Thôn Tích Nguyệt Thiếu niên mặc y phục màu trắng, thần thái hớn hở nói với nữ tử hồng y bên cạnh - Tỷ tỷ, tỷ tỷ, thật sự sẽ có tiên nhân đến đây sao Nữ tử hồng y khẽ nhíu mày, gật đầu - Đúng, nhưng trước đó hãy thu lại thái độ hớn hở của đệ đi Cam Dung Thiếu niên cứng đờ, gãi đầu nói - Vâng ạ, tỷ tỷ Hôm nay Huyền Minh Tông sẽ thu nhận đệ tử, hắn phải dùng rất nhiều ngày để thuyết phục tỷ tỷ cho hắn tu tiên Cam Lộ mỉm cười, lấy trong túi áo ra đưa cho hắn một viên kẹo đường - ngoan lắm, cho đệ Cam Dung nhận lấy viên kẹo, cười bỏ vào túi áo /Vù/ Trong phút chốc, Cam Dung lại đứng ở một bãi cỏ xanh, giữa hàng ngàn ngọn cỏ có để một tảng đá màu xám tro Cam Dung thở dài - Tiền bối gọi ta đến đây có chuyện gì? Trên tảng đá có một nam nhân huyền y đang ngồi, dung nhan yêu nghiệt, còn pha thêm chút tà mị, hắn nhếch môi, châm chọc nhìn Cam Dung - Ta đã cảnh cáo ngươi bao nhiêu lần, tỷ tỷ ngươi không phải hạng tốt lành gì, mà sao ngươi cứ không chịu hiểu vậy, Tiểu Dung Dung Giọng nói của hắn…
Chương 8: Cho ta.... Sức mạnh
Nhân SinhTác giả: BachsactandiepTruyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpThôn Tích Nguyệt Thiếu niên mặc y phục màu trắng, thần thái hớn hở nói với nữ tử hồng y bên cạnh - Tỷ tỷ, tỷ tỷ, thật sự sẽ có tiên nhân đến đây sao Nữ tử hồng y khẽ nhíu mày, gật đầu - Đúng, nhưng trước đó hãy thu lại thái độ hớn hở của đệ đi Cam Dung Thiếu niên cứng đờ, gãi đầu nói - Vâng ạ, tỷ tỷ Hôm nay Huyền Minh Tông sẽ thu nhận đệ tử, hắn phải dùng rất nhiều ngày để thuyết phục tỷ tỷ cho hắn tu tiên Cam Lộ mỉm cười, lấy trong túi áo ra đưa cho hắn một viên kẹo đường - ngoan lắm, cho đệ Cam Dung nhận lấy viên kẹo, cười bỏ vào túi áo /Vù/ Trong phút chốc, Cam Dung lại đứng ở một bãi cỏ xanh, giữa hàng ngàn ngọn cỏ có để một tảng đá màu xám tro Cam Dung thở dài - Tiền bối gọi ta đến đây có chuyện gì? Trên tảng đá có một nam nhân huyền y đang ngồi, dung nhan yêu nghiệt, còn pha thêm chút tà mị, hắn nhếch môi, châm chọc nhìn Cam Dung - Ta đã cảnh cáo ngươi bao nhiêu lần, tỷ tỷ ngươi không phải hạng tốt lành gì, mà sao ngươi cứ không chịu hiểu vậy, Tiểu Dung Dung Giọng nói của hắn… Người không vì mìnhTrời tru đất diệtTại sao?"SƯ ĐỆ CẨN THẬNNNNN"/xẹt/Thứ hắn nhìn thấy, đều là máu tươiMùi vị tanh tưởm, ánh mắt hung ác,cùng với sức mạnh....Không thể vượt quaTại sao?.... mọi chuyện lại trở thành thế nàyCam Dung nhìn về phía hai thi thể đẫm máu kia, đồng tử co rụt lại vài lầnTại sao?Rồi hắn lại nhìn về phía con rắn lục kia, nở một nụ cười hết sức vặn vẹo"Ha.. ha.. ha..."Hiểu rồiHiểu rồiThì ra... đó là lời mà y