“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 49: Uống rượu
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Đến tối,Sở Thiên Mặc nhắn tin cho ba đồng chí kia đi uống rượu.Quán bar Kim TuếSở Thiên Mặc ngồi lủi thủi một góc nốc hết chai này tới chai khác,Lâm Việt cũng đang khó chịu trong người ngửa cổ ra uống, Cảnh Luân cầm ly rượu nhấp từ từ, một người thì bị bồ đá, một người giận dỗi với vợ, còn người cuối cùng mới được vợ tha thứ đã bỏ rơi chồng.“Tại sao Minh Đan không chịu nghe tôi giải thích??Hức…..Tại sao??!!”.Sở Thiên Mặc đau khổ ôm đầu.“Đó là vì cậu ngu!!”.Lâm Việt cũng say,nhăn mày trả lời.“Lam nhi trưa giờ không thèm gọi hỏi thăm tôi gì cả”.Mặt Cảnh Luân phiếm hồng.Lục Quân mới chở Từ Diên Vỹ về đã lái xe tới đây, thấy ba thằng bạn mấy ngày trước còn vui vẻ bây giờ lại buồn bực, tự chuốc bản thân say khướt đến không biết trời đất, ngược lại với anh dữ vậy.“Mấy con người này,lát rồi ai hốt về đây??”.Không lẽ anh vác hết ba thằng ra ngoài,Lục Quân ngồi bó tay, lắc đầu ngán ngẫm.--------------------------------------------Chuyển cảnh------------------------------------------------Khách sạn thành phố CHiểu Lam sáng nhận hợp đồng, nhận kịch bản phim điện ảnh, cô nhìn sơ qua thì bất ngờ thấy tên Đào Anh cũng có mặt trong dàn diễn viên thứ, là kẻ thù của nữ chính.Tới bật đèn phòng cho sáng, ngồi xuống ghế dựa đọc kịch bản, mai là bấm máy quay,nếu diễn tốt thì trước hai tuần có thể thảnh thơi một chút.Hiểu Lam hớp miếng nước lọc, nhớ ra cô chưa gọi cho anh, lấy điện thoại chạm vào tên CHỒNG YÊU.“Lam nhi….”.Cảnh Luân không say như hai người kia, còn tỉnh nhận điện thoại được.“Anh ngủ chưa??.Nghe giọng anh lạ lạ “.Hiểu Lam chờ anh trả lời.“Ừm,anh đang uống với tụi Thiên Mặc,Lam nhi, anh nhớ em~”.“Uống ít thôi,còn phải lái xe, đi về cẩn thận, ngủ ngon”.Hiểu Lam không chờ Cảnh Luân nói đã cúp máy trước,cô còn phải đọc kịch bản.
Đến tối,Sở Thiên Mặc nhắn tin cho ba đồng chí kia đi uống rượu.
Quán bar Kim Tuế
Sở Thiên Mặc ngồi lủi thủi một góc nốc hết chai này tới chai khác,Lâm Việt cũng đang khó chịu trong người ngửa cổ ra uống, Cảnh Luân cầm ly rượu nhấp từ từ, một người thì bị bồ đá, một người giận dỗi với vợ, còn người cuối cùng mới được vợ tha thứ đã bỏ rơi chồng.
“Tại sao Minh Đan không chịu nghe tôi giải thích??Hức…..Tại sao??!!”.Sở Thiên Mặc đau khổ ôm đầu.
“Đó là vì cậu ngu!!”.Lâm Việt cũng say,nhăn mày trả lời.
“Lam nhi trưa giờ không thèm gọi hỏi thăm tôi gì cả”.Mặt Cảnh Luân phiếm hồng.
Lục Quân mới chở Từ Diên Vỹ về đã lái xe tới đây, thấy ba thằng bạn mấy ngày trước còn vui vẻ bây giờ lại buồn bực, tự chuốc bản thân say khướt đến không biết trời đất, ngược lại với anh dữ vậy.
“Mấy con người này,lát rồi ai hốt về đây??”.Không lẽ anh vác hết ba thằng ra ngoài,Lục Quân ngồi bó tay, lắc đầu ngán ngẫm.
