Tác giả:

Thứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm…

Chương 33

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Thứ bảy, ngày 24 tháng 11 năm 20XX, trời nắng.Thịnh tiên sinh biết chuyện mình đi cùng trợ lý nhỏ, nhưng may mà cũng không nói gì, chỉ nhắc mình lần sau ra ngoài nhớ chú ý an toàn, mình bận rộn nói không sao, rõ ràng giữa ban ngày, đâu dễ dàng xảy ra chuyện như vậy.Thịnh tiên sinh rốt cuộc từ bỏ thói quen đi làm thứ bảy này, mình khẩn cấp muốn cho hắn nếm thử tay nghề mới của mình, nhưng mà mình mới bận rộn trong bếp năm phút đồng hồ đã bị Thịnh tiên sinh ôm lấy từ phía sau, mình nói với Thịnh tiên sinh còn phải đợi ít nhất nửa giờ, đồ của em còn chưa chuẩn bị xong.“Nhưng tôi muốn ăn ngay bây giờ.” Thanh âm Thịnh tiên sinh còn mang theo nồng đậm giọng mũi, lão luyện thành thục thường ngày tại giờ khắc này tất cả đều không còn, mình cư nhiên từ một câu nói ngắn ngủi này nghe ra ý vị làm nũng, tâm đều hoá thành nước ngọt, Thịnh tiên sinh muốn ăn cái gì mình cũng sẽ nấu hết, nếu không nấu được cũng phải tạo ra điều kiện ra mà nấu, mình hỏi Thịnh tiên sinh muốn ăn gì, trù nương chuẩn bị cho mình rất nhiều nguyên liệu, dù làm cả bàn Mãn Hán toàn tịch cũng không thành vấn đề.“Ăn em.” Thịnh tiên sinh không cho phản đối chen chen vào g*** h** ch*n mình, tay từ tạp dề rộng rãi vói vào đã bắt đầu cởi cúc sơ mi của mình.Còn không kịp phản ứng, tay Thịnh tiên sinh đã trượt vào trong quần cầm lấy bộ vị không an phận nào đó, qua nhiên nói rõ ràng giữa bàn ngày sẽ không xảy ra chuyện, mình còn quá trẻ người.

Thứ bảy, ngày 24 tháng 11 năm 20XX, trời nắng.

Thịnh tiên sinh biết chuyện mình đi cùng trợ lý nhỏ, nhưng may mà cũng không nói gì, chỉ nhắc mình lần sau ra ngoài nhớ chú ý an toàn, mình bận rộn nói không sao, rõ ràng giữa ban ngày, đâu dễ dàng xảy ra chuyện như vậy.

Thịnh tiên sinh rốt cuộc từ bỏ thói quen đi làm thứ bảy này, mình khẩn cấp muốn cho hắn nếm thử tay nghề mới của mình, nhưng mà mình mới bận rộn trong bếp năm phút đồng hồ đã bị Thịnh tiên sinh ôm lấy từ phía sau, mình nói với Thịnh tiên sinh còn phải đợi ít nhất nửa giờ, đồ của em còn chưa chuẩn bị xong.

“Nhưng tôi muốn ăn ngay bây giờ.” Thanh âm Thịnh tiên sinh còn mang theo nồng đậm giọng mũi, lão luyện thành thục thường ngày tại giờ khắc này tất cả đều không còn, mình cư nhiên từ một câu nói ngắn ngủi này nghe ra ý vị làm nũng, tâm đều hoá thành nước ngọt, Thịnh tiên sinh muốn ăn cái gì mình cũng sẽ nấu hết, nếu không nấu được cũng phải tạo ra điều kiện ra mà nấu, mình hỏi Thịnh tiên sinh muốn ăn gì, trù nương chuẩn bị cho mình rất nhiều nguyên liệu, dù làm cả bàn Mãn Hán toàn tịch cũng không thành vấn đề.

“Ăn em.” Thịnh tiên sinh không cho phản đối chen chen vào g*** h** ch*n mình, tay từ tạp dề rộng rãi vói vào đã bắt đầu cởi cúc sơ mi của mình.

Còn không kịp phản ứng, tay Thịnh tiên sinh đã trượt vào trong quần cầm lấy bộ vị không an phận nào đó, qua nhiên nói rõ ràng giữa bàn ngày sẽ không xảy ra chuyện, mình còn quá trẻ người.

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Thứ bảy, ngày 24 tháng 11 năm 20XX, trời nắng.Thịnh tiên sinh biết chuyện mình đi cùng trợ lý nhỏ, nhưng may mà cũng không nói gì, chỉ nhắc mình lần sau ra ngoài nhớ chú ý an toàn, mình bận rộn nói không sao, rõ ràng giữa ban ngày, đâu dễ dàng xảy ra chuyện như vậy.Thịnh tiên sinh rốt cuộc từ bỏ thói quen đi làm thứ bảy này, mình khẩn cấp muốn cho hắn nếm thử tay nghề mới của mình, nhưng mà mình mới bận rộn trong bếp năm phút đồng hồ đã bị Thịnh tiên sinh ôm lấy từ phía sau, mình nói với Thịnh tiên sinh còn phải đợi ít nhất nửa giờ, đồ của em còn chưa chuẩn bị xong.“Nhưng tôi muốn ăn ngay bây giờ.” Thanh âm Thịnh tiên sinh còn mang theo nồng đậm giọng mũi, lão luyện thành thục thường ngày tại giờ khắc này tất cả đều không còn, mình cư nhiên từ một câu nói ngắn ngủi này nghe ra ý vị làm nũng, tâm đều hoá thành nước ngọt, Thịnh tiên sinh muốn ăn cái gì mình cũng sẽ nấu hết, nếu không nấu được cũng phải tạo ra điều kiện ra mà nấu, mình hỏi Thịnh tiên sinh muốn ăn gì, trù nương chuẩn bị cho mình rất nhiều nguyên liệu, dù làm cả bàn Mãn Hán toàn tịch cũng không thành vấn đề.“Ăn em.” Thịnh tiên sinh không cho phản đối chen chen vào g*** h** ch*n mình, tay từ tạp dề rộng rãi vói vào đã bắt đầu cởi cúc sơ mi của mình.Còn không kịp phản ứng, tay Thịnh tiên sinh đã trượt vào trong quần cầm lấy bộ vị không an phận nào đó, qua nhiên nói rõ ràng giữa bàn ngày sẽ không xảy ra chuyện, mình còn quá trẻ người.

Chương 33