“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc…
Chương 2
Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Chuyện này phải nói đến ba tháng trước.“Cảm ơn, cực kỳ cảm ơn, đa tạ ngài đã giúp đỡ.” Phương Mộc cầm di động, tao nhã cảm tạ.Tốt nghiệp trung học đứng nhì toàn thành phố, cho nên vừa lên đại học lập tức có rất nhiều người mời anh làm gia sư. Bắt đầu là bạn bè giới thiệu cho người nhà, người thuê trước kia cũng chỉ ôm tâm lý thử xem, không ngờ năm ngoái vừa mới công bố thành tích thi đại học, ba học sinh anh dạy đều đạt kết quả vượt xa thí sinh bình thường, trong đó có một người điếu xa vĩ* cũng lên được hạng hai.(Điếu xa vĩ: vốn là vật trang trí treo ở phần đuôi xe ngựa, diễn tả người đứng hàng chót hoặc gây cản trở, hàm ý xấu.)Vì vậy vừa qua kỳ nghỉ đông, khách hàng năm ngoái lập tức gọi điện tới, nói muốn tìm một gia sư cho con của một người bạn.Phương Mộc chần chừ nói: “Hiện tại còn chưa qua nửa năm lớp 12, cháu không thể đảm bảo thành tích, cho nên không nhận học sinh.”“Không phải, là lớp 10.”“À… Vậy không thành vấn đề.”“Hơn phân nửa thời gian cha mẹ nó đều bận bịu bên ngoài, không có ai quan tâm việc học của nó, muốn tìm gia sư dạy tất cả các môn, ba buổi một tuần, một buổi ba tiếng, toàn bộ các môn toán lý hóa văn anh.”“Dạ được.”“Về phía tiền bạc thì mỗi tháng tám ngàn, cháu thấy thế nào?”Mỗi tháng tám ngàn, mỗi tiếng cũng có hơn hai trăm, so với học phí anh thu năm ngoái thì cao hơn bảy phần. Hơn nữa năm ngoái anh dạy lớp 12, học sinh mới này chỉ học lớp 10, đương nhiên áp lực không giống bình thường.Phương Mộc vội nói: “Khi nào thì bắt đầu?”“Trong tuần này, hai giờ chiều.”Phương Mộc viết vào sổ: “Dạ, cháu sẽ đến đúng giờ.”
Chuyện này phải nói đến ba tháng trước.
“Cảm ơn, cực kỳ cảm ơn, đa tạ ngài đã giúp đỡ.” Phương Mộc cầm di động, tao nhã cảm tạ.
Tốt nghiệp trung học đứng nhì toàn thành phố, cho nên vừa lên đại học lập tức có rất nhiều người mời anh làm gia sư. Bắt đầu là bạn bè giới thiệu cho người nhà, người thuê trước kia cũng chỉ ôm tâm lý thử xem, không ngờ năm ngoái vừa mới công bố thành tích thi đại học, ba học sinh anh dạy đều đạt kết quả vượt xa thí sinh bình thường, trong đó có một người điếu xa vĩ* cũng lên được hạng hai.
(Điếu xa vĩ: vốn là vật trang trí treo ở phần đuôi xe ngựa, diễn tả người đứng hàng chót hoặc gây cản trở, hàm ý xấu.)
Vì vậy vừa qua kỳ nghỉ đông, khách hàng năm ngoái lập tức gọi điện tới, nói muốn tìm một gia sư cho con của một người bạn.
Phương Mộc chần chừ nói: “Hiện tại còn chưa qua nửa năm lớp 12, cháu không thể đảm bảo thành tích, cho nên không nhận học sinh.”
“Không phải, là lớp 10.”
“À… Vậy không thành vấn đề.”
“Hơn phân nửa thời gian cha mẹ nó đều bận bịu bên ngoài, không có ai quan tâm việc học của nó, muốn tìm gia sư dạy tất cả các môn, ba buổi một tuần, một buổi ba tiếng, toàn bộ các môn toán lý hóa văn anh.”
“Dạ được.”
“Về phía tiền bạc thì mỗi tháng tám ngàn, cháu thấy thế nào?”
Mỗi tháng tám ngàn, mỗi tiếng cũng có hơn hai trăm, so với học phí anh thu năm ngoái thì cao hơn bảy phần. Hơn nữa năm ngoái anh dạy lớp 12, học sinh mới này chỉ học lớp 10, đương nhiên áp lực không giống bình thường.
Phương Mộc vội nói: “Khi nào thì bắt đầu?”
“Trong tuần này, hai giờ chiều.”
Phương Mộc viết vào sổ: “Dạ, cháu sẽ đến đúng giờ.”
Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Chuyện này phải nói đến ba tháng trước.“Cảm ơn, cực kỳ cảm ơn, đa tạ ngài đã giúp đỡ.” Phương Mộc cầm di động, tao nhã cảm tạ.Tốt nghiệp trung học đứng nhì toàn thành phố, cho nên vừa lên đại học lập tức có rất nhiều người mời anh làm gia sư. Bắt đầu là bạn bè giới thiệu cho người nhà, người thuê trước kia cũng chỉ ôm tâm lý thử xem, không ngờ năm ngoái vừa mới công bố thành tích thi đại học, ba học sinh anh dạy đều đạt kết quả vượt xa thí sinh bình thường, trong đó có một người điếu xa vĩ* cũng lên được hạng hai.(Điếu xa vĩ: vốn là vật trang trí treo ở phần đuôi xe ngựa, diễn tả người đứng hàng chót hoặc gây cản trở, hàm ý xấu.)Vì vậy vừa qua kỳ nghỉ đông, khách hàng năm ngoái lập tức gọi điện tới, nói muốn tìm một gia sư cho con của một người bạn.Phương Mộc chần chừ nói: “Hiện tại còn chưa qua nửa năm lớp 12, cháu không thể đảm bảo thành tích, cho nên không nhận học sinh.”“Không phải, là lớp 10.”“À… Vậy không thành vấn đề.”“Hơn phân nửa thời gian cha mẹ nó đều bận bịu bên ngoài, không có ai quan tâm việc học của nó, muốn tìm gia sư dạy tất cả các môn, ba buổi một tuần, một buổi ba tiếng, toàn bộ các môn toán lý hóa văn anh.”“Dạ được.”“Về phía tiền bạc thì mỗi tháng tám ngàn, cháu thấy thế nào?”Mỗi tháng tám ngàn, mỗi tiếng cũng có hơn hai trăm, so với học phí anh thu năm ngoái thì cao hơn bảy phần. Hơn nữa năm ngoái anh dạy lớp 12, học sinh mới này chỉ học lớp 10, đương nhiên áp lực không giống bình thường.Phương Mộc vội nói: “Khi nào thì bắt đầu?”“Trong tuần này, hai giờ chiều.”Phương Mộc viết vào sổ: “Dạ, cháu sẽ đến đúng giờ.”