Tác giả:

“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…

Chương 71: Cao cũng là cái tội

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Cảnh Luân không muốn nhớ lại lúc cô sắp ngã trước mắt anh, cứ như cô sắp bỏ anh lại ở nhân gian, đau đớn không ngừng, hít thở khó khăn, nếu cô có mệnh hệ gì anh cũng chẳng muốn sống, còn gia đình anh thì sao chứ, không có anh thì họ sẽ đau khổ một thời gian thôi, còn anh mất cô thì cả thế giới của anh sụp đổ.Nhìn vợ mình trong ngực không dám động đậy, ngoan ngoãn không nói một lời.Cả đời này anh cũng không thể bớt lo lắng vì cô được, mới lơ là đã mém xảy ra chuyện.Hiểu Lam muốn thoát ra khỏi chồng,đi dọn dẹp phòng tiếp.“Lu..Luân, em đi lau phòng, thả em ra”.Nhỏ nhẹ giọng.Cảnh Luân buông cô ra, dặn dò cô cẩn thận một chút, tự hào về chiều cao cũng là một cái tội, ví dụ điển hình là cảnh tượng hồi nãy.Cô cười trừ gật đầu, Cảnh Luân nhéo má vợ rồi xuống giường nhặt khăn lên giúp cô lau đèn chùm.Hiểu Lam mặc đầm lại rồi vào nhà vệ sinh chùi cầu tiêu, vợ chồng tự biết phân chia việc.------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------------Biệt thự Lâm giaHiếm khi có dịp cha Lâm Việt bị mù tạm thời không nhìn thấy, Sở Thiên Mặc anh có nên giở trò chút không.Mới nghĩ ra trò hay đã bị ông trời cản trở.“Huyên,đuổi khách!”.Linh tính mách bảo Lâm Việt không nên để hai con người Sở Thiên Mặc, Lục Quân ở đây, chắc chắn hai thằng sẽ không chịu để yên cho anh.“Này này, tôi chưa ngồi nóng chỗ đã muốn đuổi tôi!!”.Sở Thiên Mặc mặt dày không chịu về.“Không để hai vợ chồng tôi ngủ trưa à???.Hay là…… cậu tính làm gì tôi??Hửm??”.Lâm Việt châm biếm thành công.Cha Lâm Việt có con mắt thứ ba nhìn thấu ý đồ xấu của anh à.Mới nghĩ ra đã nhanh chóng mở miệng đuổi, thâm thật.“Về thôi, tôi cũng có việc bận rồi, Sở Thiên Mặc cậu dù rảnh cũng phải về nhà hoặc đi làm đi chứ, suốt ngày đi phá làng phá xóm, còn rủ thêm tôi, cho hai thằng bị ăn đập chung, cậu mới hả dạ phải không??”.Lục Quân để ly rỗng xuống, phủi quần đồng thời lôi cổ áo sau của Sở Thiên Mặc bắt đứng lên,thằng cha này không đi xe qua nên anh cũng phải lôi chả về theo.Lăng Huyên ra mở cổng chờ, Sở Thiên Mặc đành mếu mó đi theo sau Lục Quân ra cửa.Lâm Việt thở phào nhẹ nhõm,ngồi chờ vợ vô dắt lên lầu.Thấy xe Lục Quân đi ra, Lăng Huyên chỉ thiếu cái khăn trắng vẫy tạm biệt vì rốt cuộc thằng cha Sở Thiên Mặc cũng đi rồi, nãy đang cắt táo mà sợ hết cả hồn, chồng cô không hề kể ra, cô mỉm cười đóng cổng, đi vào nhà với chồng yêu.“Việt,anh mệt chưa, lên phòng ngủ trưa nhe!”.Lăng Huyên đi lại chỗ Lâm Việt.“Ừ,đi thôi”.Lâm Việt đưa tay phải ra cho vợ dắt lên lầu, đúng là mù khó chịu ghê.Hết chương 71

Cảnh Luân không muốn nhớ lại lúc cô sắp ngã trước mắt anh, cứ như cô sắp bỏ anh lại ở nhân gian, đau đớn không ngừng, hít thở khó khăn, nếu cô có mệnh hệ gì anh cũng chẳng muốn sống, còn gia đình anh thì sao chứ, không có anh thì họ sẽ đau khổ một thời gian thôi, còn anh mất cô thì cả thế giới của anh sụp đổ.

