“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 66: Đi siêu thị
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Sở Thiên Mặc anh cuối cùng cũng trở về với thành phố đầy thân yêu,nguyên tuần nay anh về quê ngoại tịnh tâm lại, theo ngoại ăn chay trường,nếu anh cứ ở trong thành phố sẽ càng thấy ngột ngạt, stress nặng, suy nghĩ bậy bạ dẫn đến hành động gây nguy hiểm cho bản thân.Minh Đan,em chờ anh,anh sẽ sử dụng hết mọi cách một tuần nay anh nghĩ ra để được em tha thứ.Thằng chả vừa lái xe vừa cười hô hố trên đường, tự hào về bản thân.----------------------------------Chuyển cảnh----------------------------------------------------------Siêu thị Kid’s martHiểu Lam cùng Cảnh Luân đi mua đồ ăn, không quên dắt theo Ninh Ninh, Ngôn Ngôn.“Hai đứa trưa nay muốn ăn món gì nào?”.Hiểu Lam cúi xuống gần xe đẩy, hai đứa này đòi ngồi trong xe cho bằng được.“Gà chiên!!!”.Ngôn Ngôn giơ tay phát biểu.“Tôm hấp!!!”.Ninh Ninh cũng giơ tay mà là món khác.Hiểu Lam nhéo yêu hai đứa cháu rồi nhìn Cảnh Luân đang coi giá sữa chua.“Luân, anh thích ăn sữa chua vị nào em lấy cho!”.Hiểu Lam đứng kế bên chồng, khoác eo anh.“Anh thích vị việt quất, còn em muốn ăn vị gì??”.Cảnh Luân lấy hai lốc.“Em lấy vị dâu, có gì về mình chia sẻ chung với nhau nhe~~~~”.Hiểu Lam cũng lấy hai lốc, cười với anh.Hai người lớn đang trong một chiều không gian lãng mạn giả tưởng khác, mặc kệ sự đời, lãng quên hai đứa nhóc trong xe đang mặt nhăn mày nhó, kêu hai người cậu, mợ không ai thèm nghe gì cả.“Mợ hai ơi!!!!!”.Hết chịu nổi hai người này, hôn với chả ôm mọi lúc mọi nơi.Hiểu Lam đang được Cảnh Luân ôm hôn thì bị giật mình, cả anh cũng vậy.Cô nghe hai đứa gọi cô thì che miệng cười, nhớ ra là hai đứa cháu đang nhìn hai vợ chồng tình tứ.Đành thoát ra khỏi anh, đẩy xe chở hai đứa đi tiếp.Bốn người vừa đi lựa đồ vừa cười nói làm mấy người lớn tuổi đi ngang cũng cười theo, có người còn ghẹo, hại cô đỏ cả mặt.“Hai vợ chồng đẻ ra hai đứa con gái sinh đôi xinh thế ”.“Hai đứa nhóc ấy là cháu ruột của hai vợ chồng con, tụi nó giống tụi con lắm hả bác??Haha”.Cảnh Luân đáp lại, che miệng cười.Người bác ấy vẻ mặt như ngộ ra chân lý, cũng cười gật đầu, móc ra trong túi hai viên kẹo tặng Ninh Ninh với Ngôn Ngôn, làm hai đứa cười tít mắt.“Tự nhiên anh muốn có con ghê Lam Nhi”.Cảnh Luân ghé vào tai Hiểu Lam thủ thỉ.“Em còn trẻ mà, có con sớm làm gì,với lại anh trông hai đứa cháu còn chưa xong, đẻ ra chắc anh bỏ của chạy lấy người mất”.Hiểu Lam không thể để có thai với anh, phủ định ý muốn của anh, dập tắt liền.“Chắc gì con anh đã giống hai đứa con nít ranh này, con gái gì mà quậy còn hơn con trai.Haha”.Cảnh Luân dòm, chọc hai đứa trong xe đẩy.“Tụi con méc bà ngoại đó nhé”.Ninh Ninh với Ngôn Ngôn khoanh hai tay trước ngực,đồng thanh hù dọa thành công.Hai vợ chồng Cảnh Luân phá lên cười, mới nhỏ mà đã biết hù người lớn rồi.Hết chương 66
Sở Thiên Mặc anh cuối cùng cũng trở về với thành phố đầy thân yêu,nguyên tuần nay anh về quê ngoại tịnh tâm lại, theo ngoại ăn chay trường,nếu anh cứ ở trong thành phố sẽ càng thấy ngột ngạt, stress nặng, suy nghĩ bậy bạ dẫn đến hành động gây nguy hiểm cho bản thân.
