Tác giả:

Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu ai từ cái nhìn đầu tiên, cũng chưa từng nghĩ sẽ yêu đơn phương một ai đó, càng không nghĩ sẽ phải từ bỏ một mối tình... ... Một ngày hơi khác mọi ngày một chút, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa, xin ra ngoài đi ép tóc. Dĩ nhiên phải có dịp gì đặc biệt thì tôi mới phải đi tu sửa và đó chính là đám cưới của chị họ - người tôi vô cùng thân. Trên thành phố mà tôi đang làm việc này, chỉ có tiệm làm tóc duy nhất tôi tin tưởng sau một lần được họ làm cho bộ tóc xoăn đuôi nhẹ - đúng kiểu tôi thích. Chính là Hair salon Thiên Anh. Phía bên kia đường, cách 200 mét đi bộ, tôi đã thấy biển hiệu Thiên Anh lấp lánh dưới ánh nắng của mùa thu hiện ra trước mắt. Rảo bước nhanh qua đường, để rồi đứng trước cửa, tôi lại ngập ngừng, nửa muốn vào, nửa không muốn vào. Nửa không muốn vào là bởi tôi không thấy chị chủ đã từng làm tóc cho tôi, thay vào đó là một anh chàng nào đó đang ngồi chơi game với con trai của chị ấy. Tính tôi vốn nhát, lại rất ngại tiếp xúc với con trai, đặc biệt là…

Chương 4

Rồi Sẽ QuênTác giả: An AnTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhTôi chưa từng nghĩ sẽ yêu ai từ cái nhìn đầu tiên, cũng chưa từng nghĩ sẽ yêu đơn phương một ai đó, càng không nghĩ sẽ phải từ bỏ một mối tình... ... Một ngày hơi khác mọi ngày một chút, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa, xin ra ngoài đi ép tóc. Dĩ nhiên phải có dịp gì đặc biệt thì tôi mới phải đi tu sửa và đó chính là đám cưới của chị họ - người tôi vô cùng thân. Trên thành phố mà tôi đang làm việc này, chỉ có tiệm làm tóc duy nhất tôi tin tưởng sau một lần được họ làm cho bộ tóc xoăn đuôi nhẹ - đúng kiểu tôi thích. Chính là Hair salon Thiên Anh. Phía bên kia đường, cách 200 mét đi bộ, tôi đã thấy biển hiệu Thiên Anh lấp lánh dưới ánh nắng của mùa thu hiện ra trước mắt. Rảo bước nhanh qua đường, để rồi đứng trước cửa, tôi lại ngập ngừng, nửa muốn vào, nửa không muốn vào. Nửa không muốn vào là bởi tôi không thấy chị chủ đã từng làm tóc cho tôi, thay vào đó là một anh chàng nào đó đang ngồi chơi game với con trai của chị ấy. Tính tôi vốn nhát, lại rất ngại tiếp xúc với con trai, đặc biệt là… Mặc cho anh chàng kia cười nói rôm rả, anh vẫn giữ cho mình mặc định chế độ im lặng, kèm theo nét mặt không cảm xúc.- Xong rồi.Anh thợ tóc vừa dứt lời. Cũng là lúc tôi giật mình khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua gương.Một mái tóc ngắn lần đầu tiên trong đời, nó khiến khuôn mặt tôi trở nên khác lạ, có lẽ cá tính hơn?Lén nhìn anh qua gương, tôi tự mỉm cười với chính mình mà chẳng hiểu tại sao.- Xong rồi à? - Đứa bạn thân bắt tôi xoay trái xoay phải người tôi. - Không đẹp.Nó là vậy, nói đúng suy nghĩ, không chút dấu diếm đối với tôi.- Tao nghĩ mày nên bỏ cái quán này đi, thật đấy.- Ừa... - Cười híp mắt, tôi đội mũ bảo hiểm rồi chèo lên xe, ngồi sau nó. - Chắc phải từ bỏ thật rồi.Anh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế mà lần đầu tôi gặp anh, đôi mắt không chịu rời khỏi màn hình nên không hề biết tôi vẫn dõi theo anh.Cuối cùng, thì ánh mắt của anh vẫn không hề nhìn về phía tôi, có chăng thì cũng chỉ là nhìn vào mái tóc của tôi.Bởi vì, đó là nghề của anh - thợ cắt tóc.- Từ giờ sẽ không được gặp nữa rồi. Tạm biệt...- Mày lẩm bẩm gì đấy?- Không có gì!Sẽ khá lâu để quên đi một mối tình đầu, thế nên tôi sẽ mặc cho số phận, để tự nhiên như thế. Cứ từ từ, bởi cũng không vội, vì tôi đang đợi một người yêu tôi thật lòng và sẽ khiến tôi yêu... một lần nữaThe end...

Mặc cho anh chàng kia cười nói rôm rả, anh vẫn giữ cho mình mặc định chế độ im lặng, kèm theo nét mặt không cảm xúc.

- Xong rồi.

Anh thợ tóc vừa dứt lời. Cũng là lúc tôi giật mình khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua gương.

