“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc…
Chương 41
Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Phương Mộc chống cằm nhìn Lý Bích đang ăn cháo ở đối diện, mặt mày congcong mỉm cười.Lý Bích ăn được phân nửa ngẩng đầu: “Anh cười cái gì?”Từ lúc nãy đã luôn nhìn hắn cười, rất kỳ lạ.Phương Mộc cúi đầy dùng đũa khẩy khẩy, thở dài trong lòng: “Chẳng cười gìcả. Nhìn em ăn rất ngon.”Sau khi ăn xong Lý Bích bưng chén đĩa đi rửa, Phương Mộc đứng phía sau dựa tường nhìn, Lý Bích rửa xong đặt chén đĩa lên giá, dùng khăn lau tay rồi xoay người, chợt khựng lại: “Hôm nay có gì xảy ra sao?”“Có thể xảy ra cái gì?”“Không biết. Dáng vẻ của anh như là ngân hàng gửi nhầm cho anh một vạn đồng.” Lý Bích buông khăn lông ra: “Có chuyện gì vui?”Phương Mộc bước chậm rãi đến trước mặt hắn, ngồi xổm quỳ một chân xuống đất: “Không có gì… Muốn đút món tráng miệng cho em.”Anh c** q**n tây Lý Bích, nhẹ nhàng móc vật kia ra, chà xát phần quy đầutrên môi mình: “Ngon không?”Hô hấp Lý Bích dần hỗn loạn.“Thầy Phương…”Đầu lưỡi phấn hồng l**m d**ng v*t dần dần cương cứng, phủ một tầng nước óng ánh, kích thích đánh mạnh vào thị giác, tay Lý Bích đè lên gáy Phương Mộc, cau mày nhắm mắt lại.Phương Mộc vươn tay vào trong quần, móc vật kia của mình ra ngoài v**t v*,ban đầu anh muốn l**m cho Lý Bích, bây giờ không biết tại sao mình cũngcứng, thứ này trong miệng đâm anh nhiều lần, trong lúc bất chợt nhớ tới lỗ nhỏtrống rỗng, th* d*c nặng nề, thân thể cảm thấy đói khát khó nhịn. Anh cầm mộtchiếc đũa đã rửa sạch ở bên cạnh, đâm vào hậu môn của mình, nuốt vật kiacủa Lý Bích sâu trong cuống họng, cổ họng bị đỉnh đến, không kịp chờ đợi dùng đầu lưỡi l**m láp.“Anh có khó chịu không?” Giọng nói Lý Bích khàn khàn.Lưỡi Phương Mộc nóng rẫy l**m trên d**ng v*t: “Em nói thử xem?”Rốt cuộc Lý Bích buông tha lý trí, kéo quần xuống, đỡ đầu anh đẩy sâu vàohọng, chậm rãi chuyển động: “Hôm nay anh sẽ hối hận.”Kỳ thực vật kia chạm vào cuống họng rất ngứa, Phương Mộc cũng không cảmthấy quá khó chịu, ham muốn lan tràn toàn thân. Anh nhắm mắt lại, m*t vật đang đâm rút trong miệng anh, đũa khuấy đảo trong hậu môn đến co rút, đâm vào tuyến tiền liệt nhạy cảm.Thân thể run rẩy.Lý Bích đè gáy anh xuống, thẳng lưng đâm thọc ngày càng nhah. Phương Mộccũng không đoái hoài gì tới, một tay vuốt d**ng v*t của mình, một tay quấychiếc đũa trong hậu môn.Tay có hơi mỏi, dần dần ngứa đến tê dại, Phương Mộc thở hổn hển, khóe mắt ướt át.“A a… A…”Tay run một cái, hậu môn tê dại đến cực hạn, thân thể run rẩy không ngừng. Anhném chiếc đũa, tay trái chà vuốt d**ng v*t đến khi bắn ra.Chỉ nghe thấy Lý Bích rầu rĩ một tiếng, thân thể cong lên. Phương Mộc thở hổnhển, cằm bị người giữ chặt, trong miệng đột nhiên tràn ngập t*nh d*ch nóng ấm.
