Tác giả:

Tôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù…

Chương 4: Chấm dứt

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… -- Sáng hôm sau-----Bình minh đã dần ló dạng và cũng đã đến lúc tôi phải ra về. Trời hôm nay gió nhẹ, nắng trong nhưng chẳng hiểu sao tâm trạng hiện giờ của tôi chẳng thể nào hoà hợp được với bầu không khí vui nhộn này cả. Tôi định về nhà nhưng chợt nhớ rằng mình chưa phương tiện, lục trong túi còn vài đồng lẻ tôi liền mừng rỡ đón taxi về.Đã về đến nhà, tôi đứng trước cửa thập thò như ăn trộm mà chưa dám bước vào dù biết rằng đây cũng là nhà tôi. Một lát sau, khi mặt trời đã lên cao tôi đã không thể nào chịu đựng được cái nóng như thiêu đốt này nên đành liều mở khoá bước vào. Đã vào được tới nhà, bên trong vừa nhìn qua chẳng khác gì cái ổ chuột vừa dơ vừa bừa. Tôi lặng lẽ bước lên tầng trên, mở nhỏ cửa phòng của Trung Tuấn thì thấy cảnh tượng huy hoàng- cả hai người trong phòng đang loã thể nằm kế nhau, tôi thấy vậy liền vội đóng cửa nhưng cùng lúc ấy Trung Tuấn lại mở mắt dậy. Ánh mắt có đôi chút mệt mỏi nhưng vừa nhìn thấy tôi thì ánh mắt kia đã chuyển sang giận dữ vội nói to:- Về đây làm gì? Sao không biến đi cho khuất mắt tôi.Tôi rụt rè trả lời:- Dạ...um...tại vì sáng nay anh kiêu tôi về nên...- Ha~ nhớ tôi đến thế à đồ ái nam ái nữ? Không thấy vợ và tôi đang loã thể à? Hay là " c** nh*" của cậu cũng muốn được " bảo bối " của tôi phục vụ? Còn không mau biến xuống bếp làm đồ ăn đi còn đứng đó làm gì?- Dạ....Tôi vừa quay lưng đi anh ta liền vực lại:- Khoan...tôi muốn thông báo một chuyện.- Dạ...chuyện gì?- Chúng ta hãy...ly hôn đi....Tiếng nói của anh như sét đánh bên tai, tôi bàng hoàng lo lắng liên tục hỏi lại:- Tại...tại sao ly hôn? Anh đừng như thế, nhất định tôi sẽ không nói với ba cũng không làm gì ảnh hưởng đến hai người đâu nên anh đừng ly hôn...tôi xin anh đấy...Anh ta không nể tình liền hét vào mặt tôi:- Cái vấn đề ở đây là tôi đã quá ngán cậu rồi đồ ái nam kia...tôi đã dành hai năm tuổi xuân của tôi vào cái thứ như cậu, bây giờ tôi chỉ muốn có một cuộc sống bình thường như bao người đàn ông khác, vợ hiền, con ngoan...như thế không lẽ khó đến vậy? Nếu cậu yêu tôi thật thì mau đi ra khỏi cuộc đời tôi...chúng ta nên kết thúc đi.

-- Sáng hôm sau-----

Bình minh đã dần ló dạng và cũng đã đến lúc tôi phải ra về. Trời hôm nay gió nhẹ, nắng trong nhưng chẳng hiểu sao tâm trạng hiện giờ của tôi chẳng thể nào hoà hợp được với bầu không khí vui nhộn này cả. Tôi định về nhà nhưng chợt nhớ rằng mình chưa phương tiện, lục trong túi còn vài đồng lẻ tôi liền mừng rỡ đón taxi về.

Đã về đến nhà, tôi đứng trước cửa thập thò như ăn trộm mà chưa dám bước vào dù biết rằng đây cũng là nhà tôi. Một lát sau, khi mặt trời đã lên cao tôi đã không thể nào chịu đựng được cái nóng như thiêu đốt này nên đành liều mở khoá bước vào. Đã vào được tới nhà, bên trong vừa nhìn qua chẳng khác gì cái ổ chuột vừa dơ vừa bừa. Tôi lặng lẽ bước lên tầng trên, mở nhỏ cửa phòng của Trung Tuấn thì thấy cảnh tượng huy hoàng- cả hai người trong phòng đang loã thể nằm kế nhau, tôi thấy vậy liền vội đóng cửa nhưng cùng lúc ấy Trung Tuấn lại mở mắt dậy. Ánh mắt có đôi chút mệt mỏi nhưng vừa nhìn thấy tôi thì ánh mắt kia đã chuyển sang giận dữ vội nói to:

- Về đây làm gì? Sao không biến đi cho khuất mắt tôi.

