“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 17: Ngồi hóng kịch vui của Sở thiếu
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Lâm Việt đang đi bộ trên đường cùng với vợ tới tiệm kem thì nghe tiếng gầm của một chiếc motor phân khối lớn từ đằng sau lưng,hai vợ chồng bị giật mình một phen, quay ra đường dòm đứa nào đi xe mà láo thế, muốn hù chết người ta mà.Chiếc motor đen phóng như một con báo, xẹt nhanh qua chỗ Lâm Việt đang đứng.Anh ngớ người khi phát hiện chiếc xe quen quen, nhìn biển số xe,lục lọi chút kí ức về nó thì ngạc nhiên không thôi.Là xe của thằng Luân đây mà, nó chuyển xe tới đây hồi nào vậy?.Lăng Huyên trầm trồ khen người lái tướng thật ngon lành, à không,Lăng Huyên dùng từ sai rồi, soái ca mà mình lại tưởng tượng người ta ra đồ ăn, phải là ngầu quá đi, còn diện nguyên cây đen nữa,người con gái ngồi đằng sau cũng vậy, ba vòng đều đầy đủ, cân xứng.Cô hâm mộ, ganh tỵ quay qua chồng làm nũng”Ông xã ~~, em muốn anh chở em đi motor.Nhìn hai người hồi nãy đi,ngầu biết bao nhiêu, dòm lại hai vợ chồng mình, đi bộ nãy giờ, chẳng thấy ngầu chút nào!”Khóe miệng Lâm Việt giật giật liên hồi “Đi bộ cho thư giãn gân cốt, tốt cho sức khỏe, vả lại, người nào đó lúc nãy nổi giận đùng đùng,chạy bộ như đúng rồi.Bây giờ còn than với anh là thế nào??”Lăng Huyên gật đầu thừa nhận hành động của mình, cười giải hòa”Hihi, em quên ý mà, không phải đi ăn kem sao, đi thôi, đi thôi”.Lăng Huyên hai tay kéo cánh tay chồng tiếp tục cuộc phiêu lưu càn quét các tiệm đồ ngọt ở phố đêm này.------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------------Lục Quân chơi bắn súng chán rồi thì từ giã sớm, đi dạo ra bãi biển, nghe nói ở đó có một quán bar cũng nổi lắm.Khi anh vào quán thì ôi thôi rồi,trố mắt nhìn người đàn ông từ đằng xa đang đứng kế bên cột c** tr*n, chỉ chừa cái quần dưới, đang nhảy theo nhạc xập xình cùng với những cô nàng mặc áo không ra áo, thà không mặc còn hơn.Lục Quân ụp bàn tay vào mặt, xấu hổ dùm thằng bạn.Có nên quay video lại không,anh nghĩ là nên, anh móc điện thoại quay Sở Thiên Mặc đang nhảy những kiểu nhảy khác loài người, mặt thì như phê cần vậy.Ngày mai cho coi xong chắc chắn chỉ muốn lao đầu xuống đất chết cho xong.Anh mặc kệ thằng chả, lại quầy kêu bartender rót cho ly rượu ngồi nhấm nháp xem Sở Thiên Mặc sẽ làm gì tiếp theo.Hết chương 17
Lâm Việt đang đi bộ trên đường cùng với vợ tới tiệm kem thì nghe tiếng gầm của một chiếc motor phân khối lớn từ đằng sau lưng,hai vợ chồng bị giật mình một phen, quay ra đường dòm đứa nào đi xe mà láo thế, muốn hù chết người ta mà.
Chiếc motor đen phóng như một con báo, xẹt nhanh qua chỗ Lâm Việt đang đứng.Anh ngớ người khi phát hiện chiếc xe quen quen, nhìn biển số xe,lục lọi chút kí ức về nó thì ngạc nhiên không thôi.Là xe của thằng Luân đây mà, nó chuyển xe tới đây hồi nào vậy?.
Lăng Huyên trầm trồ khen người lái tướng thật ngon lành, à không,Lăng Huyên dùng từ sai rồi, soái ca mà mình lại tưởng tượng người ta ra đồ ăn, phải là ngầu quá đi, còn diện nguyên cây đen nữa,người con gái ngồi đằng sau cũng vậy, ba vòng đều đầy đủ, cân xứng.Cô hâm mộ, ganh tỵ quay qua chồng làm nũng
”Ông xã ~~, em muốn anh chở em đi motor.Nhìn hai người hồi nãy đi,ngầu biết bao nhiêu, dòm lại hai vợ chồng mình, đi bộ nãy giờ, chẳng thấy ngầu chút nào!”
