Tác giả:

“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…

Chương 74: Quá muộn để rút lui

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Biệt thự Lục gia“Quân, em chờ anh nãy giờ, anh ăn trưa chưa??”.Từ Diên Vỹ giữ một chìa khóa nhà của Lục Quân nên có thể vào dễ dàng, cô đang đep tập dề, tay cầm đũa xào đậu que, nghe tiếng anh bước vào nhà thì cô lật đật chạy ra.“Diên Vỹ, xin lỗi để em chờ, tại anh chở thằng bạn tới chung cư cao cấp mém gần đây nên về muộn ”.Lục Quân nhắm mục tiêu, canh tọa độ, thảy chìa khóa lên bàn trà thành công,giơ tay làm dáng chiến thắng.“Đi vào ăn thôi”.Từ Diên Vỹ thấy anh làm dáng thì lắc đầu cười, kéo tay anh vào bếp, thưởng thức mấy món cô mới làm.Đang cầm đũa bỏ thức ăn vào miệng, Lục Quân nhai qua nhai lại, ngẫm một hồi như suy nghĩ một bài toán khó.Diên Vỹ ngồi kế bên nhìn anh ăn, hồi hộp không biết có hợp khẩu vị anh không.“Ừm,cũng ngon, hơi mặn chút thôi nhưng đối với anh ok”.Lục Quân buông đũa, ra dấu ok, cười với bạn gái.Thấy anh khen vậy, Diên Vỹ hạnh phúc cười tít mắt, lấy hai tay nhéo hai má anh nựng.Trước giờ cô không vừa mắt với người đàn ông nào cả, tự nhiên gặp Lục Quân gây ấn tượng rất “ tốt” với mình thì cô lại nhung nhớ anh,muốn anh làm bạn trai, sau một thời gian qua lại với anh thì cô cũng biết anh cũng không có mối tình nào, tiến tới luôn.Lúc nào cô cũng tưởng tượng ra cảnh mình nấu ăn cho người mình yêu, vui vẻ không thôi.Nay lại trở thành sự thật, mừng còn không hết.Quyết tâm giữ anh thật chặt, đừng hòng thoát khỏi Từ Diên Vỹ này nữa, đã quá muộn để anh rút lui rồi chàng trai trẻ.--------------------------------------------Chuyển cảnh------------------------------------------------Biệt thự Lâm giaLăng Huyên đang ôm chồng, cô vẫn chưa ngủ, ngước lên nhìn Lâm Việt đang ngủ say.Cô quan sát mặt anh, thấy anh hơi hốc hác, hơi tàn,với lại thấy như già thêm mấy tuổi ý, thương chồng quá lén rướn người lên hôn má anh một cái rồi thụt người lại che miệng cười khúc khích.Biết là anh hờn cái vụ xịt hơi cay vào mắt anh nhưng đổi lại cô có thể dễ dàng được anh tha thứ, lại được anh thú nhận lỗi lầm với cô, cô lúc trong nhà vệ sinh xúc động lắm, biết anh chỉ vì muốn bảo vệ cô thôi nhưng cô lại bướng bỉnh, bỏ anh đi chơi, Lăng Huyên thề sẽ không khiến anh buồn nữa,anh già anh tủi thân, trong nhà lại chỉ có hai vợ chồng, cô đi anh không cô đơn mới lạ.Hết chương 74

Biệt thự Lục gia

“Quân, em chờ anh nãy giờ, anh ăn trưa chưa??”.Từ Diên Vỹ giữ một chìa khóa nhà của Lục Quân nên có thể vào dễ dàng, cô đang đep tập dề, tay cầm đũa xào đậu que, nghe tiếng anh bước vào nhà thì cô lật đật chạy ra.

“Diên Vỹ, xin lỗi để em chờ, tại anh chở thằng bạn tới chung cư cao cấp mém gần đây nên về muộn ”.Lục Quân nhắm mục tiêu, canh tọa độ, thảy chìa khóa lên bàn trà thành công,giơ tay làm dáng chiến thắng.

“Đi vào ăn thôi”.Từ Diên Vỹ thấy anh làm dáng thì lắc đầu cười, kéo tay anh vào bếp, thưởng thức mấy món cô mới làm.

Đang cầm đũa bỏ thức ăn vào miệng, Lục Quân nhai qua nhai lại, ngẫm một hồi như suy nghĩ một bài toán khó.Diên Vỹ ngồi kế bên nhìn anh ăn, hồi hộp không biết có hợp khẩu vị anh không.

“Ừm,cũng ngon, hơi mặn chút thôi nhưng đối với anh ok”.Lục Quân buông đũa, ra dấu ok, cười với bạn gái.

Thấy anh khen vậy, Diên Vỹ hạnh phúc cười tít mắt, lấy hai tay nhéo hai má anh nựng.