Minh Đan,em chờ anh,anh sẽ sử dụng hết mọi cách một tuần nay anh nghĩ ra để được em tha thứ.Thằng chả vừa lái xe vừa cười hô hố trên đường, tự hào về bản thân.
----------------------------------Chuyển cảnh----------------------------------------------------------
Siêu thị Kid’s mart
Hiểu Lam cùng Cảnh Luân đi mua đồ ăn, không quên dắt theo Ninh Ninh, Ngôn Ngôn.
“Hai đứa trưa nay muốn ăn món gì nào?”.Hiểu Lam cúi xuống gần xe đẩy, hai đứa này đòi ngồi trong xe cho bằng được.
“Gà chiên!!!”.Ngôn Ngôn giơ tay phát biểu.
“Tôm hấp!!!”.Ninh Ninh cũng giơ tay mà là món khác.
Hiểu Lam nhéo yêu hai đứa cháu rồi nhìn Cảnh Luân đang coi giá sữa chua.
“Luân, anh thích ăn sữa chua vị nào em lấy cho!”.Hiểu Lam đứng kế bên chồng, khoác eo anh.
“Anh thích vị việt quất, còn em muốn ăn vị gì??”.Cảnh Luân lấy hai lốc.
“Em lấy vị dâu, có gì về mình chia sẻ chung với nhau nhe~~~~”.Hiểu Lam cũng lấy hai lốc, cười với anh.
Hai người lớn đang trong một chiều không gian lãng mạn giả tưởng khác, mặc kệ sự đời, lãng quên hai đứa nhóc trong xe đang mặt nhăn mày nhó, kêu hai người cậu, mợ không ai thèm nghe gì cả.
“Mợ hai ơi!!!!!”.Hết chịu nổi hai người này, hôn với chả ôm mọi lúc mọi nơi.
Hiểu Lam đang được Cảnh Luân ôm hôn thì bị giật mình, cả anh cũng vậy.Cô nghe hai đứa gọi cô thì che miệng cười, nhớ ra là hai đứa cháu đang nhìn hai vợ chồng tình tứ.Đành thoát ra khỏi anh, đẩy xe chở hai đứa đi tiếp.
Bốn người vừa đi lựa đồ vừa cười nói làm mấy người lớn tuổi đi ngang cũng cười theo, có người còn ghẹo, hại cô đỏ cả mặt.
“Hai vợ chồng đẻ ra hai đứa con gái sinh đôi xinh thế ”.
“Hai đứa nhóc ấy là cháu ruột của hai vợ chồng con, tụi nó giống tụi con lắm hả bác??Haha”.Cảnh Luân đáp lại, che miệng cười.
Người bác ấy vẻ mặt như ngộ ra chân lý, cũng cười gật đầu, móc ra trong túi hai viên kẹo tặng Ninh Ninh với Ngôn Ngôn, làm hai đứa cười tít mắt.
“Tự nhiên anh muốn có con ghê Lam Nhi”.Cảnh Luân ghé vào tai Hiểu Lam thủ thỉ.
“Em còn trẻ mà, có con sớm làm gì,với lại anh trông hai đứa cháu còn chưa xong, đẻ ra chắc anh bỏ của chạy lấy người mất”.Hiểu Lam không thể để có thai với anh, phủ định ý muốn của anh, dập tắt liền.
“Chắc gì con anh đã giống hai đứa con nít ranh này, con gái gì mà quậy còn hơn con trai.Haha”.Cảnh Luân dòm, chọc hai đứa trong xe đẩy.
“Tụi con méc bà ngoại đó nhé”.Ninh Ninh với Ngôn Ngôn khoanh hai tay trước ngực,đồng thanh hù dọa thành công.
Hai vợ chồng Cảnh Luân phá lên cười, mới nhỏ mà đã biết hù người lớn rồi.
