Đó là một buổi chiều đầu hạ yên bình, phòng bếp phường bánh ngọt Thiên Hương, mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, đây chính là lúc bánh phù dung – món điểm tâm số một của nơi này ra lò. Lý lão bản ngồi sau quầy, hít hà hương thơm cho dù có ngửi ngàn lần cũng không chán của món bánh phù dung ấy, say sưa ~~~ “Đứng lại!” Một tiếng hét giòn tan vang lên, đánh thức bầu không khí yên tĩnh lúc này. Lý lão bản nhảy dựng dậy, trông thấy một thiếu niên anh tuấn thân mặc lam y, một bước nhảy vọt vào trong tiệm, tay trái giương lên bắn một loạt ám tiễn lên xà nhà. Lý lão bản vội vội vàng vàng ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng trắng chạy vụt đi như bay, mà đống ám tiễn kia đang cắm ngay vào xà nhà của tiệm mình, ăn vào gỗ sâu ba phân, đủ thấy lực đạo. “Triển tiểu thiếu gia, chuyện này… lại cùng Bạch thiếu gia chơi đùa luận võ sao?” Lý lão bản trấn tĩnh lại, đi lên phía trước cười bắt chuyện, cảnh tượng vừa rồi ở trấn của bọn hắn mà nói quả thực là chuyện thường như cơm bữa, cũng không còn ngạc nhiên nữa! “Lý…

Chương 5

Nhâm Bình Sinh Chi Na Thì - Ngày ẤyTác giả: Túy Lạc Tuyết Ám HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănĐó là một buổi chiều đầu hạ yên bình, phòng bếp phường bánh ngọt Thiên Hương, mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, đây chính là lúc bánh phù dung – món điểm tâm số một của nơi này ra lò. Lý lão bản ngồi sau quầy, hít hà hương thơm cho dù có ngửi ngàn lần cũng không chán của món bánh phù dung ấy, say sưa ~~~ “Đứng lại!” Một tiếng hét giòn tan vang lên, đánh thức bầu không khí yên tĩnh lúc này. Lý lão bản nhảy dựng dậy, trông thấy một thiếu niên anh tuấn thân mặc lam y, một bước nhảy vọt vào trong tiệm, tay trái giương lên bắn một loạt ám tiễn lên xà nhà. Lý lão bản vội vội vàng vàng ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng trắng chạy vụt đi như bay, mà đống ám tiễn kia đang cắm ngay vào xà nhà của tiệm mình, ăn vào gỗ sâu ba phân, đủ thấy lực đạo. “Triển tiểu thiếu gia, chuyện này… lại cùng Bạch thiếu gia chơi đùa luận võ sao?” Lý lão bản trấn tĩnh lại, đi lên phía trước cười bắt chuyện, cảnh tượng vừa rồi ở trấn của bọn hắn mà nói quả thực là chuyện thường như cơm bữa, cũng không còn ngạc nhiên nữa! “Lý… Bạch Ngọc Đường không lên tiếng, liền, Triển Chiêu c*̃ng không lên tiếng. Kỳ thực, loại giao tình như giữa hắn với y, căn bản không cần phải nói cái gì! Huống hồ có một số việc, không cần nói rõ, mà phải suy nghĩ.Nghĩ đến trăng lên giữa trời, lại dần dần lặn xuống. Nghĩ đến gió đêm nổi lên, thổi đến lạnh căm.Bạch Ngọc Đường đột nhiên cười hỏi: “Triển Chiêu, ngươi còn nhớ không? Khi đó, ngươi từng nói nếu phải làm những việc không thể không làm, thì  sẽ thế nào?”Triển Chiêu ừm một tiếng, y đã buồn ngủ, trong đầu c*̃ng hỗn độn, nói: “Nếu như thú vị, cùng nhau làm là được!”“Đúng, nếu như không thú vị, cứ biến nó thành thú vị là được!” Bạch Ngọc Đường cười tiếp lời.Triển Chiêu đã nhích người lại gần, chuẩn bị tìm một nơi ấm áp, ngủ, mơ mơ màng màng nói: “Ừm? Ngươi còn nhớ?”“Phí lời, ta đã bao giờ quên lời ngươi nói chưa?” Bạch Ngọc Đường muốn mắng y, nhưng thấy dáng vẻ y buồn ngủ, vô cùng đáng thương, lại không đành lòng.“Ta… cũng còn nhớ…” Triển Chiêu đang lúc nửa tỉnh nửa mê khe khẽ cười.Bạch Ngọc Đường nhìn dung nhan Triển Chiêu say ngủ dưới ánh trăng, vẫn giống như khi còn bé bình yên mà mang theo nụ cười, hàng mi xinh đẹp vô thức rung rung, nghĩa là người này đã ngủ say, vành môi hơi chu lên, vẫn là dáng dấp khả ái. Đều nói Triển Chiêu lớn thế này rồi, thành thục, trầm ổn, thế nhưng trong mắt Bạch Ngọc Đường, y vẫn mãi mãi là tên tiểu hài tử kia, trong bụng có một đống mưu ma chước quỷ, một tiểu hài nhi thông minh vô cùng, c*̃ng khiến người tức giận vô cùng.Có điều, dáng vẻ khi ngủ này, lại thành ra giống mèo!Duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa gò má y, Bạch Ngọc Đường mỉm cười, đúng, cho dù chuyện có nhàm chán hơn nữa, bọn họ c*̃ng có thể biến nó trở nên thú vị, không phải chỉ là làm quan sao? Làm khó được ai?Khi Triển Chiêu tỉnh lại, là nằm trong phòng ngủ của mình, chăn đắp cẩn thận. Nhất thời mơ hồ, cũng không nhớ ra được tối qua mình về phòng như thế nào.Mơ màng sờ đến chén trà trên bàn, chén trà không tìm thấy, nhưng lại chạm vào một tờ giấy.Trên đó là những chữ rồng bay phượng múa, hung hăng càn quấy của Bạch Ngọc Đường.“Bắt đầu từ hôm nay, ngày ngày đến phủ Khai Phong chơi đùa!”Triển Chiêu choáng váng một trận, lập tức cảm thấy buốt răng, xem ra, ngày lành của y xác thực đến rồi!

