Đôi lời tác giả: Chúc mừng sinh thần của daddy ạ! Chúc daddy tuổi mới vẫn ga lăng, đẹp trai và hoàn thành được tất cả điều mà mình mong muốn. Và độc giả ơi, như đã hứa nhé! Tác giả đã cho ra chương đầu tiên cũng như ra mắt bộ truyện: "Ngậm miệng lại nào cô bé!". Chương này khá ngắn bởi vì nó như là một dòng cảm xúc thoáng qua mà thôi. Cho tác giả xin lỗi nếu độc giả không hài lòng nhé! Độc giả vẫn cứ yên tâm là T6 tuần này tác giả vẫn sẽ cho ra chương 2 như đã nói trong lịch đăng chương trước rồi. Mọi người ủng hộ Listine nha! Hì hì! ^-^. ----------------------------------------------- Chương 1: Kỉ niệm thời thơ ấu Hức hức..! Ai khóc vậy? À, hóa ra là cô bé mới chuyển đến đây à. Ở trong một khu vườn nhỏ toàn là cây cối xanh tươi tốt, hoa lá đủ màu sắc sặc sỡ có một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được làm từ những loại lá cây của thiên nhiên khóc nức nở. Bỗng từ đâu chạy lại một câu bé với mái tóc màu vàng bạch kim, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cậu bé nói: - Đừng khóc nữa nha…
Chương 6: Trống Vắng
Ngậm Miệng Lại Nào Cô Bé!Tác giả: ListineĐôi lời tác giả: Chúc mừng sinh thần của daddy ạ! Chúc daddy tuổi mới vẫn ga lăng, đẹp trai và hoàn thành được tất cả điều mà mình mong muốn. Và độc giả ơi, như đã hứa nhé! Tác giả đã cho ra chương đầu tiên cũng như ra mắt bộ truyện: "Ngậm miệng lại nào cô bé!". Chương này khá ngắn bởi vì nó như là một dòng cảm xúc thoáng qua mà thôi. Cho tác giả xin lỗi nếu độc giả không hài lòng nhé! Độc giả vẫn cứ yên tâm là T6 tuần này tác giả vẫn sẽ cho ra chương 2 như đã nói trong lịch đăng chương trước rồi. Mọi người ủng hộ Listine nha! Hì hì! ^-^. ----------------------------------------------- Chương 1: Kỉ niệm thời thơ ấu Hức hức..! Ai khóc vậy? À, hóa ra là cô bé mới chuyển đến đây à. Ở trong một khu vườn nhỏ toàn là cây cối xanh tươi tốt, hoa lá đủ màu sắc sặc sỡ có một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được làm từ những loại lá cây của thiên nhiên khóc nức nở. Bỗng từ đâu chạy lại một câu bé với mái tóc màu vàng bạch kim, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cậu bé nói: - Đừng khóc nữa nha… Hôm nay như bao ngày khác, Hải vẫn đến nhà Nguyệt Nguyệt để gọi cô. Nhưng có lẽ một số thứ đã không còn như trước kia nữa. Sáng chủ nhật hôm đó, tuyết vẫn rơi như bao ngày. Nhưng sao hôm nay lại lạnh như thế? Mà mấy hôm kia lại ấm áp đến vậy? Là do thiếu hơi ấm của một ai đó sao?Hải đến định rủ cô đi chơi cùng mình nhưng được bố mẹ nhỏ cho biết là bé con đã đi từ sáng sớm cùng với Khải Nguyên. Nghe đến đó, lòng cậu lúc đó mới nhói lên: "Bé con, em lại đi cùng với người con trai khác sao?". Hải vội vàng hỏi bố mẹ nhỏ là Nguyệt Nguyệt với Khải Nguyên đi đâu thì hai bác bảo hai đứa nó đi phố sách. Cậu vội chào hai bác, rồi vụt chạy đến phố sách. Vừa chạy, cậu vừa suy nghĩ một điều rằng cậu sẽ mất đi bé con. Đến phố sách, cậu chạy từ đầu phố đến cuối phố, đi ra rồi vào từng hiệu sách như một cơn gió thoảng qua. Đi đến đâu, cậu cũng tưởng đó là cô, là bóng hình quen thuộc luôn mỉm cười với cậu. Vậy mà tại sao đó chỉ là ảo giác, hay cô đã từng đi qua đây? Để rồi mùi hương quen thuộc đó vẫn lưu mãi nơi đây. Hải đến một quán café sách nhỏ, cậu bước vào đó với tâm trạng u sầu. Thực lòng mà nói, tâm cậu lúc này rất trống vắng, nó như đang gào thét vì không có cô bên cạnh. Một ngày thiếu em, anh sẽ như thế nào đây? Chợt, mùi hương quen thuộc đó lại xộc thằng vào mũi cậu. Hải ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt đẹp trai tuấn tú của mình. Trên trán là những giọt mồ hôi do bé con đã tạo nên. Cậu quét đôi mắt mình khắp cửa hàng để tìm cô bé của mình. Bé con của cậu đang ở trên tầng 2 cùng với tên đáng chết đó sao? Chết tiệt!
Hôm nay như bao ngày khác, Hải vẫn đến nhà Nguyệt Nguyệt để gọi cô. Nhưng có lẽ một số thứ đã không còn như trước kia nữa. Sáng chủ nhật hôm đó, tuyết vẫn rơi như bao ngày. Nhưng sao hôm nay lại lạnh như thế? Mà mấy hôm kia lại ấm áp đến vậy? Là do thiếu hơi ấm của một ai đó sao?
