Tác giả:

“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…

Chương 57: Cảm xúc lẫn lộn

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… “Chừng nào chị Hiểu Lam quay xong thì ba chúng ta về.Hihi”.Lăng Huyên kêu phục vụ đem ra thêm một dĩa cua.“Giả sử em ở đây luôn là cả hai người cũng ở đây hả??”.Hai cô nàng này chắc tức lắm đây.“ Còn hả gì, Huyên nói đúng ý chị đó”.Minh Đan uống hớp bia tươi.“Hồi sáng anh Luân gọi hỏi em có biết Huyên đi đâu không, Lâm Việt tìm con bé cả buổi”.“Việt tìm em??”.Lăng Huyên ngạc nhiên, đang cầm dĩa cua mém rớt xuống đất, may Minh Đan chụp kịp, mắng con bé hấp tấp này một câu.“Kêu cho đã rồi muốn quăng đâu quăng hả Huyên, em không ăn nhưng chị ăn.Phí của thiên nhiên”.“Hihi, xin lỗi, xin lỗi, em lỡ bị trượt tay, em ăn nữa mà ~~”.Lăng Huyên cười tươi nhìn Minh Đan.“Chỉ có Cảnh thiếu là thật lòng yêu thương Hiểu Lam thôi, chả bù với mấy thằng cha kia, một góc cũng không bằng Cảnh thiếu”.Minh Đan cầm chén rắc tỏi thêm.Cảnh Luân thật sự như vậy,anh ấy đã yêu thì sẽ yêu bằng cả trái tim, bằng cả mạng sống, toàn tâm toàn ý vì người con gái anh yêu.Khi cô nhận danh hiệu Ảnh hậu xong, anh sẽ biết được bộ mặt thật của cô, anh có còn yêu cô không?.“Hai người hay chuyển tới khách sạn em đang ở ở đi, đỡ khỏi chạy xe xa xôi mà lại không biết đường ở đây”.Hiểu Lam cô đành đánh trống lảng sang chuyện khác.“Sao lúc nãy lại không nghĩ ra nhỉ? Lát nữa về khách sạn trả phòng, lấy đồ qua khách sạn chị Hiểu Lam, ở chung phòng với chị Hiểu Lam liền, ba người con gái ở chung vui hơn”.Lăng Huyên trình bày ý kiến.“Quyết định như vậy, ăn lẹ rồi đi ăn cái khác rồi về trả phòng”.Minh Đan hạ lệnh diệt gọn đống cua mới mang lên.------------------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------Phòng của Hiểu Lam chỉ có một giường nên đã kêu tiếp tân chuyển phòng, từ một giường sang ba giường.Minh Đan với Lăng Huyên xếp đồ vào tủ, đánh răng rửa mặt xong ngồi tám mấy câu, mệt quá ai nấy về giường mình ngủ.Hiểu Lam chưa ngủ, đứng bên cửa sổ nhìn thành phố bên ngoài, cảm xúc lẫn lộn.-------------------------------------------Chuyển cảnh-------------------------------------------------“Quân, ngày mai em đi tới thành phố C, anh đi với em nhe”.Từ Diên Vỹ rủ Lục Quân đang đầu dây bên kia.“Anh đi, anh đi!!”.Lục Quân hớn hở đồng ý liền, bạn gái đã mỡ miệng rủ anh cùng đi, có bị khờ mới từ chối.“Sáng 7h qua đón em nhe.Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon”.Từ Diên Vỹ vui vẻ, hôn gió truyền sang bên Lục Quân,cúp máy.Lục Quân đi thu dọn đồ vào trong túi nhỏ, chuẩn bị đầy đủ rồi lên giường đặt báo thức, hồi hộp chờ đợi ngày mai.Hết chương 57

“Chừng nào chị Hiểu Lam quay xong thì ba chúng ta về.Hihi”.Lăng Huyên kêu phục vụ đem ra thêm một dĩa cua.

“Giả sử em ở đây luôn là cả hai người cũng ở đây hả??”.Hai cô nàng này chắc tức lắm đây.

“ Còn hả gì, Huyên nói đúng ý chị đó”.Minh Đan uống hớp bia tươi.

“Hồi sáng anh Luân gọi hỏi em có biết Huyên đi đâu không, Lâm Việt tìm con bé cả buổi”.

“Việt tìm em??”.Lăng Huyên ngạc nhiên, đang cầm dĩa cua mém rớt xuống đất, may Minh Đan chụp kịp, mắng con bé hấp tấp này một câu.

“Kêu cho đã rồi muốn quăng đâu quăng hả Huyên, em không ăn nhưng chị ăn.Phí của thiên nhiên”.

“Hihi, xin lỗi, xin lỗi, em lỡ bị trượt tay, em ăn nữa mà ~~”.Lăng Huyên cười tươi nhìn Minh Đan.

“Chỉ có Cảnh thiếu là thật lòng yêu thương Hiểu Lam thôi, chả bù với mấy thằng cha kia, một góc cũng không bằng Cảnh thiếu”.Minh Đan cầm chén rắc tỏi thêm.

Cảnh Luân thật sự như vậy,anh ấy đã yêu thì sẽ yêu bằng cả trái tim, bằng cả mạng sống, toàn tâm toàn ý vì người con gái anh yêu.Khi cô nhận danh hiệu Ảnh hậu xong, anh sẽ biết được bộ mặt thật của cô, anh có còn yêu cô không?.

“Hai người hay chuyển tới khách sạn em đang ở ở đi, đỡ khỏi chạy xe xa xôi mà lại không biết đường ở đây”.Hiểu Lam cô đành đánh trống lảng sang chuyện khác.

