Trong căn phòng ngủ xa hoa, trên chiếc giường lớn kiểu châu Âu đang có một cặp nam nữ vô cùng nhập tâm làm chuyện đó. Người đàn ông thỉnh thoảng gầm nhẹ, còn tiếng thõa mãn người phụ nữ, khiến Đường Tâm Lạc chói tai vô cùng. Cô biết hôm nay Lục Kinh Hạo sẽ trở về thành phố A, cố ý ăn mặc tử tế chạy từ Lục gia về căn nhà tân hôn của hai người. Nào ngờ sao khi đẩy cửa ra thì thấy cảnh tượng như vậy. Cưới nhau chỉ mới được nửa năm, chồng lại cùng người phụ nữ khác ngủ trên chiếc giường mà họ chưa từng một lần ngủ qua. Lục Kình Hạo, sao anh ta có thể nhẫn tâm như vậy... Mặc dù mắng anh ta trong lòng, nhưng Đường Tâm Lạc không có gan nhảy vào bắt gian tại trận. Rốt cuộc cô vẫn cảm thấy xấu hổ với đối phương, mặc dù tình cảm ban đầu với anh ta không sâu nặng gì nhưng không thể nói là không có, trước khi kết hôn, lúc hai người sống thử thì, cô có chút hảo cảm với Lục Kình Hạo. Cha mất sớm, cách đây không lâu mẹ cũng qua đời, cô cho rằng người đàn ông trong phòng là người cô có thể tin tưởng…
Chương 65: Cảm giác đối với anh có chút kỳ lạ
Thời Gian Cùng Anh Triền MiênTác giả: Lục Khinh QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong căn phòng ngủ xa hoa, trên chiếc giường lớn kiểu châu Âu đang có một cặp nam nữ vô cùng nhập tâm làm chuyện đó. Người đàn ông thỉnh thoảng gầm nhẹ, còn tiếng thõa mãn người phụ nữ, khiến Đường Tâm Lạc chói tai vô cùng. Cô biết hôm nay Lục Kinh Hạo sẽ trở về thành phố A, cố ý ăn mặc tử tế chạy từ Lục gia về căn nhà tân hôn của hai người. Nào ngờ sao khi đẩy cửa ra thì thấy cảnh tượng như vậy. Cưới nhau chỉ mới được nửa năm, chồng lại cùng người phụ nữ khác ngủ trên chiếc giường mà họ chưa từng một lần ngủ qua. Lục Kình Hạo, sao anh ta có thể nhẫn tâm như vậy... Mặc dù mắng anh ta trong lòng, nhưng Đường Tâm Lạc không có gan nhảy vào bắt gian tại trận. Rốt cuộc cô vẫn cảm thấy xấu hổ với đối phương, mặc dù tình cảm ban đầu với anh ta không sâu nặng gì nhưng không thể nói là không có, trước khi kết hôn, lúc hai người sống thử thì, cô có chút hảo cảm với Lục Kình Hạo. Cha mất sớm, cách đây không lâu mẹ cũng qua đời, cô cho rằng người đàn ông trong phòng là người cô có thể tin tưởng… Gặp Lục lão phu nhân xong, thời gian cũng không sớm nữa, lão phu nhân lập tức giữ Lục Dục Thần và Đường Tâm Lạc ở lại qua đêm.Phòng ngủ ở lầu bốn là của Lục Dục Thần, mặc dù anh không ở lại đây, nhưng anh là chủ nhân Lục gia đời này, cho nên phòng ngủ trên lầu chỉ anh mới có thể sử dụng.Lúc Đường Tâm Lạc đi ra khỏi phòng tắm thì thấy Lục Dục Thần đang cầm điện thoại trên ghế salon. Tư thế ngồi của anh rất tùy ý, áo choàng vắt nửa người, cơ bụng săn chắc cũng lộ ra.Người này, sao lại tùy tiện như vậy, ở đây cũng không phải chỉ có mình anh!