Tác giả:

Thứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm…

Chương 6

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Thứ bảy ngày 13 tháng 10 năm 20XX, trời âm u.Tối hôm qua Thịnh tiên sinh rốt cuộc thay đổi mặt than hình tượng của mình trong cảm nhận của ta, nhưng mà nếu biểu tình không phải là kỳ quái thì càng tốt, tuy rằng cái dẫn đầu làm chuyện ngu xuẩn là ta.Sau một buổi tối nạp lại năng lượng thân thể ngày hôm sau Thịnh tiên sinh tinh thần phong phú, làm một gối ôm, mình  thật kiêu ngạo, nhưng mà làm một nam nhân, mình  có chút buồn bực, Thịnh tiên sinh ôm nam nhân ngủ một đêm, một điểm phản ứng cũng không có, nói lên Thịnh tiên sinh hoặc là thẳng, hoặc là lãnh đạm.Hai loại tình huống này đều khiến mình  có chút khổ sở, chung quy điều kiện của Thịnh tiên sinh tốt như vậy, hơn nữa tuổi còn trẻ, rất đáng tiếc.Đem quy tắc của gối ôm lăn qua lộn lại học thuộc mấy lần xong liền rời giường, nghe quản gia nhắc nhở mới biết hôm nay đã là thứ bảy, nhưng là, Thịnh tiên sinh cư nhiên đi làm!! Đấy là một cuồng làm việc a!Quản gia thấy mình  xuống lầu cười tủm tỉm hỏi mình  có phải rất nhàm chán không, mình  vội khoát mình  nói ổn cả, kỳ thực hai ngày nay mình  vẫn đang suy xét bản thân nên tìm chút việc làm, quản gia từng nói Thịnh tiên sinh mất ngủ chỉ là tạm thời, vạn nhất ngày nào đó khỏi rồi mình  sẽ phải tự lực cánh sinh, giống như bây giờ mỗi ngày ăn cơm trắng là không được.“Tôi muốn học nấu ăn” quản gia già đáng kính bất ngờ không kịp đề phòng thân mật tiếp xúc với mặt sàn.Ví sao ánh mắt lão quản gia xem mình  lại trở nên có chút kỳ quái, trở thành đầu bếp là giấc mộng hồi nhỏ của ta, sau khi về Tô gia người Tô gia tình nguyện nuôi hỏng mình  cũng không cho phép mình  đi xào rau, hiện tại bản thân thoát khỏi Tô gia, có thể làm việc mình muốn làm, nắm giữ nhuần nhuyễn một nghề là cực kỳ tất yếu. Quản gia cau mày nói phải hỏi ý kiến của Thịnh tiên sinh một chút, trước khi đi còn liếc mắt nhìn quảng cáo chạy trên TV đang hô “Đầu bếp, chức nghiệp cao cấp!”Mình  đoán chờ quản gia hội báo vơi Thịnh tiên sinh, mình  liền sẽ biến thành một cái gối ôm bị tước bỏ quyền lợi xem TV, ưu thương.

Thứ bảy ngày 13 tháng 10 năm 20XX, trời âm u.

Tối hôm qua Thịnh tiên sinh rốt cuộc thay đổi mặt than hình tượng của mình trong cảm nhận của ta, nhưng mà nếu biểu tình không phải là kỳ quái thì càng tốt, tuy rằng cái dẫn đầu làm chuyện ngu xuẩn là ta.

Sau một buổi tối nạp lại năng lượng thân thể ngày hôm sau Thịnh tiên sinh tinh thần phong phú, làm một gối ôm, mình  thật kiêu ngạo, nhưng mà làm một nam nhân, mình  có chút buồn bực, Thịnh tiên sinh ôm nam nhân ngủ một đêm, một điểm phản ứng cũng không có, nói lên Thịnh tiên sinh hoặc là thẳng, hoặc là lãnh đạm.

Hai loại tình huống này đều khiến mình  có chút khổ sở, chung quy điều kiện của Thịnh tiên sinh tốt như vậy, hơn nữa tuổi còn trẻ, rất đáng tiếc.

Đem quy tắc của gối ôm lăn qua lộn lại học thuộc mấy lần xong liền rời giường, nghe quản gia nhắc nhở mới biết hôm nay đã là thứ bảy, nhưng là, Thịnh tiên sinh cư nhiên đi làm!! Đấy là một cuồng làm việc a!

