Tác giả:

Tôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù…

Chương 12: Độc ác

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Vậy là anh ta đã về ở đợ cho nhà tôi để kiếm chút tiền trả nợ và viện phí cho ba mình. Cơ hội đây rồi, tôi sẽ trả lại những gì mà anh ta đã từng đối xử với tôi nhưng...tôi không thể đánh người, trong tôi vẫn còn xót lại tính lương thiện làm sao có thể dễ dàng đấm đá người khác được! Tuy vậy tôi vẫn sẽ trả lại mối thù xưa. Ngày hôm đó anh ta cũng chuyển về nhà tôi mà ở, tôi đã lựa nơi tồi tàn nhất trong nhà cho anh, mái nhà thì bị dột, giường ngủ đã cũ kĩ, mạng nhện gián chuột đều ở đấy, so với cái phòng trước kia của tôi thì ở đây chả là cái gì nhưng thật không ngờ Trung Tuấn cũng chịu. Vừa vào nhà, hắn đã hỏi:- Giờ tôi phải làm gì?Tôi liền suy nghĩ rồi nói:- Xuống làm đồ ăn cho tôi, không làm ngon thì đừng trách!----- Một tiếng sau------ ( Tiếng ho) Cái này là cái gì đây? Cho lợn ăn à! Thịt không ra thịt, sốt không ta sốt cái này cho chó chó còn chê. Mau làm lại cái khác cho tôi!Mặt anh ta vẫn vui vẻ trả lời:- Được....Tôi vẫn tiếp tục ra lệnh:- Làm xong thì mau chuẩn bị nước tắm cho tôi!----- Trong phòng tắm-----Nước đã chuẩn bị xong, vừa bước vào thì đã nghe mùi xà phòng, thuốc ngâm nồng nặt đã thế hắn còn đứng kế bên bồn tắm để maxa cho tôi. Giống như một spa tại nhà vậy tôi vừa nhìn qua mắt đã sáng lên. Tôi từ từ nằm xuống, dựa đầu vào thành bồn còn hắn thì ở phía trên đang chăm chỉ bóp vai cho tôi, thật khó để mà tượng tượng ra một vị giám đốc quyền năng nay phải làm osin cho vợ cũ của mình. Mùi thuốc nồng nặc cộng thêm maxa làm cho hai mắt tôi xụp xuống... bỗng cảm thấy có gì đó đã di chuyển ngưc mình, giật mình tỉnh dậy tôi thấy hai tay hắn đã xoa " hai hạt đậu " của tôi. Hồn vía phách lạc tránh sang một bên, một tay tán hắn hét lên:- Anh đang làm cái trò gì đấy hả? Bộ muốn tôi đá anh ra ngoài đường à?Hắn liền nở ra một nụ cười nham hiểm:- Tôi chỉ maxa cho cậu thôi mà!Tôi giận đỏ mặt nói lại:- Bộ thiếu chỗ để maxa à?- Trên mạng chỉ cách này giúp máu lưu thông nên tôi làm cho cậu!- Thiệt là tức chết mà!!!!!!• •Buổi tối khi đang ngủ, tôi nghe tiếng xào xạc bên dưới lầu, vì tò mò nên liền chạy xuống dưới xem sao. Vừa xuống thì thấy hắn đang ngồi trên chiếc ghế đá ở vườn mà nhâm nhi điếu thuốc. Nhìn từ xa quả là người hắn toàn là mùi nam tính, tôi liền tiến lại ngồi xuống hỏi:- Khuya rồi, sao chưa chịu ngủ?Anh ta nhả một ngụm khói lớn rồi trầm giọng xuống đáp lại:- Tôi đang nhớ một người!- Bạn gái anh à?- Không, là vợ cũ của tôi!Tôi nghĩ đến Hồng Thanh:- Là cái cô mà hồi đó anh sống chung hả? Tôi nghe mọi người kể lại nên mới biết!- Không, là người khác. Giờ này chắc người đó đang ở xa chỗ tôi ở lắm! Tôi đã lỡ đánh mất người đã dành cả tuổi xuân và mạng sống cho tôi. Tôi thật là khốn nạn!Tôi ngẹn họng lại khoé mi bắt đầu cay cay:- Người đó...của anh tên gì? Là...người như thế nào!Anh ta liền cười và nói:- Cậu ấy là Hạ Dương Dương...Tim tôi khi nghe ba chữ này đã muốn ngưng đập, anh ta lại nói tiếp:- Cậu ấy là một người tốt, đảm đang và hết mực thương yêu tôi! Nhưng giờ người đó không còn nữa, nếu thời gian có thể quay lain tôi sẽ chuộc lại tất cả lỗi lầm mà mình đã gây ra. Mà cậu có nét rất giống cậu ấy đấy! Lần đầu tiên gặp cậu tôi đã bị nhầm nhưng nhìn kĩ lại đúng là có nét không giống! Mà sao cậu im thế...không nói gì đi!Tôi vội đứng dậy và chạy đi vào nhà để che giấu đi những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống. Trung Tuấn, anh đừng làm tôi có hi vọng rồi lại đạp đổ đi như lần trước! Tôi thật sự không thể chịu thêm bất kì cú sốc nào nữa và anh...thật sự rất độc ác.