Đường Tâm Lạc thu hồi tầm mắt, làm bộ không chú ý tới anh.Cô dùng tư thế của đà điểu đi tới mép giường, sau đó cẩn thận không tiếng động leo lên giường.Thật ra Đường Tâm Lạc hơi sợ Lục Dục Thần.Cô còn nhớ rõ ánh mắt lúc đó của anh.Cao ngạo vô tình, cô giống như một con kiến không xứng để anh liếc mắt một cái.Trong nháy mắt, Đường Tâm Lạc hoàn toàn hiểu rõ.Giữa cô và anh chỉ là trao đổi, không có tình cảm, không thể đem tình cảm vào.Dù là... Cô rất rõ tiếng động của trái tim.Đúng vậy, suýt chút nữa thì cô động lòng với Lục Dục Thần.Cũng không biết vì sao trong nháy mắt, hoặc là bởi vì đôi mắt phượng nhìn cô đó, hoặc là lúc anh đè cô dưới thân, hoặc là lúc ở cùng với lão phu nhân, nụ cười chân thành của anh.Có lẽ, mỗi người phụ nữ đều có tình cảm đặc biệt với người đàn ông đầu tiên của minh."Haizzz..." Bất tri bất giác thở dài, Đường Tâm Lạc tự nhủ bản thân phải kiềm chế, lại không phát hiện được, tiếng thở dài của cô đã bị người đàn ông chú ý.Phía bên cạnh bỗng nhiên lún xuống, sau đó, cả người nóng bỏng đột nhiên dính vào cô.Đường Tâm Lạc đang quay người ra bên ngoài, ngủ ở phía trên.Vì cố gắng kéo dài khoảng cách với Lục Dục Thần nên cô chỉ cần lăn người một chút thì có thể tới cuối giường.Cô cứ nghĩ rằng, trải qua sự việc ở cầu thang, tối nay Lục Dục Thần sẽ không có hứng thú nói chuyện với cô.Dù sao, anh cũng nói rồi, anh không thích người phụ nữ nói nhiều.Nhưng mà bây giờ, cô đã né tới mép giường nhưng anh vẫn lấn tới.Chẳng lẽ, anh thật sự đói khát như vậy, đối với người phụ nữ chọc giận anh nhiều lần như cô vẫn có thể chịu được.Trong đầu Đường Tâm Lạc đang suy nghĩ miên man, âm thanh trầm thấp của Lục Dục Thần truyền tới."Một người nên không ngủ được sao?"Đường Tâm Lạc bị nhột ở cổ, không có trả lời, chỉ lắc đầu.Động tác này rất rõ ràng, bây giờ cô không muốn nói chuyện với anh.Cô nghe được một tiếng cười khẽ sau lưng, sau đó, cả người cô bị Lục Dục Thần ôm vào ngực.Đường Tâm Lạc định giãy giụa, lại nghe thấy anh nói: "Yên tâm, tối nay anh không đụng vào em."Cô dĩ nhiên không tin tưởng lời của người này, nhưng mà, tứ chi của Lục Dục Thần khỏe mạnh, hai tay như gọng kìm, ôm chặt cô vào ngực.
Gặp Lục lão phu nhân xong, thời gian cũng không sớm nữa, lão phu nhân lập tức giữ Lục Dục Thần và Đường Tâm Lạc ở lại qua đêm.
Phòng ngủ ở lầu bốn là của Lục Dục Thần, mặc dù anh không ở lại đây, nhưng anh là chủ nhân Lục gia đời này, cho nên phòng ngủ trên lầu chỉ anh mới có thể sử dụng.
Lúc Đường Tâm Lạc đi ra khỏi phòng tắm thì thấy Lục Dục Thần đang cầm điện thoại trên ghế salon. Tư thế ngồi của anh rất tùy ý, áo choàng vắt nửa người, cơ bụng săn chắc cũng lộ ra.
Người này, sao lại tùy tiện như vậy, ở đây cũng không phải chỉ có mình anh!
Đường Tâm Lạc thu hồi tầm mắt, làm bộ không chú ý tới anh.
Cô dùng tư thế của đà điểu đi tới mép giường, sau đó cẩn thận không tiếng động leo lên giường.
Thật ra Đường Tâm Lạc hơi sợ Lục Dục Thần.
Cô còn nhớ rõ ánh mắt lúc đó của anh.
