“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 9: Lăng Huyên ghi hận
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Hiểu Lam xoa dịu lòng anh một hồi thì đã 9h36 rồi, cô đợi anh vệ sinh cá nhân xong rồi dắt tay nhau ra ăn sáng, lúc này từ ba hướng đối diện đã chịu mở cửa, hai cô nàng Lăng Huyên với Lina, à còn kèm theo Lục Quân nữa, không hẹn mà gặp đúng thời điểm ăn sáng, cả năm người ngồi ăn,Lục Quân đang ăn thì hỏi thăm 2 đồng chí kia”Việt, Thiên Mặc chưa chịu dậy à???”Lăng Huyên kẹp lại kẹp tóc kitty xong thì cười nói”Việt tối qua làm việc mệt quá ấy mà.Hihi,mấy anh chị cũng biết là việc gì rồi đó”.Còn Lina thì thở dài “Mặc tối hôm qua như muốn trút giận lên em vậy, làm xong rồi lại lăn ra ngủ, ngủ rồi thì còn múa may quay cuồng nữa.Hết nói nổi”.Lục Quân nghe xong lại chế giễu hai con người luôn luôn vượt qua ngưỡng tăng năng suất này rồi lại ngó qua Cảnh Luân, thấy cậu ta hơi thất thần, bèn hỏi thăm”Có chuyện gì vậy Luân, sao thất thần vậy??” Cảnh Luân hơi giật mình vì bị điểm danh, Hiểu Lam nhanh miệng “A, Lục thiếu, thật ra sáng nay anh ấy gặp ác mộng khá thực nên hơi thất thần một chút thôi”.Cảnh Luân liền nắm chặt tay vợ, gật đầu với Lục Quân.16 phút trôi quaCả đám lại thấy 2 nhân vật không chính cũng không phụ không hẹn mà gặp đi kế bên nhau, Lâm Việt thì mắt nhắm mắt mở đi tìm vợ yêu còn Sở Thiên Mặc, dáng vẻ cà lơ phất phơ, ngáp liên tục, để tay trước bụng gãi gãi, Lâm Việt đi lại ngồi kế bên vợ thì dựa vào vai vợ, ý nói anh tìm được vợ rồi, anh ngủ tiếp đây.Lăng Huyên hạnh phúc không thôi,thấy Việt của mình đáng yêu vô cùng, nói nhỏ với chồng là anh mau ngồi dậy để em còn chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.Sở Thiên Mặc lết thân được tới bàn đã là kỳ tích rồi, gục mặc xuống bàn ngủ tiếp, Lina ngồi dọa, nếu anh không tỉnh ngủ, không kịp ăn sáng thì tụi em sẽ bỏ anh ở lại đây một mình.Sở thiếu nghe vậy liền bật người dậy, tỉnh ngủ hoàn toàn”Không cho phép bỏ rơi Sở thiếu anh “Lâm Việt bị giật mình, cũng tỉnh ngủ hẳn, Lăng Huyên thấy chồng mình bị hết hồn, ai oán liếc Sở Thiên Mặc, ghi nhớ việc này để lát mách với chồng xử lý thằng chả.Cả đám ăn sáng xong xuôi rồi trở lại phòng chuẩn bị đồ đi chơi,Cảnh Luân nhận được cuộc gọi từ tập đoàn nên kêu cả đám dắt vợ anh đi trước, anh sẽ theo sau.Hiểu Lam cũng không ý kiến gì, lẳng lặng khép cửa lại rồi khoác tay hai người Lăng Huyên,Lina cùng nhau đi, để ba người đàn ông vác đồ theo sau.
Hiểu Lam xoa dịu lòng anh một hồi thì đã 9h36 rồi, cô đợi anh vệ sinh cá nhân xong rồi dắt tay nhau ra ăn sáng, lúc này từ ba hướng đối diện đã chịu mở cửa, hai cô nàng Lăng Huyên với Lina, à còn kèm theo Lục Quân nữa, không hẹn mà gặp đúng thời điểm ăn sáng, cả năm người ngồi ăn,Lục Quân đang ăn thì hỏi thăm 2 đồng chí kia”Việt, Thiên Mặc chưa chịu dậy à???”
Lăng Huyên kẹp lại kẹp tóc kitty xong thì cười nói”Việt tối qua làm việc mệt quá ấy mà.Hihi,mấy anh chị cũng biết là việc gì rồi đó”.Còn Lina thì thở dài “Mặc tối hôm qua như muốn trút giận lên em vậy, làm xong rồi lại lăn ra ngủ, ngủ rồi thì còn múa may quay cuồng nữa.Hết nói nổi”.Lục Quân nghe xong lại chế giễu hai con người luôn luôn vượt qua ngưỡng tăng năng suất này rồi lại ngó qua Cảnh Luân, thấy cậu ta hơi thất thần, bèn hỏi thăm”Có chuyện gì vậy Luân, sao thất thần vậy??”
Cảnh Luân hơi giật mình vì bị điểm danh, Hiểu Lam nhanh miệng “A, Lục thiếu, thật ra sáng nay anh ấy gặp ác mộng khá thực nên hơi thất thần một chút thôi”.Cảnh Luân liền nắm chặt tay vợ, gật đầu với Lục Quân.