muốn nói với hắn" Ta gọi là Liên, Liên trong hoa Liên, gần bùn mà không dính bùn, Cam Dung, sẽ có ngày, ngươi sẽ khao khát sức mạnh đến mức phải cầu xin ta, và ta... sẽ chờ ngày đó"Sức mạnhTa cần sức mạnhHắn nhắm mắt lại, trong phút chốc lại xuất hiện tại bãi cỏ kiaLiên vẫn ngồi đấy, tóc đen tung bay trong gió, che lấp cả khuôn mặt"Ngươi... lựa chọn thế nào"Cam Dung cả người đầy máu cùng vết thương, khẽ mấp máy môi"Ta..... muốn sức mạnh... Cho ta"Liên đưa đến trước mặt hắn một cánh hoa, rồi tự cắt một giọt máu của mình để nhỏ xuống"Thứ này sẽ giúp ngươi tạm thời có tu vi ngang ngửa con rắn kia, còn giết được hay không?"Liên khẽ nhếch môi, rồi tự hỏi"Phải nhờ ngươi rồi, Cam Dung""Phản phệ cũng không nhẹ đâu "Cam Dung cầm cánh hoa, nhớ đến Á Sâm cùng A Câm đã chết, trong phút chốc hắn nở một nụ cười vặn vẹo-Sư đệ, sư đệ, đệ tên gì?-Cam... Dung..........-Từ nay về sau, chúng ta là huynh đệ rồi, cố gắng nhé, Cam DungVâng ạ!《Từ nay về sau... chúng ta... mãi mãi là huynh đệ》Mãi mãi....Hắn nuốt cánh hoa xuống, rồi nằm xuống trên bãi cỏ, từ từ biến mấtCòn Liên thì nở một nụ cười quỷ dị"Thẩm mỹ của ngươi tốt ghê đấy, Cam Lộ, điên cũng đã điên rồi, còn muốn kéo cả hắn theo"Vài canh giờ trướcCam Lộ:"Đệ Đệ, tạp dịch đệ tử cũng có thể nhận một số nhiệm vụ bình thường không cần tu vi đấy, phần thưởng cũng khá phong phú, đệ làm thử xem"Cam Dung:"Vâng ạ"Á Sâm:"Huynh biết chỗ đó, để huynh đi cùng đệ"A Câm:" Ta nữa, chỗ đó gần vực thẳm, nhiều người sẽ an toàn hơnÁ Sâm:"Chạy Mau, có Linh thú canh giữ, tu vi ít nhất cũng là Luyện khí tam tầngA Câm:"Cam Dung, đệ mau chạyHuyền Minh TôngĐệ Thập Nhị PhongCam Lộ khẽ cười khan vài tiếngTuyệt:"Độc ác quá rồi"Cam Lộ nở một nụ cười, một nụ cười hết sức vặn vẹo:"Không, ngươi không thấy nó vui sao"Hứng thú nhất thờiKhông thích tu tiênCam Dung à Cam Dung, ngươi nói rất đúng về tiên nhân, nhưng ngươi lại nghĩ rất saiKhông có sức mạnh, mãi mãi chỉ là kẻ bị người chà đạpNgươi cũng nên thử cảm giác vô lực nhìn người khác chết vì mình chứ/róc rách/Tuyệt khẽ nhìn Cam Lộ:"Sao người lại khóc rồi?"Cam Lộ:"ta.. khóc sao"Tuyệt mỉm cười:"người khóc rồi, lấy khăn ra lau đi"Cam Lộ "ừ"Một giọng nói ngây thơ truyền đến"A Lộ"Đồng tử của Cam Lộ co rụt lại, nhìn về phía giọng nóiMột thân hoàng y, đã sẫm màu, tóc cột lên hai bên, được cố định bằng một sợi ruy băng màu vàng nhạtCam Lộ mỉm cười, khẽ mấp máy môi"A Nhung...."Mừng trở lạiTuyệt khẽ nhìn A Nhung, rồi quay đầuA Nhung cũng đã trở lạiCờ cũng đã lậtThời gian vui vẻ này... chỉ sợ... không còn bao lâu nữa
Người không vì mình
Trời tru đất diệt
Tại sao?
