“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 47: Không xứng
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Bỏ chạy hay ở lại?.Minh Đan biết Sở Thiên Mặc là người đàn ông trăng hoa, trêu ghẹo những cô gái đẹp, cô cũng chỉ là bạn gái hiện tại tạm thời của anh,cô không biết anh có yêu cô hay không, điều đó không còn quan trọng nữa, sớm hay muộn anh chán sẽ chia tay cô, đi tìm tình nhân mới.Bây giờ nhìn thấy anh chơi trò chơi tình ái trong phòng làm việc, hành động đó thay anh tuyên bố Sở Thiên Mặc chính thức đá Dương Minh Đan.Cô nhìn anh nở một nụ cười khó coi, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt không cam lòng”Sở Thiên Mặc, anh có thể trực tiếp nói với em là anh muốn chia tay em, không cần anh phải giả bộ thương yêu trước mặt em, sau lưng lại chơi đùa với con gái khác.Dương Minh Đan em cũng là một con người, có trái tim, có khao khát tìm hạnh phúc cho riêng mình đồng thời cũng có lòng tự trọng, em chịu đựng anh đủ lắm rồi.Kể từ hôm nay, Dương Minh Đan không can hệ gì tới Sở thiếu lòng dạ sắt đá, coi phụ nữ như rác, thích chà đạp, sỉ nhục phụ nữ.Anh không xứng có được tình yêu chân thành!!”.Cô như hét to lên đầy căm phẫn, ánh mắt giết người nhìn Sở Thiên Mặc, liếc cô ả Roxie làm ả nổi cả da gà, xoay gót bỏ đi đầy kiêu hãnh.Sở Thiên Mặc chạy đuổi theo Minh Đan, tới cửa thang máy cô định bước vào, tay bị anh nắm lại”Lina,à không, Minh Đan, không phải như vậy, nghe anh giải…..”.Bốp!!Lời chưa kịp tuôn hết, cô đã tát anh, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ, bi phẫn quát”Sở thiếu, anh mà cũng hạ mình đi giải thích với tôi hay sao, vậy con nằm trong kia anh nỡ bỏ rơi con ả đó à????Vậy để tôi quay lại chăm sóc con đó dùm cho anh, bảo đảm làm anh hài lòng!!”.Phụ nữ một khi đã nổi giận thì không thể giải thích liền được, họ sẽ coi đó là một lời ngụy biện thêm cho hành vi của đàn ông thôi, mặc kệ đúng hay sai.Đang yên đang lành, tối còn định cùng cô đi ăn gà, anh chỉ định dạy dỗ Roxie một chút thì lại bị cô hiểu lầm, tiêu đời.Sở Thiên Mặc thấy Minh Đan muốn quay lại phòng định làm gì Roxie, thâm tâm anh nhắc nhở không nên cho cô vào, chắc chắn sẽ có án mạng, gắt gao ôm chặt giữ cô lại,mở miệng”Minh Đan, đừng như vậy, em muốn làm gì cô ta??”.Minh Đan đột nhiên có sức mạnh, hất thẳng anh ra, làm anh không kịp trở tay, lao vào phòng, thấy cô ả Roxie còn ngồi trên bàn không biết chuyện gì, cô khinh bỉ tiến tới nắm đầu tóc ả ta, bắt ả đối diện với cô.Hết chương 47
Bỏ chạy hay ở lại?.
Minh Đan biết Sở Thiên Mặc là người đàn ông trăng hoa, trêu ghẹo những cô gái đẹp, cô cũng chỉ là bạn gái hiện tại tạm thời của anh,cô không biết anh có yêu cô hay không, điều đó không còn quan trọng nữa, sớm hay muộn anh chán sẽ chia tay cô, đi tìm tình nhân mới.
Bây giờ nhìn thấy anh chơi trò chơi tình ái trong phòng làm việc, hành động đó thay anh tuyên bố Sở Thiên Mặc chính thức đá Dương Minh Đan.
Cô nhìn anh nở một nụ cười khó coi, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt không cam lòng”Sở Thiên Mặc, anh có thể trực tiếp nói với em là anh muốn chia tay em, không cần anh phải giả bộ thương yêu trước mặt em, sau lưng lại chơi đùa với con gái khác.Dương Minh Đan em cũng là một con người, có trái tim, có khao khát tìm hạnh phúc cho riêng mình đồng thời cũng có lòng tự trọng, em chịu đựng anh đủ lắm rồi.Kể từ hôm nay, Dương Minh Đan không can hệ gì tới Sở thiếu lòng dạ sắt đá, coi phụ nữ như rác, thích chà đạp, sỉ nhục phụ nữ.Anh không xứng có được tình yêu chân thành!!”.
Cô như hét to lên đầy căm phẫn, ánh mắt giết người nhìn Sở Thiên Mặc, liếc cô ả Roxie làm ả nổi cả da gà, xoay gót bỏ đi đầy kiêu hãnh.
