"Tâm Dao... Sao cô ích kĩ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình được" người đàn ông với khuôn mặt cáu giận chỉ tay về cô hét lớn... Tay khi thì ôm chặt eo của một người phụ nữ s*x*... Một bên mặt thì đỏ ửng in gấu năm ngón tay.. Ả khép nép cựa quậy vào lòng ngực của anh.. (Đó là Tâm Như em gái họ của cô) "Haha..." cô cười trong nước mắt nói: "Ích kĩ.. Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao.. Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh bảo là ích kĩ quá đáng" "Thôi đủ rồi tôi không muốn nghe cô nói nữa.. Mau biến đi cho khuất mắt tôi" nói xong anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như... "Tâm Như chúng ta đi..." "Dạ.." giọng ả nhẹ nhàng nói như mật rót vào tai Anh và ả bước qua cô... "Lăng Duệ... Sao anh có thể đối sử với em như vậy.. Em đã làm gì sai.." cô vừa khóc vừa nói "Cô không làm gì sai hết chỉ là giờ tôi chán cô rồi" anh phủ phàng nói "Chán sao.. Anh đã quên những gì đã hứa với em năm đó rồi sao.." "Tôi đã hứa gì.." "Anh đã hứa gì...…
Chương 3
Em Không Hận Anh....Em Hận Bản Thân MìnhTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Tâm Dao... Sao cô ích kĩ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình được" người đàn ông với khuôn mặt cáu giận chỉ tay về cô hét lớn... Tay khi thì ôm chặt eo của một người phụ nữ s*x*... Một bên mặt thì đỏ ửng in gấu năm ngón tay.. Ả khép nép cựa quậy vào lòng ngực của anh.. (Đó là Tâm Như em gái họ của cô) "Haha..." cô cười trong nước mắt nói: "Ích kĩ.. Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao.. Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh bảo là ích kĩ quá đáng" "Thôi đủ rồi tôi không muốn nghe cô nói nữa.. Mau biến đi cho khuất mắt tôi" nói xong anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như... "Tâm Như chúng ta đi..." "Dạ.." giọng ả nhẹ nhàng nói như mật rót vào tai Anh và ả bước qua cô... "Lăng Duệ... Sao anh có thể đối sử với em như vậy.. Em đã làm gì sai.." cô vừa khóc vừa nói "Cô không làm gì sai hết chỉ là giờ tôi chán cô rồi" anh phủ phàng nói "Chán sao.. Anh đã quên những gì đã hứa với em năm đó rồi sao.." "Tôi đã hứa gì.." "Anh đã hứa gì...… Cho đến khi cô nhận được một cuộc điện thoại....Cô như người mất hồn không thể tin nổi... Chạy tức tốc vào bệnh viên..Khi cô nghe tin anh phải nhập viện... Đang trong tình trạng nguy kịch..Cô lao như bay đến... Đến nơi cô gặp Tâm Như em gái họ cô đã gọi báo.. Cô từ từ đi lại thì thấy Tâm Như đang ngồi trước phòng cấp cứu khóc lóc rất nhiều...Thấy cô Tâm Như vội chạy lại ôm trầm lấy cô miệng luôn nói xin lỗi"Chị à... Em xin lỗi chị"Cô cũng chưa hiểu chuyện gì... Nhìn xuống mặt của Tâm Như đôi mắt đỏ hoe hỏi"Có chuyện gì vậy""Anh... Anh..." Tâm Như ấp úng nói"Anh Lăng Duệ làm sao chẳng phải hai người đang sống hạnh phúc sao""Không có chuyện đó đâu chị... Chỉ là đóng kịch cho chị xem để chị rời xa anh ấy thôi"Cô trợn hai mắt càng không hiểu Tâm Như nói gì"Em đang nói cái quái gì vậy.. Đóng kịch là sao""Thật ra... Vài tháng trước em có gặp anh ấy trong bệnh viên.. Anh ấy mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối chỉ sống được vài tháng nữa thôi.. Vì không muốn chị lo nên anh ấy nhờ em diễn vai tình nhân của anh ấy để chị ghét mà rời đi" Tâm Như nói trong nước mắtNghe xong lời của Tâm Như cô như sụp đỗ... Cổ họng nghẹn ngào không nói được lời nào tay chân cô như không còn sức ngã quỵ xuống sàn"Sao có thể chứ""Chị ơi... Chị ơi...""Không thể nào... Chị không tin...."..............Sau vài phút bác sĩ trong phòng cặp cứu ra Tâm Như đỡ cô ngồi dậy... Cô vội vàng đi lại chỗ bác sĩCô nắm chặt cánh tay của ông ấy nói"Anh ấy sao rồi bác sĩ"Ông bác sĩ lắc lắc đầu"Tôi xin lỗi... Người nhà nên chuẩn bị lo hậu sự đi"Cô nghe như sét đánh bên tai... Gào thét lên"Không được không được... Bác sĩ à... Ông hãy cứu anh ấy đi"" Thành thật Xin lỗi...""Không.. Không" cô vừa khóc vừa nói..HẾT PHẦN3
Cho đến khi cô nhận được một cuộc điện thoại....
Cô như người mất hồn không thể tin nổi... Chạy tức tốc vào bệnh viên..
