“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…
Chương 94: Lần đầu tiên của người con gái
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Đào Anh suốt cả ngày hôm nay ở nhà đợi thiệp chúc mừng cô lọt vào danh sách ửng cử viên mà tới giờ không thấy đâu, cô ả bực bội cầm cái điện thoại lên gọi cho quản lý.“Này,sao tôi đợi cả buổi mà không thấy thiệp chúc mừng gì cả??”.“Cô bắt đầu từ ngày mai không còn là diễn viên,công ty đã tuyên bố cô chính thức giải nghệ sau bộ phim Hai Mặt Của Tình Yêu rồi, tôi cũng không còn là quản lý của cô nữa.Chúc may mắn, nhớ đừng có gọi tôi nữa đấy,vĩnh biệt!”.Quản lý khinh rẻ, nói một tràng rồi cúp máy,này thì trước giờ lên mặt với tôi.Đúng là quả báo đây mà.Đào Anh ngớ người ra, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra,chỉ mới một tuần không ra khỏi nhà thôi mà, cô giải nghệ hồi nào chứ,rốt cuộc là ai, là ai đã sai khiến công ty giải trí đá cô ra khỏi giới điện ảnh, lại còn không được lọt vào danh sách ứng cử viên danh hiệu Ảnh Hậu.Nghĩ qua nghĩ lại một hồi, đột nhiên nhớ ra con người mà cô ghét cay ghét đắng đồng thời cũng ganh tỵ,Tô Hiểu Lam!.Đào Anh cô đoán không sai, chắc chắn là cô ta vì bị cô tát nên ghi hận, về mách với chồng của cô ta loại bỏ cô,chết tiệt!!.Sao cô có thể quên một nhân vật quan trọng như vậy?!.Người chồng Cảnh Luân của cô ta chỉ cần mở miệng đã hại Quách thị phá sản, lúc đó cô vô tình xem tin tức, không thể ngờ Tô Hiểu Lam bỉ ổi đến như vậy!.Đào Anh ánh mắt đầy sự giận dữ, nhìn vào khoảng không,tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!.--------------------------------------------Chuyển cảnh---------------------------------------------------------------Biệt thự Cảnh giaHai vợ chồng Hiểu Lam về đã nửa đêm rồi, dặn anh nói nhỏ nhẹ, đi nhẹ nhàng một chút không cả nhà lại thức.Cảnh Luân cười đồng ý.Lết lên tới phòng,Hiểu Lam cầm đôi giày cao gót đặt trước tủ, cầm cái váy ngủ màu trắng viền ren bên dưới đi vào nhà tắm.Cảnh Luân cởi áo khoác vest ra, bung hết cúc áo sơ mi, cổ tay ra,quăng áo vào rổ, cầm đồ ngủ đi vào tắm chung với vợ.Hiểu Lam đang đứng tắm dưới vòi sen thì giật mình nghe tiếng mở cửa,hai mắt trợn tròn thấy anh đang c** tr*n cầm đồ vào,anh đặt đồ thay kế bên chỗ váy ngủ cô, cười mỉm c** q**n dưới ra, đi từ từ vào buồng tắm,anh đứng đằng sau lưng cô, choàng hai tay ôm cô dựa vào trước ngực anh, đồng thời “c** **” cũng cọ vào người cô, khiến Hiểu Lam như bị điện giật,mặt đỏ lên,hai tay che mặt.Cảnh Luân thấy vợ mình đáng yêu như vậy thì bật cười.“Lam nhi,đây cũng đâu phải lần đầu em thấy của chồng em đâu.Haha”.Nói xong, anh cúi xuống hôn từng vị trí, đằng sau lỗ tai cô, vai cô,lưng cô,mông cô.Anh làm hết một lượt lại đứng thẳng dậy, lấy một tay che mắt cô lại, thủ thỉ lời dụ dỗ.“Lam nhi,em thật mê người!!”.Anh gầm lên một tiếng, cái đó của anh xông thẳng vào nơi chật hẹp của cô làm Hiểu Lam không muốn mở miệng vẫn không thể kiềm chế, r*n r* không ngừng.Hai người ân ái trong nhà tắm một hồi,anh mới chịu buông cô ra,giúp cô tắm,Hiểu Lam tắm xong bước ra thay cái váy ngủ, đánh răng thật nhanh, lật đật mở cửa ra leo lên giường chờ anh.Điều mà cô không hối hận đã cho anh là lần đầu tiên của con gái, cái trinh tiết quý giá nhất của người con gái anh yêu thật lòng.Hết chương 94
Đào Anh suốt cả ngày hôm nay ở nhà đợi thiệp chúc mừng cô lọt vào danh sách ửng cử viên mà tới giờ không thấy đâu, cô ả bực bội cầm cái điện thoại lên gọi cho quản lý.