Bạch Ngọc Đường không lên tiếng, liền, Triển Chiêu c*̃ng không lên tiếng. Kỳ thực, loại giao tình như giữa hắn với y, căn bản không cần phải nói cái gì! Huống hồ có một số việc, không cần nói rõ, mà phải suy nghĩ.

Nghĩ đến trăng lên giữa trời, lại dần dần lặn xuống. Nghĩ đến gió đêm nổi lên, thổi đến lạnh căm.

Bạch Ngọc Đường đột nhiên cười hỏi: “Triển Chiêu, ngươi còn nhớ không? Khi đó, ngươi từng nói nếu phải làm những việc không thể không làm, thì  sẽ thế nào?”

Triển Chiêu ừm một tiếng, y đã buồn ngủ, trong đầu c*̃ng hỗn độn, nói: “Nếu như thú vị, cùng nhau làm là được!”

“Đúng, nếu như không thú vị, cứ biến nó thành thú vị là được!” Bạch Ngọc Đường cười tiếp lời.

Triển Chiêu đã nhích người lại gần, chuẩn bị tìm một nơi ấm áp, ngủ, mơ mơ màng màng nói: “Ừm? Ngươi còn nhớ?”

“Phí lời, ta đã bao giờ quên lời ngươi nói chưa?” Bạch Ngọc Đường muốn mắng y, nhưng thấy dáng vẻ y buồn ngủ, vô cùng đáng thương, lại không đành lòng.

“Ta… cũng còn nhớ…” Triển Chiêu đang lúc nửa tỉnh nửa mê khe khẽ cười.

Bạch Ngọc Đường nhìn dung nhan Triển Chiêu say ngủ dưới ánh trăng, vẫn giống như khi còn bé bình yên mà mang theo nụ cười, hàng mi xinh đẹp vô thức rung rung, nghĩa là người này đã ngủ say, vành môi hơi chu lên, vẫn là dáng dấp khả ái. Đều nói Triển Chiêu lớn thế này rồi, thành thục, trầm ổn, thế nhưng trong mắt Bạch Ngọc Đường, y vẫn mãi mãi là tên tiểu hài tử kia, trong bụng có một đống mưu ma chước quỷ, một tiểu hài nhi thông minh vô cùng, c*̃ng khiến người tức giận vô cùng.

Có điều, dáng vẻ khi ngủ này, lại thành ra giống mèo!

Duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa gò má y, Bạch Ngọc Đường mỉm cười, đúng, cho dù chuyện có nhàm chán hơn nữa, bọn họ c*̃ng có thể biến nó trở nên thú vị, không phải chỉ là làm quan sao? Làm khó được ai?

Khi Triển Chiêu tỉnh lại, là nằm trong phòng ngủ của mình, chăn đắp cẩn thận. Nhất thời mơ hồ, cũng không nhớ ra được tối qua mình về phòng như thế nào.

Mơ màng sờ đến chén trà trên bàn, chén trà không tìm thấy, nhưng lại chạm vào một tờ giấy.

Trên đó là những chữ rồng bay phượng múa, hung hăng càn quấy của Bạch Ngọc Đường.

“Bắt đầu từ hôm nay, ngày ngày đến phủ Khai Phong chơi đùa!”

Triển Chiêu choáng váng một trận, lập tức cảm thấy buốt răng, xem ra, ngày lành của y xác thực đến rồi!