"SƯ ĐỆ CẨN THẬNNNNN"
/xẹt/
Thứ hắn nhìn thấy, đều là máu tươi
Mùi vị tanh tưởm, ánh mắt hung ác,cùng với sức mạnh....Không thể vượt qua
Tại sao?.... mọi chuyện lại trở thành thế này
Cam Dung nhìn về phía hai thi thể đẫm máu kia, đồng tử co rụt lại vài lần
Tại sao?
Rồi hắn lại nhìn về phía con rắn lục kia, nở một nụ cười hết sức vặn vẹo
"Ha.. ha.. ha..."
Hiểu rồi
Hiểu rồi
Thì ra... đó là lời mà y muốn nói với hắn
" Ta gọi là Liên, Liên trong hoa Liên, gần bùn mà không dính bùn, Cam Dung, sẽ có ngày, ngươi sẽ khao khát sức mạnh đến mức phải cầu xin ta, và ta... sẽ chờ ngày đó"
Sức mạnh
Ta cần sức mạnh
Hắn nhắm mắt lại, trong phút chốc lại xuất hiện tại bãi cỏ kia
Liên vẫn ngồi đấy, tóc đen tung bay trong gió, che lấp cả khuôn mặt
"Ngươi... lựa chọn thế nào"
Cam Dung cả người đầy máu cùng vết thương, khẽ mấp máy môi
"Ta..... muốn sức mạnh... Cho ta"
Liên đưa đến trước mặt hắn một cánh hoa, rồi tự cắt một giọt máu của mình để nhỏ xuống
"Thứ này sẽ giúp ngươi tạm thời có tu vi ngang ngửa con rắn kia, còn giết được hay không?"
Liên khẽ nhếch môi, rồi tự hỏi
"Phải nhờ ngươi rồi, Cam Dung"
"Phản phệ cũng không nhẹ đâu "
Cam Dung cầm cánh hoa, nhớ đến Á Sâm cùng A Câm đã chết, trong phút chốc hắn nở một nụ cười vặn vẹo
-Sư đệ, sư đệ, đệ tên gì?
-Cam... Dung....
......
-Từ nay về sau, chúng ta là huynh đệ rồi, cố gắng nhé, Cam Dung
Vâng ạ!
《Từ nay về sau... chúng ta... mãi mãi là huynh đệ》
Mãi mãi....
Hắn nuốt cánh hoa xuống, rồi nằm xuống trên bãi cỏ, từ từ biến mất
Còn Liên thì nở một nụ cười quỷ dị
"Thẩm mỹ của ngươi tốt ghê đấy, Cam Lộ, điên cũng đã điên rồi, còn muốn kéo cả hắn theo"
Vài canh giờ trước
Cam Lộ:"Đệ Đệ, tạp dịch đệ tử cũng có thể nhận một số nhiệm vụ bình thường không cần tu vi đấy, phần thưởng cũng khá phong phú, đệ làm thử xem"
Cam Dung:"Vâng ạ"
Á Sâm:"Huynh biết chỗ đó, để huynh đi cùng đệ"
A Câm:" Ta nữa, chỗ đó gần vực thẳm, nhiều người sẽ an toàn hơn
Á Sâm:"Chạy Mau, có Linh thú canh giữ, tu vi ít nhất cũng là Luyện khí tam tầng
A Câm:"Cam Dung, đệ mau chạy
Huyền Minh Tông
Đệ Thập Nhị Phong
Cam Lộ khẽ cười khan vài tiếng
Tuyệt:"Độc ác quá rồi"
Cam Lộ nở một nụ cười, một nụ cười hết sức vặn vẹo:"Không, ngươi không thấy nó vui sao"
Hứng thú nhất thời
Không thích tu tiên
Cam Dung à Cam Dung, ngươi nói rất đúng về tiên nhân, nhưng ngươi lại nghĩ rất sai
Không có sức mạnh, mãi mãi chỉ là kẻ bị người chà đạp
Ngươi cũng nên thử cảm giác vô lực nhìn người khác chết vì mình chứ
/róc rách/
Tuyệt khẽ nhìn Cam Lộ:"Sao người lại khóc rồi?"