Phương Mộc chống cằm nhìn Lý Bích đang ăn cháo ở đối diện, mặt mày congcong mỉm cười.
Lý Bích ăn được phân nửa ngẩng đầu: “Anh cười cái gì?”
Từ lúc nãy đã luôn nhìn hắn cười, rất kỳ lạ.
Phương Mộc cúi đầy dùng đũa khẩy khẩy, thở dài trong lòng: “Chẳng cười gìcả. Nhìn em ăn rất ngon.”
Sau khi ăn xong Lý Bích bưng chén đĩa đi rửa, Phương Mộc đứng phía sau dựa tường nhìn, Lý Bích rửa xong đặt chén đĩa lên giá, dùng khăn lau tay rồi xoay người, chợt khựng lại: “Hôm nay có gì xảy ra sao?”
“Có thể xảy ra cái gì?”
“Không biết. Dáng vẻ của anh như là ngân hàng gửi nhầm cho anh một vạn đồng.” Lý Bích buông khăn lông ra: “Có chuyện gì vui?”
Phương Mộc bước chậm rãi đến trước mặt hắn, ngồi xổm quỳ một chân xuống đất: “Không có gì… Muốn đút món tráng miệng cho em.”
Anh c** q**n tây Lý Bích, nhẹ nhàng móc vật kia ra, chà xát phần quy đầutrên môi mình: “Ngon không?”
Hô hấp Lý Bích dần hỗn loạn.
“Thầy Phương…”
Đầu lưỡi phấn hồng l**m d**ng v*t dần dần cương cứng, phủ một tầng nước óng ánh, kích thích đánh mạnh vào thị giác, tay Lý Bích đè lên gáy Phương Mộc, cau mày nhắm mắt lại.
Phương Mộc vươn tay vào trong quần, móc vật kia của mình ra ngoài v**t v*,ban đầu anh muốn l**m cho Lý Bích, bây giờ không biết tại sao mình cũngcứng, thứ này trong miệng đâm anh nhiều lần, trong lúc bất chợt nhớ tới lỗ nhỏtrống rỗng, th* d*c nặng nề, thân thể cảm thấy đói khát khó nhịn. Anh cầm mộtchiếc đũa đã rửa sạch ở bên cạnh, đâm vào hậu môn của mình, nuốt vật kiacủa Lý Bích sâu trong cuống họng, cổ họng bị đỉnh đến, không kịp chờ đợi dùng đầu lưỡi l**m láp.
“Anh có khó chịu không?” Giọng nói Lý Bích khàn khàn.
Lưỡi Phương Mộc nóng rẫy l**m trên d**ng v*t: “Em nói thử xem?”
Rốt cuộc Lý Bích buông tha lý trí, kéo quần xuống, đỡ đầu anh đẩy sâu vàohọng, chậm rãi chuyển động: “Hôm nay anh sẽ hối hận.”
Kỳ thực vật kia chạm vào cuống họng rất ngứa, Phương Mộc cũng không cảmthấy quá khó chịu, ham muốn lan tràn toàn thân. Anh nhắm mắt lại, m*t vật đang đâm rút trong miệng anh, đũa khuấy đảo trong hậu môn đến co rút, đâm vào tuyến tiền liệt nhạy cảm.
Thân thể run rẩy.
Lý Bích đè gáy anh xuống, thẳng lưng đâm thọc ngày càng nhah. Phương Mộccũng không đoái hoài gì tới, một tay vuốt d**ng v*t của mình, một tay quấychiếc đũa trong hậu môn.
Tay có hơi mỏi, dần dần ngứa đến tê dại, Phương Mộc thở hổn hển, khóe mắt ướt át.
“A a… A…”
Tay run một cái, hậu môn tê dại đến cực hạn, thân thể run rẩy không ngừng. Anhném chiếc đũa, tay trái chà vuốt d**ng v*t đến khi bắn ra.
Chỉ nghe thấy Lý Bích rầu rĩ một tiếng, thân thể cong lên. Phương Mộc thở hổnhển, cằm bị người giữ chặt, trong miệng đột nhiên tràn ngập t*nh d*ch nóng ấm.
Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Phương Mộc chống cằm nhìn Lý Bích đang ăn cháo ở đối diện, mặt mày congcong mỉm cười.Lý Bích ăn được phân nửa ngẩng đầu: “Anh cười cái gì?”Từ lúc nãy đã luôn nhìn hắn cười, rất kỳ lạ.Phương Mộc cúi đầy dùng đũa khẩy khẩy, thở dài trong lòng: “Chẳng cười gìcả. Nhìn em ăn rất ngon.”Sau khi ăn xong Lý Bích bưng chén đĩa đi rửa, Phương Mộc đứng phía sau dựa tường nhìn, Lý Bích rửa xong đặt chén đĩa lên giá, dùng khăn lau tay rồi xoay người, chợt khựng lại: “Hôm nay có gì xảy ra sao?”“Có thể xảy ra cái gì?”“Không biết. Dáng vẻ của anh như là ngân hàng gửi nhầm cho anh một vạn đồng.” Lý Bích buông khăn lông ra: “Có chuyện gì vui?”Phương Mộc bước chậm rãi đến trước mặt hắn, ngồi xổm quỳ một chân xuống đất: “Không có gì… Muốn đút món tráng miệng cho em.”Anh c** q**n tây Lý Bích, nhẹ nhàng móc vật kia ra, chà xát phần quy đầutrên môi mình: “Ngon không?”Hô hấp Lý Bích dần hỗn loạn.“Thầy Phương…”Đầu lưỡi phấn hồng l**m d**ng v*t dần dần cương cứng, phủ một tầng nước óng ánh, kích thích đánh mạnh vào thị giác, tay Lý Bích đè lên gáy Phương Mộc, cau mày nhắm mắt lại.Phương Mộc vươn tay vào trong quần, móc vật kia của mình ra ngoài v**t v*,ban đầu anh muốn l**m cho Lý Bích, bây giờ không biết tại sao mình cũngcứng, thứ này trong miệng đâm anh nhiều lần, trong lúc bất chợt nhớ tới lỗ nhỏtrống rỗng, th* d*c nặng nề, thân thể cảm thấy đói khát khó nhịn. Anh cầm mộtchiếc đũa đã rửa sạch ở bên cạnh, đâm vào hậu môn của mình, nuốt vật kiacủa Lý Bích sâu trong cuống họng, cổ họng bị đỉnh đến, không kịp chờ đợi dùng đầu lưỡi l**m láp.“Anh có khó chịu không?” Giọng nói Lý Bích khàn khàn.Lưỡi Phương Mộc nóng rẫy l**m trên d**ng v*t: “Em nói thử xem?”Rốt cuộc Lý Bích buông tha lý trí, kéo quần xuống, đỡ đầu anh đẩy sâu vàohọng, chậm rãi chuyển động: “Hôm nay anh sẽ hối hận.”Kỳ thực vật kia chạm vào cuống họng rất ngứa, Phương Mộc cũng không cảmthấy quá khó chịu, ham muốn lan tràn toàn thân. Anh nhắm mắt lại, m*t vật đang đâm rút trong miệng anh, đũa khuấy đảo trong hậu môn đến co rút, đâm vào tuyến tiền liệt nhạy cảm.Thân thể run rẩy.Lý Bích đè gáy anh xuống, thẳng lưng đâm thọc ngày càng nhah. Phương Mộccũng không đoái hoài gì tới, một tay vuốt d**ng v*t của mình, một tay quấychiếc đũa trong hậu môn.Tay có hơi mỏi, dần dần ngứa đến tê dại, Phương Mộc thở hổn hển, khóe mắt ướt át.“A a… A…”Tay run một cái, hậu môn tê dại đến cực hạn, thân thể run rẩy không ngừng. Anhném chiếc đũa, tay trái chà vuốt d**ng v*t đến khi bắn ra.Chỉ nghe thấy Lý Bích rầu rĩ một tiếng, thân thể cong lên. Phương Mộc thở hổnhển, cằm bị người giữ chặt, trong miệng đột nhiên tràn ngập t*nh d*ch nóng ấm.