Tôi rụt rè trả lời:

- Dạ...um...tại vì sáng nay anh kiêu tôi về nên...

- Ha~ nhớ tôi đến thế à đồ ái nam ái nữ? Không thấy vợ và tôi đang loã thể à? Hay là " c** nh*" của cậu cũng muốn được " bảo bối " của tôi phục vụ? Còn không mau biến xuống bếp làm đồ ăn đi còn đứng đó làm gì?

- Dạ....

Tôi vừa quay lưng đi anh ta liền vực lại:

- Khoan...tôi muốn thông báo một chuyện.

- Dạ...chuyện gì?

- Chúng ta hãy...ly hôn đi....

Tiếng nói của anh như sét đánh bên tai, tôi bàng hoàng lo lắng liên tục hỏi lại:

- Tại...tại sao ly hôn? Anh đừng như thế, nhất định tôi sẽ không nói với ba cũng không làm gì ảnh hưởng đến hai người đâu nên anh đừng ly hôn...tôi xin anh đấy...

Anh ta không nể tình liền hét vào mặt tôi:

- Cái vấn đề ở đây là tôi đã quá ngán cậu rồi đồ ái nam kia...tôi đã dành hai năm tuổi xuân của tôi vào cái thứ như cậu, bây giờ tôi chỉ muốn có một cuộc sống bình thường như bao người đàn ông khác, vợ hiền, con ngoan...như thế không lẽ khó đến vậy? Nếu cậu yêu tôi thật thì mau đi ra khỏi cuộc đời tôi...chúng ta nên kết thúc đi.

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… -- Sáng hôm sau-----Bình minh đã dần ló dạng và cũng đã đến lúc tôi phải ra về. Trời hôm nay gió nhẹ, nắng trong nhưng chẳng hiểu sao tâm trạng hiện giờ của tôi chẳng thể nào hoà hợp được với bầu không khí vui nhộn này cả. Tôi định về nhà nhưng chợt nhớ rằng mình chưa phương tiện, lục trong túi còn vài đồng lẻ tôi liền mừng rỡ đón taxi về.Đã về đến nhà, tôi đứng trước cửa thập thò như ăn trộm mà chưa dám bước vào dù biết rằng đây cũng là nhà tôi. Một lát sau, khi mặt trời đã lên cao tôi đã không thể nào chịu đựng được cái nóng như thiêu đốt này nên đành liều mở khoá bước vào. Đã vào được tới nhà, bên trong vừa nhìn qua chẳng khác gì cái ổ chuột vừa dơ vừa bừa. Tôi lặng lẽ bước lên tầng trên, mở nhỏ cửa phòng của Trung Tuấn thì thấy cảnh tượng huy hoàng- cả hai người trong phòng đang loã thể nằm kế nhau, tôi thấy vậy liền vội đóng cửa nhưng cùng lúc ấy Trung Tuấn lại mở mắt dậy. Ánh mắt có đôi chút mệt mỏi nhưng vừa nhìn thấy tôi thì ánh mắt kia đã chuyển sang giận dữ vội nói to:- Về đây làm gì? Sao không biến đi cho khuất mắt tôi.Tôi rụt rè trả lời:- Dạ...um...tại vì sáng nay anh kiêu tôi về nên...- Ha~ nhớ tôi đến thế à đồ ái nam ái nữ? Không thấy vợ và tôi đang loã thể à? Hay là " c** nh*" của cậu cũng muốn được " bảo bối " của tôi phục vụ? Còn không mau biến xuống bếp làm đồ ăn đi còn đứng đó làm gì?- Dạ....Tôi vừa quay lưng đi anh ta liền vực lại:- Khoan...tôi muốn thông báo một chuyện.- Dạ...chuyện gì?- Chúng ta hãy...ly hôn đi....Tiếng nói của anh như sét đánh bên tai, tôi bàng hoàng lo lắng liên tục hỏi lại:- Tại...tại sao ly hôn? Anh đừng như thế, nhất định tôi sẽ không nói với ba cũng không làm gì ảnh hưởng đến hai người đâu nên anh đừng ly hôn...tôi xin anh đấy...Anh ta không nể tình liền hét vào mặt tôi:- Cái vấn đề ở đây là tôi đã quá ngán cậu rồi đồ ái nam kia...tôi đã dành hai năm tuổi xuân của tôi vào cái thứ như cậu, bây giờ tôi chỉ muốn có một cuộc sống bình thường như bao người đàn ông khác, vợ hiền, con ngoan...như thế không lẽ khó đến vậy? Nếu cậu yêu tôi thật thì mau đi ra khỏi cuộc đời tôi...chúng ta nên kết thúc đi.

Chương 4: Chấm dứt