“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 34: Trốn tránh
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Cảnh Luân nghĩ Hiểu Lam có thể đi cùng Lăng Huyên hoặc Minh Đan nên gọi Lâm Việt, Sở Thiên Mặc hỏi số hai cô.Anh nhấn số Lăng Huyên trước,cô nàng “ A lô Lăng Huyên xin nghe”.“Lăng Huyên, anh Cảnh Luân, em đang ở đâu??!!!!!”.Lăng Huyên ngạc nhiên, tại sao lại biết số cô, hơi thở gấp gáp truyền qua điện thoại.“Tụi em đang ăn sushi”“Có chị Hiểu Lam ở đó không?.Trả lời anh!”.Không được rồi, nghe giọng nói tức giận như vậy.“Chị ấy ở ngay đây”.Lăng Huyên nhìn Hiểu Lam.“Nhắn địa chỉ cho anh liền!”.Cảnh Luân cúp cái rụp.Lăng Huyên như bị ma xui quỷ khiến, nhắn với tốc độ nhanh chưa từng thấy.Hiểu Lam nghe được cuộc gọi của Cảnh Luân thì bàng hoàng đứng dậy, ý nghĩ muốn trốn”Em….em đột nhiên nhớ ra có việc gấp…..em đi trước”.Minh Đan chưa kịp mở miệng đã thấy cô ôm đồ chạy ra khỏi nhà hàng.Lăng Huyên nhắn xong bị Minh Đan lôi ra ngoài đuổi theo Hiểu Lam.Hiểu Lam đã tính tiền lúc gọi món xong rồi nên không bị giữ lại.Không xong, không xong rồi!!!!Hiểu Lam vừa chạy vừa sợ, Cảnh Luân đang tức tốc tới đây, cô không thể đối diện với anh, khuôn mặt xinh đẹp trở nên lo lắng, lấm tấm mồ hôi.Minh Đan, Lăng Huyên đi giày cao gót nên không đuổi kịp được Hiểu Lam, một người chống tay lên tường, một người ngồi chồm hỏm xuống thở hổn hển.Làm gì chạy như ma đuổi vậy.Cảnh Luân chạy xe vào bãi, một thân chạy vào cửa vào trung tâm mua sắm, ngó qua ngó lại, hơi thở dồn dập, vài cọng tóc sà xuống trán anh nhưng càng làm anh thêm phong độ.Ai đi ngang qua anh thì khen không ngừng, người đâu mà đẹp trai, dáng mặc vest đen chuẩn ghê…..Hiểu Lam đang xuống thang máy, thấy tầng dưới tầng cô đang xuống, một đám thiếu nữ la ó um sùm đang bao quanh người nào đó.Cô rướn người nhìn một chút thì trợn hai mắt, anh tới thiệt rồi!!!!!.Hết chương 34
Cảnh Luân nghĩ Hiểu Lam có thể đi cùng Lăng Huyên hoặc Minh Đan nên gọi Lâm Việt, Sở Thiên Mặc hỏi số hai cô.Anh nhấn số Lăng Huyên trước,cô nàng “ A lô Lăng Huyên xin nghe”.
“Lăng Huyên, anh Cảnh Luân, em đang ở đâu??!!!!!”.Lăng Huyên ngạc nhiên, tại sao lại biết số cô, hơi thở gấp gáp truyền qua điện thoại.
“Tụi em đang ăn sushi”
“Có chị Hiểu Lam ở đó không?.Trả lời anh!”.Không được rồi, nghe giọng nói tức giận như vậy.
“Chị ấy ở ngay đây”.Lăng Huyên nhìn Hiểu Lam.
“Nhắn địa chỉ cho anh liền!”.Cảnh Luân cúp cái rụp.
Lăng Huyên như bị ma xui quỷ khiến, nhắn với tốc độ nhanh chưa từng thấy.Hiểu Lam nghe được cuộc gọi của Cảnh Luân thì bàng hoàng đứng dậy, ý nghĩ muốn trốn”Em….em đột nhiên nhớ ra có việc gấp…..em đi trước”.Minh Đan chưa kịp mở miệng đã thấy cô ôm đồ chạy ra khỏi nhà hàng.