Cao ngạo vô tình, cô giống như một con kiến không xứng để anh liếc mắt một cái.
Trong nháy mắt, Đường Tâm Lạc hoàn toàn hiểu rõ.
Giữa cô và anh chỉ là trao đổi, không có tình cảm, không thể đem tình cảm vào.
Dù là... Cô rất rõ tiếng động của trái tim.
Đúng vậy, suýt chút nữa thì cô động lòng với Lục Dục Thần.
Cũng không biết vì sao trong nháy mắt, hoặc là bởi vì đôi mắt phượng nhìn cô đó, hoặc là lúc anh đè cô dưới thân, hoặc là lúc ở cùng với lão phu nhân, nụ cười chân thành của anh.
Có lẽ, mỗi người phụ nữ đều có tình cảm đặc biệt với người đàn ông đầu tiên của minh.
"Haizzz..." Bất tri bất giác thở dài, Đường Tâm Lạc tự nhủ bản thân phải kiềm chế, lại không phát hiện được, tiếng thở dài của cô đã bị người đàn ông chú ý.
Phía bên cạnh bỗng nhiên lún xuống, sau đó, cả người nóng bỏng đột nhiên dính vào cô.
Đường Tâm Lạc đang quay người ra bên ngoài, ngủ ở phía trên.
Vì cố gắng kéo dài khoảng cách với Lục Dục Thần nên cô chỉ cần lăn người một chút thì có thể tới cuối giường.
Cô cứ nghĩ rằng, trải qua sự việc ở cầu thang, tối nay Lục Dục Thần sẽ không có hứng thú nói chuyện với cô.
Dù sao, anh cũng nói rồi, anh không thích người phụ nữ nói nhiều.
Nhưng mà bây giờ, cô đã né tới mép giường nhưng anh vẫn lấn tới.
Chẳng lẽ, anh thật sự đói khát như vậy, đối với người phụ nữ chọc giận anh nhiều lần như cô vẫn có thể chịu được.
Trong đầu Đường Tâm Lạc đang suy nghĩ miên man, âm thanh trầm thấp của Lục Dục Thần truyền tới.
"Một người nên không ngủ được sao?"
Đường Tâm Lạc bị nhột ở cổ, không có trả lời, chỉ lắc đầu.
Động tác này rất rõ ràng, bây giờ cô không muốn nói chuyện với anh.
Cô nghe được một tiếng cười khẽ sau lưng, sau đó, cả người cô bị Lục Dục Thần ôm vào ngực.
Đường Tâm Lạc định giãy giụa, lại nghe thấy anh nói: "Yên tâm, tối nay anh không đụng vào em."
Cô dĩ nhiên không tin tưởng lời của người này, nhưng mà, tứ chi của Lục Dục Thần khỏe mạnh, hai tay như gọng kìm, ôm chặt cô vào ngực.
Thời Gian Cùng Anh Triền MiênTác giả: Lục Khinh QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong căn phòng ngủ xa hoa, trên chiếc giường lớn kiểu châu Âu đang có một cặp nam nữ vô cùng nhập tâm làm chuyện đó. Người đàn ông thỉnh thoảng gầm nhẹ, còn tiếng thõa mãn người phụ nữ, khiến Đường Tâm Lạc chói tai vô cùng. Cô biết hôm nay Lục Kinh Hạo sẽ trở về thành phố A, cố ý ăn mặc tử tế chạy từ Lục gia về căn nhà tân hôn của hai người. Nào ngờ sao khi đẩy cửa ra thì thấy cảnh tượng như vậy. Cưới nhau chỉ mới được nửa năm, chồng lại cùng người phụ nữ khác ngủ trên chiếc giường mà họ chưa từng một lần ngủ qua. Lục Kình Hạo, sao anh ta có thể nhẫn tâm như vậy... Mặc dù mắng anh ta trong lòng, nhưng Đường Tâm Lạc không có gan nhảy vào bắt gian tại trận. Rốt cuộc cô vẫn cảm thấy xấu hổ với đối phương, mặc dù tình cảm ban đầu với anh ta không sâu nặng gì nhưng không thể nói là không có, trước khi kết hôn, lúc hai