Vậy là anh ta đã về ở đợ cho nhà tôi để kiếm chút tiền trả nợ và viện phí cho ba mình. Cơ hội đây rồi, tôi sẽ trả lại những gì mà anh ta đã từng đối xử với tôi nhưng...tôi không thể đánh người, trong tôi vẫn còn xót lại tính lương thiện làm sao có thể dễ dàng đấm đá người khác được! Tuy vậy tôi vẫn sẽ trả lại mối thù xưa. Ngày hôm đó anh ta cũng chuyển về nhà tôi mà ở, tôi đã lựa nơi tồi tàn nhất trong nhà cho anh, mái nhà thì bị dột, giường ngủ đã cũ kĩ, mạng nhện gián chuột đều ở đấy, so với cái phòng trước kia của tôi thì ở đây chả là cái gì nhưng thật không ngờ Trung Tuấn cũng chịu. Vừa vào nhà, hắn đã hỏi:

- Giờ tôi phải làm gì?

Tôi liền suy nghĩ rồi nói:

- Xuống làm đồ ăn cho tôi, không làm ngon thì đừng trách!

----- Một tiếng sau-----

- ( Tiếng ho) Cái này là cái gì đây? Cho lợn ăn à! Thịt không ra thịt, sốt không ta sốt cái này cho chó chó còn chê. Mau làm lại cái khác cho tôi!

Mặt anh ta vẫn vui vẻ trả lời:

- Được....

Tôi vẫn tiếp tục ra lệnh:

- Làm xong thì mau chuẩn bị nước tắm cho tôi!

----- Trong phòng tắm-----

Nước đã chuẩn bị xong, vừa bước vào thì đã nghe mùi xà phòng, thuốc ngâm nồng nặt đã thế hắn còn đứng kế bên bồn tắm để maxa cho tôi. Giống như một spa tại nhà vậy tôi vừa nhìn qua mắt đã sáng lên. Tôi từ từ nằm xuống, dựa đầu vào thành bồn còn hắn thì ở phía trên đang chăm chỉ bóp vai cho tôi, thật khó để mà tượng tượng ra một vị giám đốc quyền năng nay phải làm osin cho vợ cũ của mình. Mùi thuốc nồng nặc cộng thêm maxa làm cho hai mắt tôi xụp xuống... bỗng cảm thấy có gì đó đã di chuyển ngưc mình, giật mình tỉnh dậy tôi thấy hai tay hắn đã xoa " hai hạt đậu " của tôi. Hồn vía phách lạc tránh sang một bên, một tay tán hắn hét lên:

- Anh đang làm cái trò gì đấy hả? Bộ muốn tôi đá anh ra ngoài đường à?