Khóe miệng Lâm Việt giật giật liên hồi “Đi bộ cho thư giãn gân cốt, tốt cho sức khỏe, vả lại, người nào đó lúc nãy nổi giận đùng đùng,chạy bộ như đúng rồi.Bây giờ còn than với anh là thế nào??”
Lăng Huyên gật đầu thừa nhận hành động của mình, cười giải hòa”Hihi, em quên ý mà, không phải đi ăn kem sao, đi thôi, đi thôi”.
Lăng Huyên hai tay kéo cánh tay chồng tiếp tục cuộc phiêu lưu càn quét các tiệm đồ ngọt ở phố đêm này.
------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------------
Lục Quân chơi bắn súng chán rồi thì từ giã sớm, đi dạo ra bãi biển, nghe nói ở đó có một quán bar cũng nổi lắm.
Khi anh vào quán thì ôi thôi rồi,trố mắt nhìn người đàn ông từ đằng xa đang đứng kế bên cột c** tr*n, chỉ chừa cái quần dưới, đang nhảy theo nhạc xập xình cùng với những cô nàng mặc áo không ra áo, thà không mặc còn hơn.Lục Quân ụp bàn tay vào mặt, xấu hổ dùm thằng bạn.Có nên quay video lại không,anh nghĩ là nên, anh móc điện thoại quay Sở Thiên Mặc đang nhảy những kiểu nhảy khác loài người, mặt thì như phê cần vậy.Ngày mai cho coi xong chắc chắn chỉ muốn lao đầu xuống đất chết cho xong.
Anh mặc kệ thằng chả, lại quầy kêu bartender rót cho ly rượu ngồi nhấm nháp xem Sở Thiên Mặc sẽ làm gì tiếp theo.
Hết chương 17
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Lâm Việt đang đi bộ trên đường cùng với vợ tới tiệm kem thì nghe tiếng gầm của một chiếc motor phân khối lớn từ đằng sau lưng,hai vợ chồng bị giật mình một phen, quay ra đường dòm đứa nào đi xe mà láo thế, muốn hù chết người ta mà.Chiếc motor đen phóng như một con báo, xẹt nhanh qua chỗ Lâm Việt đang đứng.Anh ngớ người khi phát hiện chiếc xe quen quen, nhìn biển số xe,lục lọi chút kí ức về nó thì ngạc nhiên không thôi.Là xe của thằng Luân đây mà, nó chuyển xe tới đây hồi nào vậy?.Lăng Huyên trầm trồ khen người lái tướng thật ngon lành, à không,Lăng Huyên dùng từ sai rồi, soái ca mà mình lại tưởng tượng người ta ra đồ ăn, phải là ngầu quá đi, còn diện nguyên cây đen nữa,người con gái ngồi đằng sau cũng vậy, ba vòng đều đầy đủ, cân xứng.Cô hâm mộ, ganh tỵ quay qua chồng làm nũng”Ông xã ~~, em muốn anh chở em đi motor.Nhìn hai người hồi nãy đi,ngầu biết bao nhiêu, dòm lại hai vợ chồng mình, đi bộ nãy giờ, chẳng thấy ngầu chút nào!”Khóe miệng Lâm Việt giật giật liên hồi “Đi bộ cho thư giãn gân cốt, tốt cho sức khỏe, vả lại, người nào đó lúc nãy nổi giận đùng đùng,chạy bộ như đúng rồi.Bây giờ còn than với anh là thế nào??”Lăng Huyên gật đầu thừa nhận hành động của mình, cười giải hòa”Hihi, em quên ý mà, không phải đi ăn kem sao, đi thôi, đi thôi”.Lăng Huyên hai tay kéo cánh tay chồng tiếp tục cuộc phiêu lưu càn quét các tiệm đồ ngọt ở phố đêm này.------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------------Lục Quân chơi bắn súng chán rồi thì từ giã sớm, đi dạo ra bãi biển, nghe nói ở đó có một quán bar cũng nổi lắm.Khi anh vào quán thì ôi thôi rồi,trố mắt nhìn người đàn ông từ đằng xa đang đứng kế bên cột c** tr*n, chỉ chừa cái quần dưới, đang nhảy theo nhạc xập xình cùng với những cô nàng mặc áo không ra áo, thà không mặc còn hơn.Lục Quân ụp bàn tay vào mặt, xấu hổ dùm thằng bạn.Có nên quay video lại không,anh nghĩ là nên, anh móc điện thoại quay Sở Thiên Mặc đang nhảy những kiểu nhảy khác loài người, mặt thì như phê cần vậy.Ngày mai cho coi xong chắc chắn chỉ muốn lao đầu xuống đất chết cho xong.Anh mặc kệ thằng chả, lại quầy kêu bartender rót cho ly rượu ngồi nhấm nháp xem Sở Thiên Mặc sẽ làm gì tiếp theo.Hết chương 17