Tác giả:

Thứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm…

Chương 18

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Vẫn là thứ 6, ngày mồng 1 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.Cái vali da nhỏ của mình một lần nữa bị quản gia nhét về dưới gầm giường, Thịnh tiên sinh đã đi làm, tạm thời còn không có người thông báo mình rời đi, sự tình gian nan nhất trên thế giới này chính là chờ đợi, chờ đợi kết quả, chờ đợi bị phán quyết, tựa như trở lại hồi nhỏ, chờ đời bác sĩ tuyên bố kết quả giải phẫu của mẹ.Lúc xuống tầng phát hiện trù nương mê người đáng yêu hôm nay xin nghỉ, quản gia nói nàng có một đứa con trai không nên thân, luôn luôn cần nàng đi đằng sau dọn dẹp hậu quả rối rắm, quản gia hiền từ nhìn mình nói, con nghe lời như vậy, đừng đi đường vòng.Trong lòng mình một mảnh tro tàn im lặng, làm một cái gối ôm đồng tính, đời này nào có đường thẳng có thể đi.Một con đường cong vẹo đến tối đen.

Vẫn là thứ 6, ngày mồng 1 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.

Cái vali da nhỏ của mình một lần nữa bị quản gia nhét về dưới gầm giường, Thịnh tiên sinh đã đi làm, tạm thời còn không có người thông báo mình rời đi, sự tình gian nan nhất trên thế giới này chính là chờ đợi, chờ đợi kết quả, chờ đợi bị phán quyết, tựa như trở lại hồi nhỏ, chờ đời bác sĩ tuyên bố kết quả giải phẫu của mẹ.

Lúc xuống tầng phát hiện trù nương mê người đáng yêu hôm nay xin nghỉ, quản gia nói nàng có một đứa con trai không nên thân, luôn luôn cần nàng đi đằng sau dọn dẹp hậu quả rối rắm, quản gia hiền từ nhìn mình nói, con nghe lời như vậy, đừng đi đường vòng.

Trong lòng mình một mảnh tro tàn im lặng, làm một cái gối ôm đồng tính, đời này nào có đường thẳng có thể đi.

Một con đường cong vẹo đến tối đen.

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Vẫn là thứ 6, ngày mồng 1 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.Cái vali da nhỏ của mình một lần nữa bị quản gia nhét về dưới gầm giường, Thịnh tiên sinh đã đi làm, tạm thời còn không có người thông báo mình rời đi, sự tình gian nan nhất trên thế giới này chính là chờ đợi, chờ đợi kết quả, chờ đợi bị phán quyết, tựa như trở lại hồi nhỏ, chờ đời bác sĩ tuyên bố kết quả giải phẫu của mẹ.Lúc xuống tầng phát hiện trù nương mê người đáng yêu hôm nay xin nghỉ, quản gia nói nàng có một đứa con trai không nên thân, luôn luôn cần nàng đi đằng sau dọn dẹp hậu quả rối rắm, quản gia hiền từ nhìn mình nói, con nghe lời như vậy, đừng đi đường vòng.Trong lòng mình một mảnh tro tàn im lặng, làm một cái gối ôm đồng tính, đời này nào có đường thẳng có thể đi.Một con đường cong vẹo đến tối đen.

Chương 18