Hắn liền nở ra một nụ cười nham hiểm:

- Tôi chỉ maxa cho cậu thôi mà!

Tôi giận đỏ mặt nói lại:

- Bộ thiếu chỗ để maxa à?

- Trên mạng chỉ cách này giúp máu lưu thông nên tôi làm cho cậu!

- Thiệt là tức chết mà!!!!!!

• 

Buổi tối khi đang ngủ, tôi nghe tiếng xào xạc bên dưới lầu, vì tò mò nên liền chạy xuống dưới xem sao. Vừa xuống thì thấy hắn đang ngồi trên chiếc ghế đá ở vườn mà nhâm nhi điếu thuốc. Nhìn từ xa quả là người hắn toàn là mùi nam tính, tôi liền tiến lại ngồi xuống hỏi:

- Khuya rồi, sao chưa chịu ngủ?

Anh ta nhả một ngụm khói lớn rồi trầm giọng xuống đáp lại:

- Tôi đang nhớ một người!

- Bạn gái anh à?

- Không, là vợ cũ của tôi!

Tôi nghĩ đến Hồng Thanh:

- Là cái cô mà hồi đó anh sống chung hả? Tôi nghe mọi người kể lại nên mới biết!

- Không, là người khác. Giờ này chắc người đó đang ở xa chỗ tôi ở lắm! Tôi đã lỡ đánh mất người đã dành cả tuổi xuân và mạng sống cho tôi. Tôi thật là khốn nạn!

Tôi ngẹn họng lại khoé mi bắt đầu cay cay:

- Người đó...của anh tên gì? Là...người như thế nào!

Anh ta liền cười và nói:

- Cậu ấy là Hạ Dương Dương...

Tim tôi khi nghe ba chữ này đã muốn ngưng đập, anh ta lại nói tiếp:

- Cậu ấy là một người tốt, đảm đang và hết mực thương yêu tôi! Nhưng giờ người đó không còn nữa, nếu thời gian có thể quay lain tôi sẽ chuộc lại tất cả lỗi lầm mà mình đã gây ra. Mà cậu có nét rất giống cậu ấy đấy! Lần đầu tiên gặp cậu tôi đã bị nhầm nhưng nhìn kĩ lại đúng là có nét không giống! Mà sao cậu im thế...không nói gì đi!

Tôi vội đứng dậy và chạy đi vào nhà để che giấu đi những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống. Trung Tuấn, anh đừng làm tôi có hi vọng rồi lại đạp đổ đi như lần trước! Tôi thật sự không thể chịu thêm bất kì cú sốc nào nữa và anh...thật sự rất độc ác.