Lăng Huyên nhắn xong bị Minh Đan lôi ra ngoài đuổi theo Hiểu Lam.Hiểu Lam đã tính tiền lúc gọi món xong rồi nên không bị giữ lại.
Không xong, không xong rồi!!!!
Hiểu Lam vừa chạy vừa sợ, Cảnh Luân đang tức tốc tới đây, cô không thể đối diện với anh, khuôn mặt xinh đẹp trở nên lo lắng, lấm tấm mồ hôi.
Minh Đan, Lăng Huyên đi giày cao gót nên không đuổi kịp được Hiểu Lam, một người chống tay lên tường, một người ngồi chồm hỏm xuống thở hổn hển.Làm gì chạy như ma đuổi vậy.
Cảnh Luân chạy xe vào bãi, một thân chạy vào cửa vào trung tâm mua sắm, ngó qua ngó lại, hơi thở dồn dập, vài cọng tóc sà xuống trán anh nhưng càng làm anh thêm phong độ.Ai đi ngang qua anh thì khen không ngừng, người đâu mà đẹp trai, dáng mặc vest đen chuẩn ghê…..
Hiểu Lam đang xuống thang máy, thấy tầng dưới tầng cô đang xuống, một đám thiếu nữ la ó um sùm đang bao quanh người nào đó.Cô rướn người nhìn một chút thì trợn hai mắt, anh tới thiệt rồi!!!!!.
Hết chương 34
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Cảnh Luân nghĩ Hiểu Lam có thể đi cùng Lăng Huyên hoặc Minh Đan nên gọi Lâm Việt, Sở Thiên Mặc hỏi số hai cô.Anh nhấn số Lăng Huyên trước,cô nàng “ A lô Lăng Huyên xin nghe”.“Lăng Huyên, anh Cảnh Luân, em đang ở đâu??!!!!!”.Lăng Huyên ngạc nhiên, tại sao lại biết số cô, hơi thở gấp gáp truyền qua điện thoại.“Tụi em đang ăn sushi”“Có chị Hiểu Lam ở đó không?.Trả lời anh!”.Không được rồi, nghe giọng nói tức giận như vậy.“Chị ấy ở ngay đây”.Lăng Huyên nhìn Hiểu Lam.“Nhắn địa chỉ cho anh liền!”.Cảnh Luân cúp cái rụp.Lăng Huyên như bị ma xui quỷ khiến, nhắn với tốc độ nhanh chưa từng thấy.Hiểu Lam nghe được cuộc gọi của Cảnh Luân thì bàng hoàng đứng dậy, ý nghĩ muốn trốn”Em….em đột nhiên nhớ ra có việc gấp…..em đi trước”.Minh Đan chưa kịp mở miệng đã thấy cô ôm đồ chạy ra khỏi nhà hàng.Lăng Huyên nhắn xong bị Minh Đan lôi ra ngoài đuổi theo Hiểu Lam.Hiểu Lam đã tính tiền lúc gọi món xong rồi nên không bị giữ lại.Không xong, không xong rồi!!!!Hiểu Lam vừa chạy vừa sợ, Cảnh Luân đang tức tốc tới đây, cô không thể đối diện với anh, khuôn mặt xinh đẹp trở nên lo lắng, lấm tấm mồ hôi.Minh Đan, Lăng Huyên đi giày cao gót nên không đuổi kịp được Hiểu Lam, một người chống tay lên tường, một người ngồi chồm hỏm xuống thở hổn hển.Làm gì chạy như ma đuổi vậy.Cảnh Luân chạy xe vào bãi, một thân chạy vào cửa vào trung tâm mua sắm, ngó qua ngó lại, hơi thở dồn dập, vài cọng tóc sà xuống trán anh nhưng càng làm anh thêm phong độ.Ai đi ngang qua anh thì khen không ngừng, người đâu mà đẹp trai, dáng mặc vest đen chuẩn ghê…..Hiểu Lam đang xuống thang máy, thấy tầng dưới tầng cô đang xuống, một đám thiếu nữ la ó um sùm đang bao quanh người nào đó.Cô rướn người nhìn một chút thì trợn hai mắt, anh tới thiệt rồi!!!!!.Hết chương 34