Sở Thiên Mặc chạy đuổi theo Minh Đan, tới cửa thang máy cô định bước vào, tay bị anh nắm lại”Lina,à không, Minh Đan, không phải như vậy, nghe anh giải…..”.
Bốp!!
Lời chưa kịp tuôn hết, cô đã tát anh, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ, bi phẫn quát”Sở thiếu, anh mà cũng hạ mình đi giải thích với tôi hay sao, vậy con nằm trong kia anh nỡ bỏ rơi con ả đó à????Vậy để tôi quay lại chăm sóc con đó dùm cho anh, bảo đảm làm anh hài lòng!!”.
Phụ nữ một khi đã nổi giận thì không thể giải thích liền được, họ sẽ coi đó là một lời ngụy biện thêm cho hành vi của đàn ông thôi, mặc kệ đúng hay sai.
Đang yên đang lành, tối còn định cùng cô đi ăn gà, anh chỉ định dạy dỗ Roxie một chút thì lại bị cô hiểu lầm, tiêu đời.
Sở Thiên Mặc thấy Minh Đan muốn quay lại phòng định làm gì Roxie, thâm tâm anh nhắc nhở không nên cho cô vào, chắc chắn sẽ có án mạng, gắt gao ôm chặt giữ cô lại,mở miệng”Minh Đan, đừng như vậy, em muốn làm gì cô ta??”.
Minh Đan đột nhiên có sức mạnh, hất thẳng anh ra, làm anh không kịp trở tay, lao vào phòng, thấy cô ả Roxie còn ngồi trên bàn không biết chuyện gì, cô khinh bỉ tiến tới nắm đầu tóc ả ta, bắt ả đối diện với cô.
Hết chương 47
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Bỏ chạy hay ở lại?.Minh Đan biết Sở Thiên Mặc là người đàn ông trăng hoa, trêu ghẹo những cô gái đẹp, cô cũng chỉ là bạn gái hiện tại tạm thời của anh,cô không biết anh có yêu cô hay không, điều đó không còn quan trọng nữa, sớm hay muộn anh chán sẽ chia tay cô, đi tìm tình nhân mới.Bây giờ nhìn thấy anh chơi trò chơi tình ái trong phòng làm việc, hành động đó thay anh tuyên bố Sở Thiên Mặc chính thức đá Dương Minh Đan.Cô nhìn anh nở một nụ cười khó coi, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt không cam lòng”Sở Thiên Mặc, anh có thể trực tiếp nói với em là anh muốn chia tay em, không cần anh phải giả bộ thương yêu trước mặt em, sau lưng lại chơi đùa với con gái khác.Dương Minh Đan em cũng là một con người, có trái tim, có khao khát tìm hạnh phúc cho riêng mình đồng thời cũng có lòng tự trọng, em chịu đựng anh đủ lắm rồi.Kể từ hôm nay, Dương Minh Đan không can hệ gì tới Sở thiếu lòng dạ sắt đá, coi phụ nữ như rác, thích chà đạp, sỉ nhục phụ nữ.Anh không xứng có được tình yêu chân thành!!”.Cô như hét to lên đầy căm phẫn, ánh mắt giết người nhìn Sở Thiên Mặc, liếc cô ả Roxie làm ả nổi cả da gà, xoay gót bỏ đi đầy kiêu hãnh.Sở Thiên Mặc chạy đuổi theo Minh Đan, tới cửa thang máy cô định bước vào, tay bị anh nắm lại”Lina,à không, Minh Đan, không phải như vậy, nghe anh giải…..”.Bốp!!Lời chưa kịp tuôn hết, cô đã tát anh, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ, bi phẫn quát”Sở thiếu, anh mà cũng hạ mình đi giải thích với tôi hay sao, vậy con nằm trong kia anh nỡ bỏ rơi con ả đó à????Vậy để tôi quay lại chăm sóc con đó dùm cho anh, bảo đảm làm anh hài lòng!!”.Phụ nữ một khi đã nổi giận thì không thể giải thích liền được, họ sẽ coi đó là một lời ngụy biện thêm cho hành vi của đàn ông thôi, mặc kệ đúng hay sai.Đang yên đang lành, tối còn định cùng cô đi ăn gà, anh chỉ định dạy dỗ Roxie một chút thì lại bị cô hiểu lầm, tiêu đời.Sở Thiên Mặc thấy Minh Đan muốn quay lại phòng định làm gì Roxie, thâm tâm anh nhắc nhở không nên cho cô vào, chắc chắn sẽ có án mạng, gắt gao ôm chặt giữ cô lại,mở miệng”Minh Đan, đừng như vậy, em muốn làm gì cô ta??”.Minh Đan đột nhiên có sức mạnh, hất thẳng anh ra, làm anh không kịp trở tay, lao vào phòng, thấy cô ả Roxie còn ngồi trên bàn không biết chuyện gì, cô khinh bỉ tiến tới nắm đầu tóc ả ta, bắt ả đối diện với cô.Hết chương 47