Một mái tóc ngắn lần đầu tiên trong đời, nó khiến khuôn mặt tôi trở nên khác lạ, có lẽ cá tính hơn?

Lén nhìn anh qua gương, tôi tự mỉm cười với chính mình mà chẳng hiểu tại sao.

- Xong rồi à? - Đứa bạn thân bắt tôi xoay trái xoay phải người tôi. - Không đẹp.

Nó là vậy, nói đúng suy nghĩ, không chút dấu diếm đối với tôi.

- Tao nghĩ mày nên bỏ cái quán này đi, thật đấy.

- Ừa... - Cười híp mắt, tôi đội mũ bảo hiểm rồi chèo lên xe, ngồi sau nó. - Chắc phải từ bỏ thật rồi.

Anh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế mà lần đầu tôi gặp anh, đôi mắt không chịu rời khỏi màn hình nên không hề biết tôi vẫn dõi theo anh.

Cuối cùng, thì ánh mắt của anh vẫn không hề nhìn về phía tôi, có chăng thì cũng chỉ là nhìn vào mái tóc của tôi.

Bởi vì, đó là nghề của anh - thợ cắt tóc.

- Từ giờ sẽ không được gặp nữa rồi. Tạm biệt...

- Mày lẩm bẩm gì đấy?

- Không có gì!

Sẽ khá lâu để quên đi một mối tình đầu, thế nên tôi sẽ mặc cho số phận, để tự nhiên như thế. Cứ từ từ, bởi cũng không vội, vì tôi đang đợi một người yêu tôi thật lòng và sẽ khiến tôi yêu... một lần nữa

The end...

Rồi Sẽ QuênTác giả: An AnTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhTôi chưa từng nghĩ sẽ yêu ai từ cái nhìn đầu tiên, cũng chưa từng nghĩ sẽ yêu đơn phương một ai đó, càng không nghĩ sẽ phải từ bỏ một mối tình... ... Một ngày hơi khác mọi ngày một chút, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa, xin ra ngoài đi ép tóc. Dĩ nhiên phải có dịp gì đặc biệt thì tôi mới phải đi tu sửa và đó chính là đám cưới của chị họ - người tôi vô cùng thân. Trên thành phố mà tôi đang làm việc này, chỉ có tiệm làm tóc duy nhất tôi tin tưởng sau một lần được họ làm cho bộ tóc xoăn đuôi nhẹ - đúng kiểu tôi thích. Chính là Hair salon Thiên Anh. Phía bên kia đường, cách 200 mét đi bộ, tôi đã thấy biển hiệu Thiên Anh lấp lánh dưới ánh nắng của mùa thu hiện ra trước mắt. Rảo bước nhanh qua đường, để rồi đứng trước cửa, tôi lại ngập ngừng, nửa muốn vào, nửa không muốn vào. Nửa không muốn vào là bởi tôi không thấy chị chủ đã từng làm tóc cho tôi, thay vào đó là một anh chàng nào đó đang ngồi chơi game với con trai của chị ấy. Tính tôi vốn nhát, lại rất ngại tiếp xúc với con trai, đặc biệt là… Mặc cho anh chàng kia cười nói rôm rả, anh vẫn giữ cho mình mặc định chế độ im lặng, kèm theo nét mặt không cảm xúc.- Xong rồi.Anh thợ tóc vừa dứt lời. Cũng là lúc tôi giật mình khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua gương.Một mái tóc ngắn lần đầu tiên trong đời, nó khiến khuôn mặt tôi trở nên khác lạ, có lẽ cá tính hơn?Lén nhìn anh qua gương, tôi tự mỉm cười với chính mình mà chẳng hiểu tại sao.- Xong rồi à? - Đứa bạn thân bắt tôi xoay trái xoay phải người tôi. - Không đẹp.Nó là vậy, nói đúng suy nghĩ, không chút dấu diếm đối với tôi.- Tao nghĩ mày nên bỏ cái quán này đi, thật đấy.- Ừa... - Cười híp mắt, tôi đội mũ bảo hiểm rồi chèo lên xe, ngồi sau nó. - Chắc phải từ bỏ thật rồi.Anh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế mà lần đầu tôi gặp anh, đôi mắt không chịu rời khỏi màn hình nên không hề biết tôi vẫn dõi theo anh.Cuối cùng, thì ánh mắt của anh vẫn không hề nhìn về phía tôi, có chăng thì cũng chỉ là nhìn vào mái tóc của tôi.Bởi vì, đó là nghề của anh - thợ cắt tóc.- Từ giờ sẽ không được gặp nữa rồi. Tạm biệt...- Mày lẩm bẩm gì đấy?- Không có gì!Sẽ khá lâu để quên đi một mối tình đầu, thế nên tôi sẽ mặc cho số phận, để tự nhiên như thế. Cứ từ từ, bởi cũng không vội, vì tôi đang đợi một người yêu tôi thật lòng và sẽ khiến tôi yêu... một lần nữaThe end...

Chương 4