Nhìn vợ mình trong ngực không dám động đậy, ngoan ngoãn không nói một lời.Cả đời này anh cũng không thể bớt lo lắng vì cô được, mới lơ là đã mém xảy ra chuyện.

Hiểu Lam muốn thoát ra khỏi chồng,đi dọn dẹp phòng tiếp.

“Lu..Luân, em đi lau phòng, thả em ra”.Nhỏ nhẹ giọng.

Cảnh Luân buông cô ra, dặn dò cô cẩn thận một chút, tự hào về chiều cao cũng là một cái tội, ví dụ điển hình là cảnh tượng hồi nãy.Cô cười trừ gật đầu, Cảnh Luân nhéo má vợ rồi xuống giường nhặt khăn lên giúp cô lau đèn chùm.

Hiểu Lam mặc đầm lại rồi vào nhà vệ sinh chùi cầu tiêu, vợ chồng tự biết phân chia việc.

------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------------

Biệt thự Lâm gia

Hiếm khi có dịp cha Lâm Việt bị mù tạm thời không nhìn thấy, Sở Thiên Mặc anh có nên giở trò chút không.Mới nghĩ ra trò hay đã bị ông trời cản trở.

“Huyên,đuổi khách!”.Linh tính mách bảo Lâm Việt không nên để hai con người Sở Thiên Mặc, Lục Quân ở đây, chắc chắn hai thằng sẽ không chịu để yên cho anh.

“Này này, tôi chưa ngồi nóng chỗ đã muốn đuổi tôi!!”.Sở Thiên Mặc mặt dày không chịu về.

“Không để hai vợ chồng tôi ngủ trưa à???.Hay là…… cậu tính làm gì tôi??Hửm??”.Lâm Việt châm biếm thành công.

Cha Lâm Việt có con mắt thứ ba nhìn thấu ý đồ xấu của anh à.Mới nghĩ ra đã nhanh chóng mở miệng đuổi, thâm thật.

“Về thôi, tôi cũng có việc bận rồi, Sở Thiên Mặc cậu dù rảnh cũng phải về nhà hoặc đi làm đi chứ, suốt ngày đi phá làng phá xóm, còn rủ thêm tôi, cho hai thằng bị ăn đập chung, cậu mới hả dạ phải không??”.Lục Quân để ly rỗng xuống, phủi quần đồng thời lôi cổ áo sau của Sở Thiên Mặc bắt đứng lên,thằng cha này không đi xe qua nên anh cũng phải lôi chả về theo.

Lăng Huyên ra mở cổng chờ, Sở Thiên Mặc đành mếu mó đi theo sau Lục Quân ra cửa.Lâm Việt thở phào nhẹ nhõm,ngồi chờ vợ vô dắt lên lầu.

Thấy xe Lục Quân đi ra, Lăng Huyên chỉ thiếu cái khăn trắng vẫy tạm biệt vì rốt cuộc thằng cha Sở Thiên Mặc cũng đi rồi, nãy đang cắt táo mà sợ hết cả hồn, chồng cô không hề kể ra, cô mỉm cười đóng cổng, đi vào nhà với chồng yêu.

“Việt,anh mệt chưa, lên phòng ngủ trưa nhe!”.Lăng Huyên đi lại chỗ Lâm Việt.

“Ừ,đi thôi”.Lâm Việt đưa tay phải ra cho vợ dắt lên lầu, đúng là mù khó chịu ghê.

