Tác giả:

Tôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù…

Chương 3: Ngốc

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Anh ơi, em đau quá! Dương Dương tự nhiên đẩy em. Chắc anh ấy hận em nhiều lắm.Cô nàng ỏng ẹo nói với Trung Tuấn, Trung Tuấn nghe thế liền siêu lòng:- Em đừng lo! Anh sẽ tìm mọi cách để ly hôn với hắn. Khi ly hôn rồi em nhớ phải cưới anh đấy!- Tất nhiên rồi! Em yêu anh hơn cả mạng sống, em yêu anh hơn cả mạng sống. Anh ơi! Em còn đau quá, chắc giờ Dương Dương đang giận em để em xuống nói với anh ấy một tiếng.Trung Tuấn liền đỏ cả mặt mày, hét lớn:- Mắc gì em phải xin lỗi nó? Để anh xuống xử nó một trận!- Anh ơi! Đừng...( Cười)Rồi anh hậm hực chạy xuống cầu thang đi đến một căn phòng nhỏ đã xuống cấp. Tôi đang ở trỏng xếp đồ thì anh ta xông vào ném một mớ đồ vào người tôi:- Mau cút ra khỏi nhà! Mai hãy về! Tôi còn thấy cậu còn ở nhà thì tôi ném đi đấy.Tôi bàng hoàng nói lại:- Em thật sự không làm gì hết, anh hãy tin em.Chát- Mắc gì tôi phải tin cậu? Mau cút ra.- Nhưng...- Còn không ra? Được muốn dùng biện pháp mạnh chứ gì?Rồi anh kéo áo tôi lôi ra ngoài cửa và ném tôi ra ngoài:- Mau cút ra khỏi nhà tôi, cậu mà bép xép thì ra toà thẳng nhá.Rầm....Tôi lang thang đây đó chẳng biết đi đâu, rồi có một người con gái đến vỗ vai tôi nói:- Nè Dương Dương sao lang thang ngoài đây? Còn nhớ mình không? Hoàng Yến nè?Tôi mập mờ nói lại:- Là...là Hoàng Yến à? Tôi với cậu từng học chung phải không?- Đúng rồi! Tưởng cậu quên rồi chứ? Sao lại ở đây? Về nhà mình đi rồi nói tiếp!----- Ở nhà Hoàng Yến----- Cậu nói cái gì? Cái tên đó dám đuổi cậu ra ngoài? Bộ anh ta điên à? Tôi ở xa nhưng vẫn dư sức biết rõ thông tin về cậu, hình như gia đình hắn đang nhờ vả gia đình cậu mà! Làm vậy chẳng khác nào giết công ty? Bộ không có lần nào cậu nói với ba cậu về chuyện này à? Tôi cười gượng trả lời:- Mình yêu anh ấy bằng cả trái tim sao lại có thể hại anh ấy được! Dù bị như vậy nhưng tôi vẫn rất vui vì ngày nào cũng được thấy anh ấy!Hoàng Yến nhìn tôi mà rưng rưng nước mắt:- Sao cậu...ngốc quá đi! Tối nay hãy ở nhà mình.

Anh ơi, em đau quá! Dương Dương tự nhiên đẩy em. Chắc anh ấy hận em nhiều lắm.

Cô nàng ỏng ẹo nói với Trung Tuấn, Trung Tuấn nghe thế liền siêu lòng:

- Em đừng lo! Anh sẽ tìm mọi cách để ly hôn với hắn. Khi ly hôn rồi em nhớ phải cưới anh đấy!

- Tất nhiên rồi! Em yêu anh hơn cả mạng sống, em yêu anh hơn cả mạng sống. Anh ơi! Em còn đau quá, chắc giờ Dương Dương đang giận em để em xuống nói với anh ấy một tiếng.

Trung Tuấn liền đỏ cả mặt mày, hét lớn:

- Mắc gì em phải xin lỗi nó? Để anh xuống xử nó một trận!

- Anh ơi! Đừng...( Cười)

Rồi anh hậm hực chạy xuống cầu thang đi đến một căn phòng nhỏ đã xuống cấp. Tôi đang ở trỏng xếp đồ thì anh ta xông vào ném một mớ đồ vào người tôi:

- Mau cút ra khỏi nhà! Mai hãy về! Tôi còn thấy cậu còn ở nhà thì tôi ném đi đấy.

Tôi bàng hoàng nói lại:

- Em thật sự không làm gì hết, anh hãy tin em.

Chát

- Mắc gì tôi phải tin cậu? Mau cút ra.

- Nhưng...

- Còn không ra? Được muốn dùng biện pháp mạnh chứ gì?