Cam Lộ:"ta.. khóc sao"
Tuyệt mỉm cười:"người khóc rồi, lấy khăn ra lau đi"
Cam Lộ "ừ"
Một giọng nói ngây thơ truyền đến
"A Lộ"
Đồng tử của Cam Lộ co rụt lại, nhìn về phía giọng nói
Một thân hoàng y, đã sẫm màu, tóc cột lên hai bên, được cố định bằng một sợi ruy băng màu vàng nhạt
Cam Lộ mỉm cười, khẽ mấp máy môi
"A Nhung...."
Mừng trở lại
Tuyệt khẽ nhìn A Nhung, rồi quay đầu
A Nhung cũng đã trở lại
Cờ cũng đã lật
Thời gian vui vẻ này... chỉ sợ... không còn bao lâu nữa
Nhân SinhTác giả: BachsactandiepTruyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpThôn Tích Nguyệt Thiếu niên mặc y phục màu trắng, thần thái hớn hở nói với nữ tử hồng y bên cạnh - Tỷ tỷ, tỷ tỷ, thật sự sẽ có tiên nhân đến đây sao Nữ tử hồng y khẽ nhíu mày, gật đầu - Đúng, nhưng trước đó hãy thu lại thái độ hớn hở của đệ đi Cam Dung Thiếu niên cứng đờ, gãi đầu nói - Vâng ạ, tỷ tỷ Hôm nay Huyền Minh Tông sẽ thu nhận đệ tử, hắn phải dùng rất nhiều ngày để thuyết phục tỷ tỷ cho hắn tu tiên Cam Lộ mỉm cười, lấy trong túi áo ra đưa cho hắn một viên kẹo đường - ngoan lắm, cho đệ Cam Dung nhận lấy viên kẹo, cười bỏ vào túi áo /Vù/ Trong phút chốc, Cam Dung lại đứng ở một bãi cỏ xanh, giữa hàng ngàn ngọn cỏ có để một tảng đá màu xám tro Cam Dung thở dài - Tiền bối gọi ta đến đây có chuyện gì? Trên tảng đá có một nam nhân huyền y đang ngồi, dung nhan yêu nghiệt, còn pha thêm chút tà mị, hắn nhếch môi, châm chọc nhìn Cam Dung - Ta đã cảnh cáo ngươi bao nhiêu lần, tỷ tỷ ngươi không phải hạng tốt lành gì, mà sao ngươi cứ không chịu hiểu vậy, Tiểu Dung Dung Giọng nói của hắn… Người không vì mìnhTrời tru đất diệtTại sao?"SƯ ĐỆ CẨN THẬNNNNN"/xẹt/Thứ hắn nhìn thấy, đều là máu tươiMùi vị tanh tưởm, ánh mắt hung ác,cùng với sức mạnh....Không thể vượt quaTại sao?.... mọi chuyện lại trở thành thế nàyCam Dung nhìn về phía hai thi thể đẫm máu kia, đồng tử co rụt lại vài lầnTại sao?Rồi hắn lại nhìn về phía con rắn lục kia, nở một nụ cười hết sức vặn vẹo"Ha.. ha.. ha..."Hiểu rồiHiểu rồiThì ra... đó là lời mà y muốn nói với hắn" Ta gọi là Liên, Liên trong hoa Liên, gần bùn mà không dính bùn, Cam Dung, sẽ có ngày, ngươi sẽ khao khát sức mạnh đến mức phải cầu xin ta, và ta... sẽ chờ ngày đó"Sức mạnhTa cần sức mạnhHắn nhắm mắt lại, trong phút chốc lại xuất hiện tại