16 phút trôi qua
Cả đám lại thấy 2 nhân vật không chính cũng không phụ không hẹn mà gặp đi kế bên nhau, Lâm Việt thì mắt nhắm mắt mở đi tìm vợ yêu còn Sở Thiên Mặc, dáng vẻ cà lơ phất phơ, ngáp liên tục, để tay trước bụng gãi gãi, Lâm Việt đi lại ngồi kế bên vợ thì dựa vào vai vợ, ý nói anh tìm được vợ rồi, anh ngủ tiếp đây.Lăng Huyên hạnh phúc không thôi,thấy Việt của mình đáng yêu vô cùng, nói nhỏ với chồng là anh mau ngồi dậy để em còn chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.Sở Thiên Mặc lết thân được tới bàn đã là kỳ tích rồi, gục mặc xuống bàn ngủ tiếp, Lina ngồi dọa, nếu anh không tỉnh ngủ, không kịp ăn sáng thì tụi em sẽ bỏ anh ở lại đây một mình.
Sở thiếu nghe vậy liền bật người dậy, tỉnh ngủ hoàn toàn”Không cho phép bỏ rơi Sở thiếu anh “
Lâm Việt bị giật mình, cũng tỉnh ngủ hẳn, Lăng Huyên thấy chồng mình bị hết hồn, ai oán liếc Sở Thiên Mặc, ghi nhớ việc này để lát mách với chồng xử lý thằng chả.
Cả đám ăn sáng xong xuôi rồi trở lại phòng chuẩn bị đồ đi chơi,Cảnh Luân nhận được cuộc gọi từ tập đoàn nên kêu cả đám dắt vợ anh đi trước, anh sẽ theo sau.Hiểu Lam cũng không ý kiến gì, lẳng lặng khép cửa lại rồi khoác tay hai người Lăng Huyên,Lina cùng nhau đi, để ba người đàn ông vác đồ theo sau.
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Hiểu Lam xoa dịu lòng anh một hồi thì đã 9h36 rồi, cô đợi anh vệ sinh cá nhân xong rồi dắt tay nhau ra ăn sáng, lúc này từ ba hướng đối diện đã chịu mở cửa, hai cô nàng Lăng Huyên với Lina, à còn kèm theo Lục Quân nữa, không hẹn mà gặp đúng thời điểm ăn sáng, cả năm người ngồi ăn,Lục Quân đang ăn thì hỏi thăm 2 đồng chí kia”Việt, Thiên Mặc chưa chịu dậy à???”Lăng Huyên kẹp lại kẹp tóc kitty xong thì cười nói”Việt tối qua làm việc mệt quá ấy mà.Hihi,mấy anh chị cũng biết là việc gì rồi đó”.Còn Lina thì thở dài “Mặc tối hôm qua như muốn trút giận lên em vậy, làm xong rồi lại lăn ra ngủ, ngủ rồi thì còn múa may quay cuồng nữa.Hết nói nổi”.Lục Quân nghe xong lại chế giễu hai con người luôn luôn vượt qua ngưỡng tăng năng suất này rồi lại ngó qua Cảnh Luân, thấy cậu ta hơi thất thần, bèn hỏi thăm”Có chuyện gì vậy Luân, sao thất thần vậy??” Cảnh Luân hơi giật mình vì bị điểm danh, Hiểu Lam nhanh miệng “A, Lục thiếu, thật ra sáng nay anh ấy gặp ác mộng khá thực nên hơi thất thần một chút thôi”.Cảnh Luân liền nắm chặt tay vợ, gật đầu với Lục Quân.16 phút trôi quaCả đám lại thấy 2 nhân vật không chính cũng không phụ không hẹn mà gặp đi kế bên nhau, Lâm Việt thì mắt nhắm mắt mở đi tìm vợ yêu còn Sở Thiên Mặc, dáng vẻ cà lơ phất phơ, ngáp liên tục, để tay trước bụng gãi gãi, Lâm Việt đi lại ngồi kế bên vợ thì dựa vào vai vợ, ý nói anh tìm được vợ rồi, anh ngủ tiếp đây.Lăng Huyên hạnh phúc không thôi,thấy Việt của mình đáng yêu vô cùng, nói nhỏ với chồng là anh mau ngồi dậy để em còn chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.Sở Thiên Mặc lết thân được tới bàn đã là kỳ tích rồi, gục mặc xuống bàn ngủ tiếp, Lina ngồi dọa, nếu anh không tỉnh ngủ, không kịp ăn sáng thì tụi em sẽ bỏ anh ở lại đây một mình.Sở thiếu nghe vậy liền bật người dậy, tỉnh ngủ hoàn toàn”Không cho phép bỏ rơi Sở thiếu anh “Lâm Việt bị giật mình, cũng tỉnh ngủ hẳn, Lăng Huyên thấy chồng mình bị hết hồn, ai oán liếc Sở Thiên Mặc, ghi nhớ việc này để lát mách với chồng xử lý thằng chả.Cả đám ăn sáng xong xuôi rồi trở lại phòng chuẩn bị đồ đi chơi,Cảnh Luân nhận được cuộc gọi từ tập đoàn nên kêu cả đám dắt vợ anh đi trước, anh sẽ theo sau.Hiểu Lam cũng không ý kiến gì, lẳng lặng khép cửa lại rồi khoác tay hai người Lăng Huyên,Lina cùng nhau đi, để ba người đàn ông vác đồ theo sau.