Dưới cái nắng chiều hiu hắt, có một người con trai lịch lãm trên tay cầm một nhánh bằng lăng tím, có lẽ đó chính là loài hoa mà người con gái anh yêu nhất rất thích...Người con trai ấy lặng lẽ đặt đóa hoa lên mộ, nơi người con gái mà anh yêu thương nhất đang nằm đó, bình yên, hoang dại khiến lòng anh không tránh khỏi những xót xa và dằn vặt... Anh quen cô trong một ngày nắng nhạt và rồi họ yêu nhau. Tình yêu của họ làm bao người phải ganh tỵ. Anh hào hoa phong nhã, là giám đốc của một công ty thiết kế có quy mô nhỏ. Cô là một tiểu thư của một ông lớn kinh doanh bất động sản, xinh đẹp, dịu dàng. Anh và cô đến với nhau trong sự ngưỡng mộ của biết bao người và điều đăc biệt hai người rất chung thủy với nhau...Mọi thứ đã rất tốt đẹp nếu như công ty của anh không bị phá sản, anh suy sụp, anh nghi ngờ mọi thứ, anh cáu gắt với cô. Anh càng ngày càng sợ mất cô vì anh cảm thấy vị trí của mình hiện giờ không còn hợp với cô nữa. Từ một thằng con trai có tất cả trong tay, tiền bạc, địa vị, tình…
Chương 2
Giọt Nước Mắt Muộn MàngTác giả: Tử DiTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhDưới cái nắng chiều hiu hắt, có một người con trai lịch lãm trên tay cầm một nhánh bằng lăng tím, có lẽ đó chính là loài hoa mà người con gái anh yêu nhất rất thích...Người con trai ấy lặng lẽ đặt đóa hoa lên mộ, nơi người con gái mà anh yêu thương nhất đang nằm đó, bình yên, hoang dại khiến lòng anh không tránh khỏi những xót xa và dằn vặt... Anh quen cô trong một ngày nắng nhạt và rồi họ yêu nhau. Tình yêu của họ làm bao người phải ganh tỵ. Anh hào hoa phong nhã, là giám đốc của một công ty thiết kế có quy mô nhỏ. Cô là một tiểu thư của một ông lớn kinh doanh bất động sản, xinh đẹp, dịu dàng. Anh và cô đến với nhau trong sự ngưỡng mộ của biết bao người và điều đăc biệt hai người rất chung thủy với nhau...Mọi thứ đã rất tốt đẹp nếu như công ty của anh không bị phá sản, anh suy sụp, anh nghi ngờ mọi thứ, anh cáu gắt với cô. Anh càng ngày càng sợ mất cô vì anh cảm thấy vị trí của mình hiện giờ không còn hợp với cô nữa. Từ một thằng con trai có tất cả trong tay, tiền bạc, địa vị, tình… Cô chạy đi thật nhanh sau khi không kiềm chế được cơn giận đã tát anh. Cơn đau tim làm cô không còn thấy con đường trước mặt nữa... Những ngày sau đó anh hầu như luôn tìm đến bia rượu, anh uống như đang uống hết những đau đớn, tuyệt vọng, anh nhớ cô vô cùng...Sau cả tuần làm bạn với men say, anh đã tìm đến nhà cô vì không thể nào kiềm chế được nỗi nhớ cô. Và rồi như chết điếng, nhà cô nơi người con gái mà anh yêu thương nhất đang ở, nơi ấy người ta đang khóc lóc, trên bàn thờ người ta đặt tấm ảnh của cô, còn cô, cô nằm đó lặng im, khuôn mặt vẫn xinh đẹp như một loài hoa nhưng bất động...cô đã mất vì một cơn đau tim, và trước khi mất tay cô đang cầm điện thoại với những cuộc gọi không hồi âm của anh. Anh là một thằng khốn nạn, sao đến bây giờ anh mới nhớ ra là cô bị bệnh tim từ nhỏ, không thể nào va chạm với những cú sốc quá mạnh.Một tháng sau khi cô mất, người con trai đi với cô ngày hôm đó đã tìm đến anh, anh ta nói muốn thực hiện di nguyện cuối cùng của cô là để anh chuộc lại công ty của mình. Cô nói không muốn anh mất tự tin khi đi bên cô vì cô yêu anh.Anh đã chạy thật nhanh, nhanh nhất có thể để đến bên cô, nhưng giờ đây chỉ còn là nắm mộ, anh khóc và dường như cả thế giới này đều khóc.Thì ra không phải là cô phản bội anh mà là bản thân anh đã phản bội chính mình. Nước mắt anh nhòe đi, anh gọi tên người yêu trong đau đớn. Tim anh thắt lại, anh yêu, anh hối hận, anh căm ghét bản thân anh, con người anh, cái thằng như anh. Phải chi anh chết đi có phải hơn không, chết rồi anh sẽ được gặp lại cô, sẽ được yêu cô và sẽ xin cô tha thứ anh...Nắng chiều nhạt màu dần và tất cả đã là quá muộn.