“Sao lúc nãy lại không nghĩ ra nhỉ? Lát nữa về khách sạn trả phòng, lấy đồ qua khách sạn chị Hiểu Lam, ở chung phòng với chị Hiểu Lam liền, ba người con gái ở chung vui hơn”.Lăng Huyên trình bày ý kiến.

“Quyết định như vậy, ăn lẹ rồi đi ăn cái khác rồi về trả phòng”.Minh Đan hạ lệnh diệt gọn đống cua mới mang lên.

------------------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------

Phòng của Hiểu Lam chỉ có một giường nên đã kêu tiếp tân chuyển phòng, từ một giường sang ba giường.

Minh Đan với Lăng Huyên xếp đồ vào tủ, đánh răng rửa mặt xong ngồi tám mấy câu, mệt quá ai nấy về giường mình ngủ.

Hiểu Lam chưa ngủ, đứng bên cửa sổ nhìn thành phố bên ngoài, cảm xúc lẫn lộn.

-------------------------------------------Chuyển cảnh-------------------------------------------------

“Quân, ngày mai em đi tới thành phố C, anh đi với em nhe”.Từ Diên Vỹ rủ Lục Quân đang đầu dây bên kia.

“Anh đi, anh đi!!”.Lục Quân hớn hở đồng ý liền, bạn gái đã mỡ miệng rủ anh cùng đi, có bị khờ mới từ chối.

“Sáng 7h qua đón em nhe.Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon”.Từ Diên Vỹ vui vẻ, hôn gió truyền sang bên Lục Quân,cúp máy.

Lục Quân đi thu dọn đồ vào trong túi nhỏ, chuẩn bị đầy đủ rồi lên giường đặt báo thức, hồi hộp chờ đợi ngày mai.

Hết chương 57

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… “Chừng nào chị Hiểu Lam quay xong thì ba chúng ta về.Hihi”.Lăng Huyên kêu phục vụ đem ra thêm một dĩa cua.“Giả sử em ở đây luôn là cả hai người cũng ở đây hả??”.Hai cô nàng này chắc tức lắm đây.“ Còn hả gì, Huyên nói đúng ý chị đó”.Minh Đan uống hớp bia tươi.“Hồi sáng anh Luân gọi hỏi em có biết Huyên đi đâu không, Lâm Việt tìm con bé cả buổi”.“Việt tìm em??”.Lăng Huyên ngạc nhiên, đang cầm dĩa cua mém rớt xuống đất, may Minh Đan chụp kịp, mắng con bé hấp tấp này một câu.“Kêu cho đã rồi muốn quăng đâu quăng hả Huyên, em không ăn nhưng chị ăn.Phí của thiên nhiên”.“Hihi, xin lỗi, xin lỗi, em lỡ bị trượt tay, em ăn nữa mà ~~”.Lăng Huyên cười tươi nhìn Minh Đan.“Chỉ có Cảnh thiếu là thật lòng yêu thương Hiểu Lam thôi, chả bù với mấy thằng cha kia, một góc cũng không bằng Cảnh thiếu”.Minh Đan cầm chén rắc tỏi thêm.Cảnh Luân thật sự như vậy,anh ấy đã yêu thì sẽ yêu bằng cả trái tim, bằng cả mạng sống, toàn tâm toàn ý vì người con gái anh yêu.Khi cô nhận danh hiệu Ảnh hậu xong, anh sẽ biết được bộ mặt thật của cô, anh có còn yêu cô không?.“Hai người hay chuyển tới khách sạn em đang ở ở đi, đỡ khỏi chạy xe xa xôi mà lại không biết đường ở đây”.Hiểu Lam cô đành đánh trống lảng sang chuyện khác.“Sao lúc nãy lại không nghĩ ra nhỉ? Lát nữa về khách sạn trả phòng, lấy đồ qua khách sạn chị Hiểu Lam, ở chung phòng với chị Hiểu Lam liền, ba người con gái ở chung vui hơn”.Lăng Huyên trình bày ý kiến.“Quyết định như vậy, ăn lẹ rồi đi ăn cái khác rồi về trả phòng”.Minh Đan hạ lệnh diệt gọn đống cua mới mang lên.------------------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------Phòng của Hiểu Lam chỉ có một giường nên đã kêu tiếp tân chuyển phòng, từ một giường sang ba giường.Minh Đan với Lăng Huyên xếp đồ vào tủ, đánh răng rửa mặt xong ngồi tám mấy câu, mệt quá ai nấy về giường mình ngủ.Hiểu Lam chưa ngủ, đứng bên cửa sổ nhìn thành phố bên ngoài, cảm xúc lẫn lộn.-------------------------------------------Chuyển cảnh-------------------------------------------------“Quân, ngày mai em đi tới thành phố C, anh đi với em nhe”.Từ Diên Vỹ rủ Lục Quân đang đầu dây bên kia.“Anh đi, anh đi!!”.Lục Quân hớn hở đồng ý liền, bạn gái đã mỡ miệng rủ anh cùng đi, có bị khờ mới từ chối.“Sáng 7h qua đón em nhe.Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon”.Từ Diên Vỹ vui vẻ, hôn gió truyền sang bên Lục Quân,cúp máy.Lục Quân đi thu dọn đồ vào trong túi nhỏ, chuẩn bị đầy đủ rồi lên giường đặt báo thức, hồi hộp chờ đợi ngày mai.Hết chương 57

Chương 57: Cảm xúc lẫn lộn