Thứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm…
Chương 29
Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Chủ nhật, ngày 18 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.Mình thật là ngốc bạch ngọt nha? Lời nói của bác sĩ Tịch vẫn vang vọng bên tai ta. Nhưng là một thanh niên xã hội khoa học tốt có thể đọc làu làu bát vinh bát sỉ(1) vì sao sẽ là ngốc bạch ngọt đâu? Y có phải là đang mắng mình không?Thịnh tiên sinh sờ thịt mềm mền trên bụng mình hỏi mình làm sao, tay Thịnh tiên sinh dưới chăn bông trêu chọc, phản ứng của mình hình như quá mức lãnh đạm, mình ngồi dậy hỏi Thịnh tiên sinh có biết ngốc bạch ngọt là ý tứ gì không.Thịnh tiên sinh nhìn nửa thân trần của mình ánh mắt lưu luyến trên lòng ngực một lát, tay lại tiếp tục dưới chăn bông tác loạn, mình bị ôm đến trước lồng ngực rộng lớn rắn chắc của Thịnh tiên sinh, giọng nói trầm thấp bên tai vang lên “Em chính là ngốc bạch ngọt.”Mình sửng sốt, một trái tim trầm đến đáy vực, đệt, đã ngốc đến độ mọi người đều biết nơi nơi đều đạt thành nhận thức chung a?Thịnh tiên sinh ngậm môi mềm hơi hơi nhếch lên của ta, nói rằng “Vừa ngốc, vừa trắng, lại còn ngọt.” Đầu lưỡi đã cạy ra răng cửa luồn vào, một hôn lưỡi kịch liệt lại t*nh d*c.Mình bị hôn đến hô hấp dồn dập, đầu một mảnh hỗn độn, mơ mơ màng màng cảm thấy nghe Thịnh tiên sinh vừa giải thích như vậy, ngốc bạch ngọt cũng không đến nỗi khó tiếp nhận như thế.Hôn lưỡi về sau sẽ phát sinh cái gì, đương nhiên là nghiệm chứng xem có bao nhiêu ngốc nghếch, bao nhiêu trắng mềm, và bao nhiêu ngọt ngào, mà không phải sửa sang quần áo cho nhau rồi cúi đầu đi ra ngoài.(1) Thuyết “Bát vinh, bát sỉ” của Hồ Cẩm Đào. Kiểu như 5 điều Bác Hồ dạy ấy. Search gg ra ngay.
Chủ nhật, ngày 18 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.
Mình thật là ngốc bạch ngọt nha? Lời nói của bác sĩ Tịch vẫn vang vọng bên tai ta. Nhưng là một thanh niên xã hội khoa học tốt có thể đọc làu làu
bát vinh bát sỉ(1)
vì sao sẽ là ngốc bạch ngọt đâu? Y có phải là đang mắng mình không?
Thịnh tiên sinh sờ thịt mềm mền trên bụng mình hỏi mình làm sao, tay Thịnh tiên sinh dưới chăn bông trêu chọc, phản ứng của mình hình như quá mức lãnh đạm, mình ngồi dậy hỏi Thịnh tiên sinh có biết ngốc bạch ngọt là ý tứ gì không.
Thịnh tiên sinh nhìn nửa thân trần của mình ánh mắt lưu luyến trên lòng ngực một lát, tay lại tiếp tục dưới chăn bông tác loạn, mình bị ôm đến trước lồng ngực rộng lớn rắn chắc của Thịnh tiên sinh, giọng nói trầm thấp bên tai vang lên “Em chính là ngốc bạch ngọt.”
Mình sửng sốt, một trái tim trầm đến đáy vực, đệt, đã ngốc đến độ mọi người đều biết nơi nơi đều đạt thành nhận thức chung a?
Thịnh tiên sinh ngậm môi mềm hơi hơi nhếch lên của ta, nói rằng “Vừa ngốc, vừa trắng, lại còn ngọt.” Đầu lưỡi đã cạy ra răng cửa luồn vào, một hôn lưỡi kịch liệt lại t*nh d*c.
Mình bị hôn đến hô hấp dồn dập, đầu một mảnh hỗn độn, mơ mơ màng màng cảm thấy nghe Thịnh tiên sinh vừa giải thích như vậy, ngốc bạch ngọt cũng không đến nỗi khó tiếp nhận như thế.
Hôn lưỡi về sau sẽ phát sinh cái gì, đương nhiên là nghiệm chứng xem có bao nhiêu ngốc nghếch, bao nhiêu trắng mềm, và bao nhiêu ngọt ngào, mà không phải sửa sang quần áo cho nhau rồi cúi đầu đi ra ngoài.
(1) Thuyết “Bát vinh, bát sỉ” của Hồ Cẩm Đào. Kiểu như 5 điều Bác Hồ dạy ấy. Search gg ra ngay.
Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Chủ nhật, ngày 18 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.Mình thật là ngốc bạch ngọt nha? Lời nói của bác sĩ Tịch vẫn vang vọng bên tai ta. Nhưng là một thanh niên xã hội khoa học tốt có thể đọc làu làu bát vinh bát sỉ(1) vì sao sẽ là ngốc bạch ngọt đâu? Y có phải là đang mắng mình không?Thịnh tiên sinh sờ thịt mềm mền trên bụng mình hỏi mình làm sao, tay Thịnh tiên sinh dưới chăn bông trêu chọc, phản ứng của mình hình như quá mức lãnh đạm, mình ngồi dậy hỏi Thịnh tiên sinh có biết ngốc bạch ngọt là ý tứ gì không.Thịnh tiên sinh nhìn nửa thân trần của mình ánh mắt lưu luyến trên lòng ngực một lát, tay lại tiếp tục dưới chăn bông tác loạn, mình bị ôm đến trước lồng ngực rộng lớn rắn chắc của Thịnh tiên sinh, giọng nói trầm thấp bên tai vang lên “Em chính là ngốc bạch ngọt.”Mình sửng sốt, một trái tim trầm đến đáy vực, đệt, đã ngốc đến độ mọi người đều biết nơi nơi đều đạt thành nhận thức chung a?Thịnh tiên sinh ngậm môi mềm hơi hơi nhếch lên của ta, nói rằng “Vừa ngốc, vừa trắng, lại còn ngọt.” Đầu lưỡi đã cạy ra răng cửa luồn vào, một hôn lưỡi kịch liệt lại t*nh d*c.Mình bị hôn đến hô hấp dồn dập, đầu một mảnh hỗn độn, mơ mơ màng màng cảm thấy nghe Thịnh tiên sinh vừa giải thích như vậy, ngốc bạch ngọt cũng không đến nỗi khó tiếp nhận như thế.Hôn lưỡi về sau sẽ phát sinh cái gì, đương nhiên là nghiệm chứng xem có bao nhiêu ngốc nghếch, bao nhiêu trắng mềm, và bao nhiêu ngọt ngào, mà không phải sửa sang quần áo cho nhau rồi cúi đầu đi ra ngoài.(1) Thuyết “Bát vinh, bát sỉ” của Hồ Cẩm Đào. Kiểu như 5 điều Bác Hồ dạy ấy. Search gg ra ngay.