--------------------------------------------Chuyển cảnh------------------------------------------------
Khách sạn thành phố C
Hiểu Lam sáng nhận hợp đồng, nhận kịch bản phim điện ảnh, cô nhìn sơ qua thì bất ngờ thấy tên Đào Anh cũng có mặt trong dàn diễn viên thứ, là kẻ thù của nữ chính.
Tới bật đèn phòng cho sáng, ngồi xuống ghế dựa đọc kịch bản, mai là bấm máy quay,nếu diễn tốt thì trước hai tuần có thể thảnh thơi một chút.
Hiểu Lam hớp miếng nước lọc, nhớ ra cô chưa gọi cho anh, lấy điện thoại chạm vào tên CHỒNG YÊU.
“Lam nhi….”.Cảnh Luân không say như hai người kia, còn tỉnh nhận điện thoại được.
“Anh ngủ chưa??.Nghe giọng anh lạ lạ “.Hiểu Lam chờ anh trả lời.
“Ừm,anh đang uống với tụi Thiên Mặc,Lam nhi, anh nhớ em~”.
“Uống ít thôi,còn phải lái xe, đi về cẩn thận, ngủ ngon”.Hiểu Lam không chờ Cảnh Luân nói đã cúp máy trước,cô còn phải đọc kịch bản.
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Đến tối,Sở Thiên Mặc nhắn tin cho ba đồng chí kia đi uống rượu.Quán bar Kim TuếSở Thiên Mặc ngồi lủi thủi một góc nốc hết chai này tới chai khác,Lâm Việt cũng đang khó chịu trong người ngửa cổ ra uống, Cảnh Luân cầm ly rượu nhấp từ từ, một người thì bị bồ đá, một người giận dỗi với vợ, còn người cuối cùng mới được vợ tha thứ đã bỏ rơi chồng.“Tại sao Minh Đan không chịu nghe tôi giải thích??Hức…..Tại sao??!!”.Sở Thiên Mặc đau khổ ôm đầu.“Đó là vì cậu ngu!!”.Lâm Việt cũng say,nhăn mày trả lời.“Lam nhi trưa giờ không thèm gọi hỏi thăm tôi gì cả”.Mặt Cảnh Luân phiếm hồng.Lục Quân mới chở Từ Diên Vỹ về đã lái xe tới đây, thấy ba thằng bạn mấy ngày trước còn vui vẻ bây giờ lại buồn bực, tự chuốc bản thân say khướt đến không biết trời đất, ngược lại với anh dữ vậy.“Mấy con người này,lát rồi ai hốt về đây??”.Không lẽ anh vác hết ba thằng ra ngoài,Lục Quân ngồi bó tay, lắc đầu ngán ngẫm.--------------------------------------------Chuyển cảnh------------------------------------------------Khách sạn thành phố CHiểu Lam sáng nhận hợp đồng, nhận kịch bản phim điện ảnh, cô nhìn sơ qua thì bất ngờ thấy tên Đào Anh cũng có mặt trong dàn diễn viên thứ, là kẻ thù của nữ chính.Tới bật đèn phòng cho sáng, ngồi xuống ghế dựa đọc kịch bản, mai là bấm máy quay,nếu diễn tốt thì trước hai tuần có thể thảnh thơi một chút.Hiểu Lam hớp miếng nước lọc, nhớ ra cô chưa gọi cho anh, lấy điện thoại chạm vào tên CHỒNG YÊU.“Lam nhi….”.Cảnh Luân không say như hai người kia, còn tỉnh nhận điện thoại được.“Anh ngủ chưa??.Nghe giọng anh lạ lạ “.Hiểu Lam chờ anh trả lời.“Ừm,anh đang uống với tụi Thiên Mặc,Lam nhi, anh nhớ em~”.“Uống ít thôi,còn phải lái xe, đi về cẩn thận, ngủ ngon”.Hiểu Lam không chờ Cảnh Luân nói đã cúp máy trước,cô còn phải đọc kịch bản.