Cô chạy đi thật nhanh sau khi không kiềm chế được cơn giận đã tát anh. Cơn đau tim làm cô không còn thấy con đường trước mặt nữa... Những ngày sau đó anh hầu như luôn tìm đến bia rượu, anh uống như đang uống hết những đau đớn, tuyệt vọng, anh nhớ cô vô cùng...Sau cả tuần làm bạn với men say, anh đã tìm đến nhà cô vì không thể nào kiềm chế được nỗi nhớ cô. Và rồi như chết điếng, nhà cô nơi người con gái mà anh yêu thương nhất đang ở, nơi ấy người ta đang khóc lóc, trên bàn thờ người ta đặt tấm ảnh của cô, còn cô, cô nằm đó lặng im, khuôn mặt vẫn xinh đẹp như một loài hoa nhưng bất động...cô đã mất vì một cơn đau tim, và trước khi mất tay cô đang cầm điện thoại với những cuộc gọi không hồi âm của anh. Anh là một thằng khốn nạn, sao đến bây giờ anh mới nhớ ra là cô bị bệnh tim từ nhỏ, không thể nào va chạm với những cú sốc quá mạnh.
Một tháng sau khi cô mất, người con trai đi với cô ngày hôm đó đã tìm đến anh, anh ta nói muốn thực hiện di nguyện cuối cùng của cô là để anh chuộc lại công ty của mình. Cô nói không muốn anh mất tự tin khi đi bên cô vì cô yêu anh.
Anh đã chạy thật nhanh, nhanh nhất có thể để đến bên cô, nhưng giờ đây chỉ còn là nắm mộ, anh khóc và dường như cả thế giới này đều khóc.Thì ra không phải là cô phản bội anh mà là bản thân anh đã phản bội chính mình. Nước mắt anh nhòe đi, anh gọi tên người yêu trong đau đớn. Tim anh thắt lại, anh yêu, anh hối hận, anh căm ghét bản thân anh, con người anh, cái thằng như anh. Phải chi anh chết đi có phải hơn không, chết rồi anh sẽ được gặp lại cô, sẽ được yêu cô và sẽ xin cô tha thứ anh...Nắng chiều nhạt màu dần và tất cả đã là quá muộn.
Giọt Nước Mắt Muộn MàngTác giả: Tử DiTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhDưới cái nắng chiều hiu hắt, có một người con trai lịch lãm trên tay cầm một nhánh bằng lăng tím, có lẽ đó chính là loài hoa mà người con gái anh yêu nhất rất thích...Người con trai ấy lặng lẽ đặt đóa hoa lên mộ, nơi người con gái mà anh yêu thương nhất đang nằm đó, bình yên, hoang dại khiến lòng anh không tránh khỏi những xót xa và dằn vặt... Anh quen cô trong một ngày nắng nhạt và rồi họ yêu nhau. Tình yêu của họ làm bao người phải ganh tỵ. Anh hào hoa phong nhã, là giám đốc của một công ty thiết kế có quy mô nhỏ. Cô là một tiểu thư của một ông lớn kinh doanh bất động sản, xinh đẹp, dịu dàng. Anh và cô đến với nhau trong sự ngưỡng mộ của biết bao người và điều đăc biệt hai người rất chung thủy với nhau...Mọi thứ đã rất tốt đẹp nếu như công ty của anh không bị phá sản, anh suy sụp, anh nghi ngờ mọi thứ, anh cáu gắt với cô. Anh càng ngày càng sợ mất cô vì anh cảm thấy vị trí của mình hiện giờ không còn hợp với cô nữa. Từ một thằng con trai có tất cả trong tay, tiền bạc, địa vị, tình… Cô chạy đi thật nhanh sau khi không kiềm chế được cơn giận đã tát anh. Cơn đau tim làm cô không còn thấy con đường trước mặt nữa... Những ngày sau đó anh hầu như luôn tìm đến bia rượu, anh uống như đang uống hết những đau đớn, tuyệt vọng, anh nhớ cô vô cùng...Sau cả tuần làm bạn với men say, anh đã tìm đến nhà cô vì không thể nào kiềm chế được nỗi nhớ cô. Và rồi như chết điếng, nhà cô nơi người con gái mà anh yêu thương nhất đang ở, nơi ấy người ta đang khóc lóc, trên bàn thờ người ta đặt tấm ảnh của cô, còn cô, cô nằm đó lặng im, khuôn mặt vẫn xinh đẹp như một loài hoa nhưng bất động...cô đã mất vì một cơn đau tim, và trước khi mất tay cô đang cầm điện thoại với những cuộc gọi không hồi âm của anh. Anh là một thằng khốn nạn, sao đến bây giờ anh mới nhớ ra là cô bị bệnh tim từ nhỏ, không thể nào va chạm với những cú sốc quá mạnh.Một tháng sau khi cô mất, người con trai đi với cô ngày hôm đó đã tìm đến anh, anh ta nói muốn thực hiện di nguyện cuối cùng của cô là để anh chuộc lại công ty của mình. Cô nói không muốn anh mất tự tin khi đi bên cô vì cô yêu anh.Anh đã chạy thật nhanh, nhanh nhất có thể để đến bên cô, nhưng giờ đây chỉ còn là nắm mộ, anh khóc và dường như cả thế giới này đều khóc.Thì ra không phải là cô phản bội anh mà là bản thân anh đã phản bội chính mình. Nước mắt anh nhòe đi, anh gọi tên người yêu trong đau đớn. Tim anh thắt lại, anh yêu, anh hối hận, anh căm ghét bản thân anh, con người anh, cái thằng như anh. Phải chi anh chết đi có phải hơn không, chết rồi anh sẽ được gặp lại cô, sẽ được yêu cô và sẽ xin cô tha thứ anh...Nắng chiều nhạt màu dần và tất cả đã là quá muộn.