“Này,sao tôi đợi cả buổi mà không thấy thiệp chúc mừng gì cả??”.
“Cô bắt đầu từ ngày mai không còn là diễn viên,công ty đã tuyên bố cô chính thức giải nghệ sau bộ phim Hai Mặt Của Tình Yêu rồi, tôi cũng không còn là quản lý của cô nữa.Chúc may mắn, nhớ đừng có gọi tôi nữa đấy,vĩnh biệt!”.Quản lý khinh rẻ, nói một tràng rồi cúp máy,này thì trước giờ lên mặt với tôi.Đúng là quả báo đây mà.
Đào Anh ngớ người ra, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra,chỉ mới một tuần không ra khỏi nhà thôi mà, cô giải nghệ hồi nào chứ,rốt cuộc là ai, là ai đã sai khiến công ty giải trí đá cô ra khỏi giới điện ảnh, lại còn không được lọt vào danh sách ứng cử viên danh hiệu Ảnh Hậu.
Nghĩ qua nghĩ lại một hồi, đột nhiên nhớ ra con người mà cô ghét cay ghét đắng đồng thời cũng ganh tỵ,Tô Hiểu Lam!.
Đào Anh cô đoán không sai, chắc chắn là cô ta vì bị cô tát nên ghi hận, về mách với chồng của cô ta loại bỏ cô,chết tiệt!!.Sao cô có thể quên một nhân vật quan trọng như vậy?!.Người chồng Cảnh Luân của cô ta chỉ cần mở miệng đã hại Quách thị phá sản, lúc đó cô vô tình xem tin tức, không thể ngờ Tô Hiểu Lam bỉ ổi đến như vậy!.
Đào Anh ánh mắt đầy sự giận dữ, nhìn vào khoảng không,tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!.
--------------------------------------------Chuyển cảnh---------------------------------------------------------------
Biệt thự Cảnh gia
Hai vợ chồng Hiểu Lam về đã nửa đêm rồi, dặn anh nói nhỏ nhẹ, đi nhẹ nhàng một chút không cả nhà lại thức.Cảnh Luân cười đồng ý.
Lết lên tới phòng,Hiểu Lam cầm đôi giày cao gót đặt trước tủ, cầm cái váy ngủ màu trắng viền ren bên dưới đi vào nhà tắm.Cảnh Luân cởi áo khoác vest ra, bung hết cúc áo sơ mi, cổ tay ra,quăng áo vào rổ, cầm đồ ngủ đi vào tắm chung với vợ.
Hiểu Lam đang đứng tắm dưới vòi sen thì giật mình nghe tiếng mở cửa,hai mắt trợn tròn thấy anh đang c** tr*n cầm đồ vào,anh đặt đồ thay kế bên chỗ váy ngủ cô, cười mỉm c** q**n dưới ra, đi từ từ vào buồng tắm,anh đứng đằng sau lưng cô, choàng hai tay ôm cô dựa vào trước ngực anh, đồng thời “c** **” cũng cọ vào người cô, khiến Hiểu Lam như bị điện giật,mặt đỏ lên,hai tay che mặt.
Cảnh Luân thấy vợ mình đáng yêu như vậy thì bật cười.
“Lam nhi,đây cũng đâu phải lần đầu em thấy của chồng em đâu.Haha”.
Nói xong, anh cúi xuống hôn từng vị trí, đằng sau lỗ tai cô, vai cô,lưng cô,mông cô.Anh làm hết một lượt lại đứng thẳng dậy, lấy một tay che mắt cô lại, thủ thỉ lời dụ dỗ.
“Lam nhi,em thật mê người!!”.
Anh gầm lên một tiếng, cái đó của anh xông thẳng vào nơi chật hẹp của cô làm Hiểu Lam không muốn mở miệng vẫn không thể kiềm chế, r*n r* không ngừng.
Hai người ân ái trong nhà tắm một hồi,anh mới chịu buông cô ra,giúp cô tắm,Hiểu Lam tắm xong bước ra thay cái váy ngủ, đánh răng thật nhanh, lật đật mở cửa ra leo lên giường chờ anh.
Điều mà cô không hối hận đã cho anh là lần đầu tiên của con gái, cái trinh tiết quý giá nhất của người con gái anh yêu thật lòng.