Hải đến định rủ cô đi chơi cùng mình nhưng được bố mẹ nhỏ cho biết là bé con đã đi từ sáng sớm cùng với Khải Nguyên. Nghe đến đó, lòng cậu lúc đó mới nhói lên: "Bé con, em lại đi cùng với người con trai khác sao?". Hải vội vàng hỏi bố mẹ nhỏ là Nguyệt Nguyệt với Khải Nguyên đi đâu thì hai bác bảo hai đứa nó đi phố sách. Cậu vội chào hai bác, rồi vụt chạy đến phố sách. Vừa chạy, cậu vừa suy nghĩ một điều rằng cậu sẽ mất đi bé con. Đến phố sách, cậu chạy từ đầu phố đến cuối phố, đi ra rồi vào từng hiệu sách như một cơn gió thoảng qua. Đi đến đâu, cậu cũng tưởng đó là cô, là bóng hình quen thuộc luôn mỉm cười với cậu. Vậy mà tại sao đó chỉ là ảo giác, hay cô đã từng đi qua đây? Để rồi mùi hương quen thuộc đó vẫn lưu mãi nơi đây. Hải đến một quán café sách nhỏ, cậu bước vào đó với tâm trạng u sầu. Thực lòng mà nói, tâm cậu lúc này rất trống vắng, nó như đang gào thét vì không có cô bên cạnh. Một ngày thiếu em, anh sẽ như thế nào đây? Chợt, mùi hương quen thuộc đó lại xộc thằng vào mũi cậu. Hải ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt đẹp trai tuấn tú của mình. Trên trán là những giọt mồ hôi do bé con đã tạo nên. Cậu quét đôi mắt mình khắp cửa hàng để tìm cô bé của mình. Bé con của cậu đang ở trên tầng 2 cùng với tên đáng chết đó sao? Chết tiệt!
Ngậm Miệng Lại Nào Cô Bé!Tác giả: ListineĐôi lời tác giả: Chúc mừng sinh thần của daddy ạ! Chúc daddy tuổi mới vẫn ga lăng, đẹp trai và hoàn thành được tất cả điều mà mình mong muốn. Và độc giả ơi, như đã hứa nhé! Tác giả đã cho ra chương đầu tiên cũng như ra mắt bộ truyện: "Ngậm miệng lại nào cô bé!". Chương này khá ngắn bởi vì nó như là một dòng cảm xúc thoáng qua mà thôi. Cho tác giả xin lỗi nếu độc giả không hài lòng nhé! Độc giả vẫn cứ yên tâm là T6 tuần này tác giả vẫn sẽ cho ra chương 2 như đã nói trong lịch đăng chương trước rồi. Mọi người ủng hộ Listine nha! Hì hì! ^-^. ----------------------------------------------- Chương 1: Kỉ niệm thời thơ ấu Hức hức..! Ai khóc vậy? À, hóa ra là cô bé mới chuyển đến đây à. Ở trong một khu vườn nhỏ toàn là cây cối xanh tươi tốt, hoa lá đủ màu sắc sặc sỡ có một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được làm từ những loại lá cây của thiên nhiên khóc nức nở. Bỗng từ đâu chạy lại một câu bé với mái tóc màu vàng bạch kim, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cậu bé nói: - Đừng khóc nữa nha… Hôm nay như bao ngày khác, Hải vẫn đến nhà Nguyệt Nguyệt để gọi cô. Nhưng có lẽ một số thứ đã không còn như trước kia nữa. Sáng chủ nhật hôm đó, tuyết vẫn rơi như bao ngày. Nhưng sao hôm nay lại lạnh như thế? Mà mấy hôm kia lại ấm áp đến vậy? Là do thiếu hơi ấm của một ai đó sao?Hải đến định rủ cô đi chơi cùng mình nhưng được bố mẹ nhỏ cho biết là bé con đã đi từ sáng sớm cùng với Khải Nguyên. Nghe đến đó, lòng cậu lúc đó mới nhói lên: "Bé con, em lại đi cùng với người con trai khác sao?". Hải vội vàng hỏi bố mẹ nhỏ là Nguyệt Nguyệt với Khải Nguyên đi đâu thì hai bác bảo hai đứa nó đi phố sách. Cậu vội chào hai bác, rồi vụt chạy đến phố sách. Vừa chạy, cậu vừa suy nghĩ một điều rằng cậu sẽ mất đi bé con. Đến phố sách, cậu chạy từ đầu phố đến cuối phố, đi ra rồi vào từng hiệu sách như một cơn gió thoảng qua. Đi đến đâu, cậu cũng tưởng đó là cô, là bóng hình quen thuộc luôn mỉm cười với cậu. Vậy mà tại sao đó chỉ là ảo giác, hay cô đã từng đi qua đây? Để rồi mùi hương quen thuộc đó vẫn lưu mãi nơi đây. Hải đến một quán café sách nhỏ, cậu bước vào đó với tâm trạng u sầu. Thực lòng mà nói, tâm cậu lúc này rất trống vắng, nó như đang gào thét vì không có cô bên cạnh. Một ngày thiếu em, anh sẽ như thế nào đây? Chợt, mùi hương quen thuộc đó lại xộc thằng vào mũi cậu. Hải ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt đẹp trai tuấn tú của mình. Trên trán là những giọt mồ hôi do bé con đã tạo nên. Cậu quét đôi mắt mình khắp cửa hàng để tìm cô bé của mình. Bé con của cậu đang ở trên tầng 2 cùng với tên đáng chết đó sao? Chết tiệt!