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Vậy là anh ta đã về ở đợ cho nhà tôi để kiếm chút tiền trả nợ và viện phí cho ba mình. Cơ hội đây rồi, tôi sẽ trả lại những gì mà anh ta đã từng đối xử với tôi nhưng...tôi không thể đánh người, trong tôi vẫn còn xót lại tính lương thiện làm sao có thể dễ dàng đấm đá người khác được! Tuy vậy tôi vẫn sẽ trả lại mối thù xưa. Ngày hôm đó anh ta cũng chuyển về nhà tôi mà ở, tôi đã lựa nơi tồi tàn nhất trong nhà cho anh, mái nhà thì bị dột, giường ngủ đã cũ kĩ, mạng nhện gián chuột đều ở đấy, so với cái phòng trước kia của tôi thì ở đây chả là cái gì nhưng thật không ngờ Trung Tuấn cũng chịu. Vừa vào nhà, hắn đã hỏi:- Giờ tôi phải làm gì?Tôi liền suy nghĩ rồi nói:- Xuống làm đồ ăn cho tôi, không làm ngon thì đừng trách!----- Một tiếng sau------ ( Tiếng ho) Cái này là cái gì đây? Cho lợn ăn à! Thịt không ra thịt, sốt không ta sốt cái này cho chó chó còn chê. Mau làm lại cái khác cho tôi!Mặt anh ta vẫn vui vẻ trả lời:- Được....Tôi vẫn tiếp tục ra lệnh:- Làm xong thì mau chuẩn bị nước tắm cho tôi!----- Trong phòng tắm-----Nước đã chuẩn bị xong, vừa bước vào thì đã nghe mùi xà phòng, thuốc ngâm nồng nặt đã thế hắn còn đứng kế bên bồn tắm để maxa cho tôi. Giống như một spa tại nhà vậy tôi vừa nhìn qua mắt đã sáng lên. Tôi từ từ nằm xuống, dựa đầu vào thành bồn còn hắn thì ở phía trên đang chăm chỉ bóp vai cho tôi, thật khó để mà tượng tượng ra một vị giám đốc quyền năng nay phải làm osin cho vợ cũ của mình. Mùi thuốc nồng nặc cộng thêm maxa làm cho hai mắt tôi xụp xuống... bỗng cảm thấy có gì đó đã di chuyển ngưc mình, giật mình tỉnh dậy tôi thấy hai tay hắn đã xoa " hai hạt đậu " của tôi. Hồn vía phách lạc tránh sang một bên, một tay tán hắn hét lên:- Anh đang làm cái trò gì đấy hả? Bộ muốn tôi đá anh ra ngoài đường à?Hắn liền nở ra một nụ cười nham hiểm:- Tôi chỉ maxa cho cậu thôi mà!Tôi giận đỏ mặt nói lại:- Bộ thiếu chỗ để maxa à?- Trên mạng chỉ cách này giúp máu lưu thông nên tôi làm cho cậu!- Thiệt là tức chết mà!!!!!!• •Buổi tối khi đang ngủ, tôi nghe tiếng xào xạc bên dưới lầu, vì tò mò nên liền chạy xuống dưới xem sao. Vừa xuống thì thấy hắn đang ngồi trên chiếc ghế đá ở vườn mà nhâm nhi điếu thuốc. Nhìn từ xa quả là người hắn toàn là mùi nam tính, tôi liền tiến lại ngồi xuống hỏi:- Khuya rồi, sao chưa chịu ngủ?Anh ta nhả một ngụm khói lớn rồi trầm giọng xuống đáp lại:- Tôi đang nhớ một người!- Bạn gái anh à?- Không, là vợ cũ của tôi!Tôi nghĩ đến Hồng Thanh:- Là cái cô mà hồi đó anh sống chung hả? Tôi nghe mọi người kể lại nên mới biết!- Không, là người khác. Giờ này chắc người đó đang ở xa chỗ tôi ở lắm! Tôi đã lỡ đánh mất người đã dành cả tuổi xuân và mạng sống cho tôi. Tôi thật là khốn nạn!Tôi ngẹn họng lại khoé mi bắt đầu cay cay:- Người đó...của anh tên gì? Là...người như thế nào!Anh ta liền cười và nói:- Cậu ấy là Hạ Dương Dương...Tim tôi khi nghe ba chữ này đã muốn ngưng đập, anh ta lại nói tiếp:- Cậu ấy là một người tốt, đảm đang và hết mực thương yêu tôi! Nhưng giờ người đó không còn nữa, nếu thời gian có thể quay lain tôi sẽ chuộc lại tất cả lỗi lầm mà mình đã gây ra. Mà cậu có nét rất giống cậu ấy đấy! Lần đầu tiên gặp cậu tôi đã bị nhầm nhưng nhìn kĩ lại đúng là có nét không giống! Mà sao cậu im thế...không nói gì đi!Tôi vội đứng dậy và chạy đi vào nhà để che giấu đi những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống. Trung Tuấn, anh đừng làm tôi có hi vọng rồi lại đạp đổ đi như lần trước! Tôi thật sự không thể chịu thêm bất kì cú sốc nào nữa và anh...thật sự rất độc ác.

Chương 12: Độc ác