Rồi anh kéo áo tôi lôi ra ngoài cửa và ném tôi ra ngoài:

- Mau cút ra khỏi nhà tôi, cậu mà bép xép thì ra toà thẳng nhá.

Rầm....

Tôi lang thang đây đó chẳng biết đi đâu, rồi có một người con gái đến vỗ vai tôi nói:

- Nè Dương Dương sao lang thang ngoài đây? Còn nhớ mình không? Hoàng Yến nè?

Tôi mập mờ nói lại:

- Là...là Hoàng Yến à? Tôi với cậu từng học chung phải không?

- Đúng rồi! Tưởng cậu quên rồi chứ? Sao lại ở đây? Về nhà mình đi rồi nói tiếp!

----- Ở nhà Hoàng Yến----

- Cậu nói cái gì? Cái tên đó dám đuổi cậu ra ngoài? Bộ anh ta điên à? Tôi ở xa nhưng vẫn dư sức biết rõ thông tin về cậu, hình như gia đình hắn đang nhờ vả gia đình cậu mà! Làm vậy chẳng khác nào giết công ty? Bộ không có lần nào cậu nói với ba cậu về chuyện này à? 

Tôi cười gượng trả lời:

- Mình yêu anh ấy bằng cả trái tim sao lại có thể hại anh ấy được! Dù bị như vậy nhưng tôi vẫn rất vui vì ngày nào cũng được thấy anh ấy!

Hoàng Yến nhìn tôi mà rưng rưng nước mắt:

- Sao cậu...ngốc quá đi! Tối nay hãy ở nhà mình.

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Anh ơi, em đau quá! Dương Dương tự nhiên đẩy em. Chắc anh ấy hận em nhiều lắm.Cô nàng ỏng ẹo nói với Trung Tuấn, Trung Tuấn nghe thế liền siêu lòng:- Em đừng lo! Anh sẽ tìm mọi cách để ly hôn với hắn. Khi ly hôn rồi em nhớ phải cưới anh đấy!- Tất nhiên rồi! Em yêu anh hơn cả mạng sống, em yêu anh hơn cả mạng sống. Anh ơi! Em còn đau quá, chắc giờ Dương Dương đang giận em để em xuống nói với anh ấy một tiếng.Trung Tuấn liền đỏ cả mặt mày, hét lớn:- Mắc gì em phải xin lỗi nó? Để anh xuống xử nó một trận!- Anh ơi! Đừng...( Cười)Rồi anh hậm hực chạy xuống cầu thang đi đến một căn phòng nhỏ đã xuống cấp. Tôi đang ở trỏng xếp đồ thì anh ta xông vào ném một mớ đồ vào người tôi:- Mau cút ra khỏi nhà! Mai hãy về! Tôi còn thấy cậu còn ở nhà thì tôi ném đi đấy.Tôi bàng hoàng nói lại:- Em thật sự không làm gì hết, anh hãy tin em.Chát- Mắc gì tôi phải tin cậu? Mau cút ra.- Nhưng...- Còn không ra? Được muốn dùng biện pháp mạnh chứ gì?Rồi anh kéo áo tôi lôi ra ngoài cửa và ném tôi ra ngoài:- Mau cút ra khỏi nhà tôi, cậu mà bép xép thì ra toà thẳng nhá.Rầm....Tôi lang thang đây đó chẳng biết đi đâu, rồi có một người con gái đến vỗ vai tôi nói:- Nè Dương Dương sao lang thang ngoài đây? Còn nhớ mình không? Hoàng Yến nè?Tôi mập mờ nói lại:- Là...là Hoàng Yến à? Tôi với cậu từng học chung phải không?- Đúng rồi! Tưởng cậu quên rồi chứ? Sao lại ở đây? Về nhà mình đi rồi nói tiếp!----- Ở nhà Hoàng Yến----- Cậu nói cái gì? Cái tên đó dám đuổi cậu ra ngoài? Bộ anh ta điên à? Tôi ở xa nhưng vẫn dư sức biết rõ thông tin về cậu, hình như gia đình hắn đang nhờ vả gia đình cậu mà! Làm vậy chẳng khác nào giết công ty? Bộ không có lần nào cậu nói với ba cậu về chuyện này à? Tôi cười gượng trả lời:- Mình yêu anh ấy bằng cả trái tim sao lại có thể hại anh ấy được! Dù bị như vậy nhưng tôi vẫn rất vui vì ngày nào cũng được thấy anh ấy!Hoàng Yến nhìn tôi mà rưng rưng nước mắt:- Sao cậu...ngốc quá đi! Tối nay hãy ở nhà mình.

Chương 3: Ngốc