Nhâm Bình Sinh Chi Na Thì - Ngày ẤyTác giả: Túy Lạc Tuyết Ám HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănĐó là một buổi chiều đầu hạ yên bình, phòng bếp phường bánh ngọt Thiên Hương, mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, đây chính là lúc bánh phù dung – món điểm tâm số một của nơi này ra lò. Lý lão bản ngồi sau quầy, hít hà hương thơm cho dù có ngửi ngàn lần cũng không chán của món bánh phù dung ấy, say sưa ~~~ “Đứng lại!” Một tiếng hét giòn tan vang lên, đánh thức bầu không khí yên tĩnh lúc này. Lý lão bản nhảy dựng dậy, trông thấy một thiếu niên anh tuấn thân mặc lam y, một bước nhảy vọt vào trong tiệm, tay trái giương lên bắn một loạt ám tiễn lên xà nhà. Lý lão bản vội vội vàng vàng ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng trắng chạy vụt đi như bay, mà đống ám tiễn kia đang cắm ngay vào xà nhà của tiệm mình, ăn vào gỗ sâu ba phân, đủ thấy lực đạo. “Triển tiểu thiếu gia, chuyện này… lại cùng Bạch thiếu gia chơi đùa luận võ sao?” Lý lão bản trấn tĩnh lại, đi lên phía trước cười bắt chuyện, cảnh tượng vừa rồi ở trấn của bọn hắn mà nói quả thực là chuyện thường như cơm bữa, cũng không còn ngạc nhiên nữa! “Lý… Bạch Ngọc Đường không lên tiếng, liền, Triển Chiêu c*̃ng không lên tiếng. Kỳ thực, loại giao tình như giữa hắn với y, căn bản không cần phải nói cái gì! Huống hồ có một số việc, không cần nói rõ, mà phải suy nghĩ.Nghĩ đến trăng lên giữa trời, lại dần dần lặn xuống. Nghĩ đến gió đêm nổi lên, thổi đến lạnh căm.Bạch Ngọc Đường đột nhiên cười hỏi: “Triển Chiêu, ngươi còn nhớ không? Khi đó, ngươi từng nói nếu phải làm những việc không thể không làm, thì  sẽ thế nào?”Triển Chiêu ừm một tiếng, y đã buồn ngủ, trong đầu c*̃ng hỗn độn, nói: “Nếu như thú vị, cùng nhau làm là được!”“Đúng, nếu như không thú vị, cứ biến nó thành thú vị là được!” Bạch Ngọc Đường cười tiếp lời.Triển Chiêu đã nhích người lại gần, chuẩn bị tìm một nơi ấm áp, ngủ, mơ mơ màng màng nói: “Ừm? Ngươi còn nhớ?”“Phí lời, ta đã bao giờ quên lời ngươi nói chưa?” Bạch Ngọc Đường muốn mắng y, nhưng thấy dáng vẻ y buồn ngủ, vô cùng đáng thương, lại không đành lòng.“Ta… cũng còn nhớ…” Triển Chiêu đang lúc nửa tỉnh nửa mê khe khẽ cười.Bạch Ngọc Đường nhìn dung nhan Triển Chiêu say ngủ dưới ánh trăng, vẫn giống như khi còn bé bình yên mà mang theo nụ cười, hàng mi xinh đẹp vô thức rung rung, nghĩa là người này đã ngủ say, vành môi hơi chu lên, vẫn là dáng dấp khả ái. Đều nói Triển Chiêu lớn thế này rồi, thành thục, trầm ổn, thế nhưng trong mắt Bạch Ngọc Đường, y vẫn mãi mãi là tên tiểu hài tử kia, trong bụng có một đống mưu ma chước quỷ, một tiểu hài nhi thông minh vô cùng, c*̃ng khiến người tức giận vô cùng.Có điều, dáng vẻ khi ngủ này, lại thành ra giống mèo!Duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa gò má y, Bạch Ngọc Đường mỉm cười, đúng, cho dù chuyện có nhàm chán hơn nữa, bọn họ c*̃ng có thể biến nó trở nên thú vị, không phải chỉ là làm quan sao? Làm khó được ai?Khi Triển Chiêu tỉnh lại, là nằm trong phòng ngủ của mình, chăn đắp cẩn thận. Nhất thời mơ hồ, cũng không nhớ ra được tối qua mình về phòng như thế nào.Mơ màng sờ đến chén trà trên bàn, chén trà không tìm thấy, nhưng lại chạm vào một tờ giấy.Trên đó là những chữ rồng bay phượng múa, hung hăng càn quấy của Bạch Ngọc Đường.“Bắt đầu từ hôm nay, ngày ngày đến phủ Khai Phong chơi đùa!”Triển Chiêu choáng váng một trận, lập tức cảm thấy buốt răng, xem ra, ngày lành của y xác thực đến rồi!

Chương 5