Quản gia thấy mình  xuống lầu cười tủm tỉm hỏi mình  có phải rất nhàm chán không, mình  vội khoát mình  nói ổn cả, kỳ thực hai ngày nay mình  vẫn đang suy xét bản thân nên tìm chút việc làm, quản gia từng nói Thịnh tiên sinh mất ngủ chỉ là tạm thời, vạn nhất ngày nào đó khỏi rồi mình  sẽ phải tự lực cánh sinh, giống như bây giờ mỗi ngày ăn cơm trắng là không được.

“Tôi muốn học nấu ăn” quản gia già đáng kính bất ngờ không kịp đề phòng thân mật tiếp xúc với mặt sàn.

Ví sao ánh mắt lão quản gia xem mình  lại trở nên có chút kỳ quái, trở thành đầu bếp là giấc mộng hồi nhỏ của ta, sau khi về Tô gia người Tô gia tình nguyện nuôi hỏng mình  cũng không cho phép mình  đi xào rau, hiện tại bản thân thoát khỏi Tô gia, có thể làm việc mình muốn làm, nắm giữ nhuần nhuyễn một nghề là cực kỳ tất yếu. Quản gia cau mày nói phải hỏi ý kiến của Thịnh tiên sinh một chút, trước khi đi còn liếc mắt nhìn quảng cáo chạy trên TV đang hô “Đầu bếp, chức nghiệp cao cấp!”

Mình  đoán chờ quản gia hội báo vơi Thịnh tiên sinh, mình  liền sẽ biến thành một cái gối ôm bị tước bỏ quyền lợi xem TV, ưu thương.

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Thứ bảy ngày 13 tháng 10 năm 20XX, trời âm u.Tối hôm qua Thịnh tiên sinh rốt cuộc thay đổi mặt than hình tượng của mình trong cảm nhận của ta, nhưng mà nếu biểu tình không phải là kỳ quái thì càng tốt, tuy rằng cái dẫn đầu làm chuyện ngu xuẩn là ta.Sau một buổi tối nạp lại năng lượng thân thể ngày hôm sau Thịnh tiên sinh tinh thần phong phú, làm một gối ôm, mình  thật kiêu ngạo, nhưng mà làm một nam nhân, mình  có chút buồn bực, Thịnh tiên sinh ôm nam nhân ngủ một đêm, một điểm phản ứng cũng không có, nói lên Thịnh tiên sinh hoặc là thẳng, hoặc là lãnh đạm.Hai loại tình huống này đều khiến mình  có chút khổ sở, chung quy điều kiện của Thịnh tiên sinh tốt như vậy, hơn nữa tuổi còn trẻ, rất đáng tiếc.Đem quy tắc của gối ôm lăn qua lộn lại học thuộc mấy lần xong liền rời giường, nghe quản gia nhắc nhở mới biết hôm nay đã là thứ bảy, nhưng là, Thịnh tiên sinh cư nhiên đi làm!! Đấy là một cuồng làm việc a!Quản gia thấy mình  xuống lầu cười tủm tỉm hỏi mình  có phải rất nhàm chán không, mình  vội khoát mình  nói ổn cả, kỳ thực hai ngày nay mình  vẫn đang suy xét bản thân nên tìm chút việc làm, quản gia từng nói Thịnh tiên sinh mất ngủ chỉ là tạm thời, vạn nhất ngày nào đó khỏi rồi mình  sẽ phải tự lực cánh sinh, giống như bây giờ mỗi ngày ăn cơm trắng là không được.“Tôi muốn học nấu ăn” quản gia già đáng kính bất ngờ không kịp đề phòng thân mật tiếp xúc với mặt sàn.Ví sao ánh mắt lão quản gia xem mình  lại trở nên có chút kỳ quái, trở thành đầu bếp là giấc mộng hồi nhỏ của ta, sau khi về Tô gia người Tô gia tình nguyện nuôi hỏng mình  cũng không cho phép mình  đi xào rau, hiện tại bản thân thoát khỏi Tô gia, có thể làm việc mình muốn làm, nắm giữ nhuần nhuyễn một nghề là cực kỳ tất yếu. Quản gia cau mày nói phải hỏi ý kiến của Thịnh tiên sinh một chút, trước khi đi còn liếc mắt nhìn quảng cáo chạy trên TV đang hô “Đầu bếp, chức nghiệp cao cấp!”Mình  đoán chờ quản gia hội báo vơi Thịnh tiên sinh, mình  liền sẽ biến thành một cái gối ôm bị tước bỏ quyền lợi xem TV, ưu thương.

Chương 6