Hết chương 66
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Sở Thiên Mặc anh cuối cùng cũng trở về với thành phố đầy thân yêu,nguyên tuần nay anh về quê ngoại tịnh tâm lại, theo ngoại ăn chay trường,nếu anh cứ ở trong thành phố sẽ càng thấy ngột ngạt, stress nặng, suy nghĩ bậy bạ dẫn đến hành động gây nguy hiểm cho bản thân.Minh Đan,em chờ anh,anh sẽ sử dụng hết mọi cách một tuần nay anh nghĩ ra để được em tha thứ.Thằng chả vừa lái xe vừa cười hô hố trên đường, tự hào về bản thân.----------------------------------Chuyển cảnh----------------------------------------------------------Siêu thị Kid’s martHiểu Lam cùng Cảnh Luân đi mua đồ ăn, không quên dắt theo Ninh Ninh, Ngôn Ngôn.“Hai đứa trưa nay muốn ăn món gì nào?”.Hiểu Lam cúi xuống gần xe đẩy, hai đứa này đòi ngồi trong xe cho bằng được.“Gà chiên!!!”.Ngôn Ngôn giơ tay phát biểu.“Tôm hấp!!!”.Ninh Ninh cũng giơ tay mà là món khác.Hiểu Lam nhéo yêu hai đứa cháu rồi nhìn Cảnh Luân đang coi giá sữa chua.“Luân, anh thích ăn sữa chua vị nào em lấy cho!”.Hiểu Lam đứng kế bên chồng, khoác eo anh.“Anh thích vị việt quất, còn em muốn ăn vị gì??”.Cảnh Luân lấy hai lốc.“Em lấy vị dâu, có gì về mình chia sẻ chung với nhau nhe~~~~”.Hiểu Lam cũng lấy hai lốc, cười với anh.Hai người lớn đang trong một chiều không gian lãng mạn giả tưởng khác, mặc kệ sự đời, lãng quên hai đứa nhóc trong xe đang mặt nhăn mày nhó, kêu hai người cậu, mợ không ai thèm nghe gì cả.“Mợ hai ơi!!!!!”.Hết chịu nổi hai người này, hôn với chả ôm mọi lúc mọi nơi.Hiểu Lam đang được Cảnh Luân ôm hôn thì bị giật mình, cả anh cũng vậy.Cô nghe hai đứa gọi cô thì che miệng cười, nhớ ra là hai đứa cháu đang nhìn hai vợ chồng tình tứ.Đành thoát ra khỏi anh, đẩy xe chở hai đứa đi tiếp.Bốn người vừa đi lựa đồ vừa cười nói làm mấy người lớn tuổi đi ngang cũng cười theo, có người còn ghẹo, hại cô đỏ cả mặt.“Hai vợ chồng đẻ ra hai đứa con gái sinh đôi xinh thế ”.“Hai đứa nhóc ấy là cháu ruột của hai vợ chồng con, tụi nó giống tụi con lắm hả bác??Haha”.Cảnh Luân đáp lại, che miệng cười.Người bác ấy vẻ mặt như ngộ ra chân lý, cũng cười gật đầu, móc ra trong túi hai viên kẹo tặng Ninh Ninh với Ngôn Ngôn, làm hai đứa cười tít mắt.“Tự nhiên anh muốn có con ghê Lam Nhi”.Cảnh Luân ghé vào tai Hiểu Lam thủ thỉ.“Em còn trẻ mà, có con sớm làm gì,với lại anh trông hai đứa cháu còn chưa xong, đẻ ra chắc anh bỏ của chạy lấy người mất”.Hiểu Lam không thể để có thai với anh, phủ định ý muốn của anh, dập tắt liền.“Chắc gì con anh đã giống hai đứa con nít ranh này, con gái gì mà quậy còn hơn con trai.Haha”.Cảnh Luân dòm, chọc hai đứa trong xe đẩy.“Tụi con méc bà ngoại đó nhé”.Ninh Ninh với Ngôn Ngôn khoanh hai tay trước ngực,đồng thanh hù dọa thành công.Hai vợ chồng Cảnh Luân phá lên cười, mới nhỏ mà đã biết hù người lớn rồi.Hết chương 66