người sống thử thì, cô có chút hảo cảm với Lục Kình Hạo. Cha mất sớm, cách đây không lâu mẹ cũng qua đời, cô cho rằng người đàn ông trong phòng là người cô có thể tin tưởng… Gặp Lục lão phu nhân xong, thời gian cũng không sớm nữa, lão phu nhân lập tức giữ Lục Dục Thần và Đường Tâm Lạc ở lại qua đêm.Phòng ngủ ở lầu bốn là của Lục Dục Thần, mặc dù anh không ở lại đây, nhưng anh là chủ nhân Lục gia đời này, cho nên phòng ngủ trên lầu chỉ anh mới có thể sử dụng.Lúc Đường Tâm Lạc đi ra khỏi phòng tắm thì thấy Lục Dục Thần đang cầm điện thoại trên ghế salon. Tư thế ngồi của anh rất tùy ý, áo choàng vắt nửa người, cơ bụng săn chắc cũng lộ ra.Người này, sao lại tùy tiện như vậy, ở đây cũng không phải chỉ có mình anh!Đường Tâm Lạc thu hồi tầm mắt, làm bộ không chú ý tới anh.Cô dùng tư thế của đà điểu đi tới mép giường, sau đó cẩn thận không tiếng động leo lên giường.Thật ra Đường Tâm Lạc hơi sợ Lục Dục Thần.Cô còn nhớ rõ ánh mắt lúc đó của anh.Cao ngạo vô tình, cô giống như một con kiến không xứng để anh liếc mắt một cái.Trong nháy mắt, Đường Tâm Lạc hoàn toàn hiểu rõ.Giữa cô và anh chỉ là trao đổi, không có tình cảm, không thể đem tình cảm vào.Dù là... Cô rất rõ tiếng động của trái tim.Đúng vậy, suýt chút nữa thì cô động lòng với Lục Dục Thần.Cũng không biết vì sao trong nháy mắt, hoặc là bởi vì đôi mắt phượng nhìn cô đó, hoặc là lúc anh đè cô dưới thân, hoặc là lúc ở cùng với lão phu nhân, nụ cười chân thành của anh.Có lẽ, mỗi người phụ nữ đều có tình cảm đặc biệt với người đàn ông đầu tiên của minh."Haizzz..." Bất tri bất giác thở dài, Đường Tâm Lạc tự nhủ bản thân phải kiềm chế, lại không phát hiện được, tiếng thở dài của cô đã bị người đàn ông chú ý.Phía bên cạnh bỗng nhiên lún xuống, sau đó, cả người nóng bỏng đột nhiên dính vào cô.Đường Tâm Lạc đang quay người ra bên ngoài, ngủ ở phía trên.Vì cố gắng kéo dài khoảng cách với Lục Dục Thần nên cô chỉ cần lăn người một chút thì có thể tới cuối giường.Cô cứ nghĩ rằng, trải qua sự việc ở cầu thang, tối nay Lục Dục Thần sẽ không có hứng thú nói chuyện với cô.Dù sao, anh cũng nói rồi, anh không thích người phụ nữ nói nhiều.Nhưng mà bây giờ, cô đã né tới mép giường nhưng anh vẫn lấn tới.Chẳng lẽ, anh thật sự đói khát như vậy, đối với người phụ nữ chọc giận anh nhiều lần như cô vẫn có thể chịu được.Trong đầu Đường Tâm Lạc đang suy nghĩ miên man, âm thanh trầm thấp của Lục Dục Thần truyền tới."Một người nên không ngủ được sao?"Đường Tâm Lạc bị nhột ở cổ, không có trả lời, chỉ lắc đầu.Động tác này rất rõ ràng, bây giờ cô không muốn nói chuyện với anh.Cô nghe được một tiếng cười khẽ sau lưng, sau đó, cả người cô bị Lục Dục Thần ôm vào ngực.Đường Tâm Lạc định giãy giụa, lại nghe thấy anh nói: "Yên tâm, tối nay anh không đụng vào em."Cô dĩ nhiên không tin tưởng lời của người này, nhưng mà, tứ chi của Lục Dục Thần khỏe mạnh, hai tay như gọng kìm, ôm chặt cô vào ngực.