Hết chương 94
Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Đào Anh suốt cả ngày hôm nay ở nhà đợi thiệp chúc mừng cô lọt vào danh sách ửng cử viên mà tới giờ không thấy đâu, cô ả bực bội cầm cái điện thoại lên gọi cho quản lý.“Này,sao tôi đợi cả buổi mà không thấy thiệp chúc mừng gì cả??”.“Cô bắt đầu từ ngày mai không còn là diễn viên,công ty đã tuyên bố cô chính thức giải nghệ sau bộ phim Hai Mặt Của Tình Yêu rồi, tôi cũng không còn là quản lý của cô nữa.Chúc may mắn, nhớ đừng có gọi tôi nữa đấy,vĩnh biệt!”.Quản lý khinh rẻ, nói một tràng rồi cúp máy,này thì trước giờ lên mặt với tôi.Đúng là quả báo đây mà.Đào Anh ngớ người ra, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra,chỉ mới một tuần không ra khỏi nhà thôi mà, cô giải nghệ hồi nào chứ,rốt cuộc là ai, là ai đã sai khiến công ty giải trí đá cô ra khỏi giới điện ảnh, lại còn không được lọt vào danh sách ứng cử viên danh hiệu Ảnh Hậu.Nghĩ qua nghĩ lại một hồi, đột nhiên nhớ ra con người mà cô ghét cay ghét đắng đồng thời cũng ganh tỵ,Tô Hiểu Lam!.Đào Anh cô đoán không sai, chắc chắn là cô ta vì bị cô tát nên ghi hận, về mách với chồng của cô ta loại bỏ cô,chết tiệt!!.Sao cô có thể quên một nhân vật quan trọng như vậy?!.Người chồng Cảnh Luân của cô ta chỉ cần mở miệng đã hại Quách thị phá sản, lúc đó cô vô tình xem tin tức, không thể ngờ Tô Hiểu Lam bỉ ổi đến như vậy!.Đào Anh ánh mắt đầy sự giận dữ, nhìn vào khoảng không,tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!.--------------------------------------------Chuyển cảnh---------------------------------------------------------------Biệt thự Cảnh giaHai vợ chồng Hiểu Lam về đã nửa đêm rồi, dặn anh nói nhỏ nhẹ, đi nhẹ nhàng một chút không cả nhà lại thức.Cảnh Luân cười đồng ý.Lết lên tới phòng,Hiểu Lam cầm đôi giày cao gót đặt trước tủ, cầm cái váy ngủ màu trắng viền ren bên dưới đi vào nhà tắm.Cảnh Luân cởi áo khoác vest ra, bung hết cúc áo sơ mi, cổ tay ra,quăng áo vào rổ, cầm đồ ngủ đi vào tắm chung với vợ.Hiểu Lam đang đứng tắm dưới vòi sen thì giật mình nghe tiếng mở cửa,hai mắt trợn tròn thấy anh đang c** tr*n cầm đồ vào,anh đặt đồ thay kế bên chỗ váy ngủ cô, cười mỉm c** q**n dưới ra, đi từ từ vào buồng tắm,anh đứng đằng sau lưng cô, choàng hai tay ôm cô dựa vào trước ngực anh, đồng thời “c** **” cũng cọ vào người cô, khiến Hiểu Lam như bị điện giật,mặt đỏ lên,hai tay che mặt.Cảnh Luân thấy vợ mình đáng yêu như vậy thì bật cười.“Lam nhi,đây cũng đâu phải lần đầu em thấy của chồng em đâu.Haha”.Nói xong, anh cúi xuống hôn từng vị trí, đằng sau lỗ tai cô, vai cô,lưng cô,mông cô.Anh làm hết một lượt lại đứng thẳng dậy, lấy một tay che mắt cô lại, thủ thỉ lời dụ dỗ.“Lam nhi,em thật mê người!!”.Anh gầm lên một tiếng, cái đó của anh xông thẳng vào nơi chật hẹp của cô làm Hiểu Lam không muốn mở miệng vẫn không thể kiềm chế, r*n r* không ngừng.Hai người ân ái trong nhà tắm một hồi,anh mới chịu buông cô ra,giúp cô tắm,Hiểu Lam tắm xong bước ra thay cái váy ngủ, đánh răng thật nhanh, lật đật mở cửa ra leo lên giường chờ anh.Điều mà cô không hối hận đã cho anh là lần đầu tiên của con gái, cái trinh tiết quý giá nhất của người con gái anh yêu thật lòng.Hết chương 94