bãi cỏ kiaLiên vẫn ngồi đấy, tóc đen tung bay trong gió, che lấp cả khuôn mặt"Ngươi... lựa chọn thế nào"Cam Dung cả người đầy máu cùng vết thương, khẽ mấp máy môi"Ta..... muốn sức mạnh... Cho ta"Liên đưa đến trước mặt hắn một cánh hoa, rồi tự cắt một giọt máu của mình để nhỏ xuống"Thứ này sẽ giúp ngươi tạm thời có tu vi ngang ngửa con rắn kia, còn giết được hay không?"Liên khẽ nhếch môi, rồi tự hỏi"Phải nhờ ngươi rồi, Cam Dung""Phản phệ cũng không nhẹ đâu "Cam Dung cầm cánh hoa, nhớ đến Á Sâm cùng A Câm đã chết, trong phút chốc hắn nở một nụ cười vặn vẹo-Sư đệ, sư đệ, đệ tên gì?-Cam... Dung..........-Từ nay về sau, chúng ta là huynh đệ rồi, cố gắng nhé, Cam DungVâng ạ!《Từ nay về sau... chúng ta... mãi mãi là huynh đệ》Mãi mãi....Hắn nuốt cánh hoa xuống, rồi nằm xuống trên bãi cỏ, từ từ biến mấtCòn Liên thì nở một nụ cười quỷ dị"Thẩm mỹ của ngươi tốt ghê đấy, Cam Lộ, điên cũng đã điên rồi, còn muốn kéo cả hắn theo"Vài canh giờ trướcCam Lộ:"Đệ Đệ, tạp dịch đệ tử cũng có thể nhận một số nhiệm vụ bình thường không cần tu vi đấy, phần thưởng cũng khá phong phú, đệ làm thử xem"Cam Dung:"Vâng ạ"Á Sâm:"Huynh biết chỗ đó, để huynh đi cùng đệ"A Câm:" Ta nữa, chỗ đó gần vực thẳm, nhiều người sẽ an toàn hơnÁ Sâm:"Chạy Mau, có Linh thú canh giữ, tu vi ít nhất cũng là Luyện khí tam tầngA Câm:"Cam Dung, đệ mau chạyHuyền Minh TôngĐệ Thập Nhị PhongCam Lộ khẽ cười khan vài tiếngTuyệt:"Độc ác quá rồi"Cam Lộ nở một nụ cười, một nụ cười hết sức vặn vẹo:"Không, ngươi không thấy nó vui sao"Hứng thú nhất thờiKhông thích tu tiênCam Dung à Cam Dung, ngươi nói rất đúng về tiên nhân, nhưng ngươi lại nghĩ rất saiKhông có sức mạnh, mãi mãi chỉ là kẻ bị người chà đạpNgươi cũng nên thử cảm giác vô lực nhìn người khác chết vì mình chứ/róc rách/Tuyệt khẽ nhìn Cam Lộ:"Sao người lại khóc rồi?"Cam Lộ:"ta.. khóc sao"Tuyệt mỉm cười:"người khóc rồi, lấy khăn ra lau đi"Cam Lộ "ừ"Một giọng nói ngây thơ truyền đến"A Lộ"Đồng tử của Cam Lộ co rụt lại, nhìn về phía giọng nóiMột thân hoàng y, đã sẫm màu, tóc cột lên hai bên, được cố định bằng một sợi ruy băng màu vàng nhạtCam Lộ mỉm cười, khẽ mấp máy môi"A Nhung...."Mừng trở lạiTuyệt khẽ nhìn A Nhung, rồi quay đầuA Nhung cũng đã trở lạiCờ cũng đã lậtThời gian vui vẻ này... chỉ sợ... không còn bao lâu nữa