Ý đột nhiên có chút đã hiểu, là ông nội cấp cho Diệp Diệu Tư làm như vậy.Vụ án này đến nơi đây, Minh gia cũng không có bao nhiêu ưu đãi. Một cái trường kỳ bên ngoài... Minh Văn Hiên, một cái cha tại con trai của mình bih bắt cóc còn có thể tầm hoan tác nhạc bên ngoài, cho dù Minh Nhất Kỳ thật sự vô tội phóng thích, cũng không có gì sáng rọi.Cho nên sau khi kết thúc toà án thẩm vấn, mọi người Minh gia thần sắc ngưng trọng, vẻ mặt xám tro.Minh Ý c*̀ng theo một lúc trở lại Thủy Đàn Cung, anh đứng sau lưng Minh Chí Côn: "Ông nội, là ông nói với Diệp Diệu Tư, chỉ cần có thể thắng kiện tụng, mặc kệ hy sinh cái gì, đều đã có thể phải không?"Minh Chí Côn quay đầu nhìn về phía cháu trai, vẻ mặt kỳ quái: "Kỳ quái, A Nhất, này chẳng lẽ không cũng là mục tiêu của cháu sao?"Đây là mục tiêu của anh, nhưng cũng không phải lấy đại giá hy sinh Mậu Hinh." Chuyện Văn Hiên và Ngưng Nhi là thật vậy chăng?" Lúc này Lão phu nhân ở vào chấn kinh, "Tôi thật sự là không nghĩ tới Ngưng nhi mà lại là như vậy! Năm đó làm cho bọn họ kết hôn, cô lại cứ muốn bỏ trốn. Chờ chồng mình không có, chạy tới tìm Văn Hiên làm nơi nương tựa, lại làm ra gièm pha bậc này, thật sự là làm cho người ta thất vọng. Cha mẹ cô trên trời có linh thiêng biết chuyện này, lại đau lòng rất nhiều sao.""Bà nội, loại chuyện này một cây làm chẳng nên non." Minh Ý lạnh lùng nói, "Chỉ sợ lấy thủ đoạn của ba, lúc ấy tình cảnh dì Bạch, nhưng mà là vì để cho Hinh Hinh có người thu lưu mà bị ép ủy thân thôi.""A Nhất, đến bây giờ con vẫn lại là bảo vệ Mậu Hinh như vậy." Tống Mạn Vân thanh âm gay gắt nói, "Rõ ràng là Bạch Ngưng con hồ ly tinh kia hủy đi toàn bộ, hiện tại con ngươi có biết mẹ vì cái gì thống hận Mậu Hinh như thế thôi!""Chuyện này Hinh Hinh không có vấn đề gì." Minh Ý vừa nghe mẹ nói, lập tức nói, "Mẹ, đối tượng mẹ hận đều không có một chút đạo lý, mẹ chân chính muốn hận muốn chán ghét chính là người bên gối mẹ."" Được, đừng ầm ĩ, chuyện này cực kỳ sáng rọi sao? Đáng cãi nhau như vậy." Minh Chí Côn gầm thét một tiếng.Mà đương sự Minh Văn Hiên thần kỳ an tĩnh, nhiều năm qua như vậy ông cũng không nhắc Bạch Ngưng, hiện tại đột nhiên nhắc đến, giống như rút gân cốt của ông, ông cực kì vô lực.Tống Mạn Vân ha ha cười, chẳng lẽ hôm nay nhắc tới sự tình năm đó không chịu nổi chỉ có Mậu Hinh, chỉ có Minh Văn Hiên sao? Đồng dạng lại có bà, bà cũng thành đứa ngốc lớn nhất.Minh Ý nhìn người nhà, cảm giác vô lực nồng đậm quen thuộc lại đánh úp lại. Nhiều lần lắm, anh cho rằng mình đã cực kỳ thất vọng rồi, lại phát hiện đối với bọn họ anh còn có thể càng thất vọng.Nhớ lại Hinh Hinh, anh vạn phần lo lắng. Nghĩ tới đây, anh xoay người rời đi."A Nhất, cháu đi đâu vậy?" Minh Chí Côn xem cháu trai liền đi, vội vàng gọi lại anh."Còn có công sự muốn xử lý." Minh Ý nói xong cũng không quay đầu lại tiêu sái rồi.Lão phu nhân nhìn như vậy, nước mắt liên tục, mấy người cháu Minh gia cũng không yêu sao? Một đám, đều là cũng không quay đầu lại tiêu sái.Minh Ý gọi điện thoại cho Ninh Vĩ Trạch, gọi vài lần cũng chưa đả thông. Đánh tới sau cùng Minh Ý đều đã không còn cách nào khác, tốc độ xe anh cực nhanh, mãi đến chạy đến trên đường mình cũng không biết, anh không khống chế được đánh tay lái, nhìn đến bốn phía lại có chút mê mang.Minh Ý anh mà lại cũng có lúc mê mang!Trước, anh cho rằng việc mình cần phải làm liền nhất định sẽ đi làm, không có ai có thể ngăn cản, anh lại càng không muốn đi suy nghĩ sâu xa đúng sai. Nhưng lúc này đây, anh bắt đầu phản tỉnh, mình có phải làm sai cái gì hay không?

Chương 279-2: Đại Ma Vương bắt được tôi