Hết chương 71

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Cảnh Luân không muốn nhớ lại lúc cô sắp ngã trước mắt anh, cứ như cô sắp bỏ anh lại ở nhân gian, đau đớn không ngừng, hít thở khó khăn, nếu cô có mệnh hệ gì anh cũng chẳng muốn sống, còn gia đình anh thì sao chứ, không có anh thì họ sẽ đau khổ một thời gian thôi, còn anh mất cô thì cả thế giới của anh sụp đổ.Nhìn vợ mình trong ngực không dám động đậy, ngoan ngoãn không nói một lời.Cả đời này anh cũng không thể bớt lo lắng vì cô được, mới lơ là đã mém xảy ra chuyện.Hiểu Lam muốn thoát ra khỏi chồng,đi dọn dẹp phòng tiếp.“Lu..Luân, em đi lau phòng, thả em ra”.Nhỏ nhẹ giọng.Cảnh Luân buông cô ra, dặn dò cô cẩn thận một chút, tự hào về chiều cao cũng là một cái tội, ví dụ điển hình là cảnh tượng hồi nãy.Cô cười trừ gật đầu, Cảnh Luân nhéo má vợ rồi xuống giường nhặt khăn lên giúp cô lau đèn chùm.Hiểu Lam mặc đầm lại rồi vào nhà vệ sinh chùi cầu tiêu, vợ chồng tự biết phân chia việc.------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------------Biệt thự Lâm giaHiếm khi có dịp cha Lâm Việt bị mù tạm thời không nhìn thấy, Sở Thiên Mặc anh có nên giở trò chút không.Mới nghĩ ra trò hay đã bị ông trời cản trở.“Huyên,đuổi khách!”.Linh tính mách bảo Lâm Việt không nên để hai con người Sở Thiên Mặc, Lục Quân ở đây, chắc chắn hai thằng sẽ không chịu để yên cho anh.“Này này, tôi chưa ngồi nóng chỗ đã muốn đuổi tôi!!”.Sở Thiên Mặc mặt dày không chịu về.“Không để hai vợ chồng tôi ngủ trưa à???.Hay là…… cậu tính làm gì tôi??Hửm??”.Lâm Việt châm biếm thành công.Cha Lâm Việt có con mắt thứ ba nhìn thấu ý đồ xấu của anh à.Mới nghĩ ra đã nhanh chóng mở miệng đuổi, thâm thật.“Về thôi, tôi cũng có việc bận rồi, Sở Thiên Mặc cậu dù rảnh cũng phải về nhà hoặc đi làm đi chứ, suốt ngày đi phá làng phá xóm, còn rủ thêm tôi, cho hai thằng bị ăn đập chung, cậu mới hả dạ phải không??”.Lục Quân để ly rỗng xuống, phủi quần đồng thời lôi cổ áo sau của Sở Thiên Mặc bắt đứng lên,thằng cha này không đi xe qua nên anh cũng phải lôi chả về theo.Lăng Huyên ra mở cổng chờ, Sở Thiên Mặc đành mếu mó đi theo sau Lục Quân ra cửa.Lâm Việt thở phào nhẹ nhõm,ngồi chờ vợ vô dắt lên lầu.Thấy xe Lục Quân đi ra, Lăng Huyên chỉ thiếu cái khăn trắng vẫy tạm biệt vì rốt cuộc thằng cha Sở Thiên Mặc cũng đi rồi, nãy đang cắt táo mà sợ hết cả hồn, chồng cô không hề kể ra, cô mỉm cười đóng cổng, đi vào nhà với chồng yêu.“Việt,anh mệt chưa, lên phòng ngủ trưa nhe!”.Lăng Huyên đi lại chỗ Lâm Việt.“Ừ,đi thôi”.Lâm Việt đưa tay phải ra cho vợ dắt lên lầu, đúng là mù khó chịu ghê.Hết chương 71

Chương 71: Cao cũng là cái tội