Trước giờ cô không vừa mắt với người đàn ông nào cả, tự nhiên gặp Lục Quân gây ấn tượng rất “ tốt” với mình thì cô lại nhung nhớ anh,muốn anh làm bạn trai, sau một thời gian qua lại với anh thì cô cũng biết anh cũng không có mối tình nào, tiến tới luôn.

Lúc nào cô cũng tưởng tượng ra cảnh mình nấu ăn cho người mình yêu, vui vẻ không thôi.Nay lại trở thành sự thật, mừng còn không hết.Quyết tâm giữ anh thật chặt, đừng hòng thoát khỏi Từ Diên Vỹ này nữa, đã quá muộn để anh rút lui rồi chàng trai trẻ.

--------------------------------------------Chuyển cảnh------------------------------------------------

Biệt thự Lâm gia

Lăng Huyên đang ôm chồng, cô vẫn chưa ngủ, ngước lên nhìn Lâm Việt đang ngủ say.Cô quan sát mặt anh, thấy anh hơi hốc hác, hơi tàn,với lại thấy như già thêm mấy tuổi ý, thương chồng quá lén rướn người lên hôn má anh một cái rồi thụt người lại che miệng cười khúc khích.

Biết là anh hờn cái vụ xịt hơi cay vào mắt anh nhưng đổi lại cô có thể dễ dàng được anh tha thứ, lại được anh thú nhận lỗi lầm với cô, cô lúc trong nhà vệ sinh xúc động lắm, biết anh chỉ vì muốn bảo vệ cô thôi nhưng cô lại bướng bỉnh, bỏ anh đi chơi, Lăng Huyên thề sẽ không khiến anh buồn nữa,anh già anh tủi thân, trong nhà lại chỉ có hai vợ chồng, cô đi anh không cô đơn mới lạ.

Hết chương 74

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Biệt thự Lục gia“Quân, em chờ anh nãy giờ, anh ăn trưa chưa??”.Từ Diên Vỹ giữ một chìa khóa nhà của Lục Quân nên có thể vào dễ dàng, cô đang đep tập dề, tay cầm đũa xào đậu que, nghe tiếng anh bước vào nhà thì cô lật đật chạy ra.“Diên Vỹ, xin lỗi để em chờ, tại anh chở thằng bạn tới chung cư cao cấp mém gần đây nên về muộn ”.Lục Quân nhắm mục tiêu, canh tọa độ, thảy chìa khóa lên bàn trà thành công,giơ tay làm dáng chiến thắng.“Đi vào ăn thôi”.Từ Diên Vỹ thấy anh làm dáng thì lắc đầu cười, kéo tay anh vào bếp, thưởng thức mấy món cô mới làm.Đang cầm đũa bỏ thức ăn vào miệng, Lục Quân nhai qua nhai lại, ngẫm một hồi như suy nghĩ một bài toán khó.Diên Vỹ ngồi kế bên nhìn anh ăn, hồi hộp không biết có hợp khẩu vị anh không.“Ừm,cũng ngon, hơi mặn chút thôi nhưng đối với anh ok”.Lục Quân buông đũa, ra dấu ok, cười với bạn gái.Thấy anh khen vậy, Diên Vỹ hạnh phúc cười tít mắt, lấy hai tay nhéo hai má anh nựng.Trước giờ cô không vừa mắt với người đàn ông nào cả, tự nhiên gặp Lục Quân gây ấn tượng rất “ tốt” với mình thì cô lại nhung nhớ anh,muốn anh làm bạn trai, sau một thời gian qua lại với anh thì cô cũng biết anh cũng không có mối tình nào, tiến tới luôn.Lúc nào cô cũng tưởng tượng ra cảnh mình nấu ăn cho người mình yêu, vui vẻ không thôi.Nay lại trở thành sự thật, mừng còn không hết.Quyết tâm giữ anh thật chặt, đừng hòng thoát khỏi Từ Diên Vỹ này nữa, đã quá muộn để anh rút lui rồi chàng trai trẻ.--------------------------------------------Chuyển cảnh------------------------------------------------Biệt thự Lâm giaLăng Huyên đang ôm chồng, cô vẫn chưa ngủ, ngước lên nhìn Lâm Việt đang ngủ say.Cô quan sát mặt anh, thấy anh hơi hốc hác, hơi tàn,với lại thấy như già thêm mấy tuổi ý, thương chồng quá lén rướn người lên hôn má anh một cái rồi thụt người lại che miệng cười khúc khích.Biết là anh hờn cái vụ xịt hơi cay vào mắt anh nhưng đổi lại cô có thể dễ dàng được anh tha thứ, lại được anh thú nhận lỗi lầm với cô, cô lúc trong nhà vệ sinh xúc động lắm, biết anh chỉ vì muốn bảo vệ cô thôi nhưng cô lại bướng bỉnh, bỏ anh đi chơi, Lăng Huyên thề sẽ không khiến anh buồn nữa,anh già anh tủi thân, trong nhà lại chỉ có hai vợ chồng, cô đi anh không cô đơn mới lạ.Hết chương 74

Chương 74: Quá muộn để rút lui