Khi cô nghe tin anh phải nhập viện... Đang trong tình trạng nguy kịch..
Cô lao như bay đến... Đến nơi cô gặp Tâm Như em gái họ cô đã gọi báo.. Cô từ từ đi lại thì thấy Tâm Như đang ngồi trước phòng cấp cứu khóc lóc rất nhiều...
Thấy cô Tâm Như vội chạy lại ôm trầm lấy cô miệng luôn nói xin lỗi
"Chị à... Em xin lỗi chị"
Cô cũng chưa hiểu chuyện gì... Nhìn xuống mặt của Tâm Như đôi mắt đỏ hoe hỏi
"Có chuyện gì vậy"
"Anh... Anh..." Tâm Như ấp úng nói
"Anh Lăng Duệ làm sao chẳng phải hai người đang sống hạnh phúc sao"
"Không có chuyện đó đâu chị... Chỉ là đóng kịch cho chị xem để chị rời xa anh ấy thôi"
Cô trợn hai mắt càng không hiểu Tâm Như nói gì
"Em đang nói cái quái gì vậy.. Đóng kịch là sao"
"Thật ra... Vài tháng trước em có gặp anh ấy trong bệnh viên.. Anh ấy mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối chỉ sống được vài tháng nữa thôi.. Vì không muốn chị lo nên anh ấy nhờ em diễn vai tình nhân của anh ấy để chị ghét mà rời đi" Tâm Như nói trong nước mắt
Nghe xong lời của Tâm Như cô như sụp đỗ... Cổ họng nghẹn ngào không nói được lời nào tay chân cô như không còn sức ngã quỵ xuống sàn
"Sao có thể chứ"
"Chị ơi... Chị ơi..."
"Không thể nào... Chị không tin...."
.......
.......
Sau vài phút bác sĩ trong phòng cặp cứu ra Tâm Như đỡ cô ngồi dậy... Cô vội vàng đi lại chỗ bác sĩ
Cô nắm chặt cánh tay của ông ấy nói
"Anh ấy sao rồi bác sĩ"
Ông bác sĩ lắc lắc đầu
"Tôi xin lỗi... Người nhà nên chuẩn bị lo hậu sự đi"
Cô nghe như sét đánh bên tai... Gào thét lên
"Không được không được... Bác sĩ à... Ông hãy cứu anh ấy đi"
" Thành thật Xin lỗi..."
"Không.. Không" cô vừa khóc vừa nói..
HẾT PHẦN3
Em Không Hận Anh....Em Hận Bản Thân MìnhTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Tâm Dao... Sao cô ích kĩ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình được" người đàn ông với khuôn mặt cáu giận chỉ tay về cô hét lớn... Tay khi thì ôm chặt eo của một người phụ nữ s*x*... Một bên mặt thì đỏ ửng in gấu năm ngón tay.. Ả khép nép cựa quậy vào lòng ngực của anh.. (Đó là Tâm Như em gái họ của cô) "Haha..." cô cười trong nước mắt nói: "Ích kĩ.. Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao.. Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh bảo là ích kĩ quá đáng" "Thôi đủ rồi tôi không muốn nghe cô nói nữa.. Mau biến đi cho khuất mắt tôi" nói xong anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như... "Tâm Như chúng ta đi..." "Dạ.." giọng ả nhẹ nhàng nói như mật rót vào tai Anh và ả bước qua cô... "Lăng Duệ... Sao anh có thể đối sử với em như vậy.. Em đã làm gì sai.." cô vừa khóc vừa nói "Cô không làm gì sai hết chỉ là giờ tôi chán cô rồi" anh phủ phàng nói "Chán sao.. Anh đã quên những gì đã hứa với em năm đó rồi sao.." "Tôi đã hứa gì.." "Anh đã hứa gì...… Cho đến khi cô nhận được một cuộc điện thoại....Cô như người mất hồn không thể tin nổi... Chạy tức tốc vào bệnh viên..Khi cô nghe tin anh phải nhập viện... Đang trong tình trạng nguy kịch..Cô lao như bay đến... Đến nơi cô gặp Tâm Như em gái họ cô đã gọi báo.. Cô từ từ đi lại thì thấy Tâm Như đang ngồi trước phòng cấp cứu khóc lóc rất nhiều...Thấy cô Tâm Như vội chạy lại ôm trầm lấy cô miệng luôn nói xin lỗi"Chị à... Em xin lỗi chị"Cô cũng chưa hiểu chuyện gì... Nhìn xuống mặt của Tâm Như đôi mắt đỏ hoe hỏi"Có chuyện gì vậy""Anh... Anh..." Tâm Như ấp úng nói"Anh Lăng Duệ làm sao chẳng phải hai người đang sống hạnh phúc sao""Không có chuyện đó đâu chị... Chỉ là đóng kịch cho chị xem để chị rời xa anh ấy thôi"Cô trợn hai mắt càng không hiểu Tâm Như nói gì"Em đang nói cái quái gì vậy.. Đóng kịch là sao""Thật ra... Vài tháng trước em có gặp anh ấy trong bệnh viên.. Anh ấy mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối chỉ sống được vài tháng nữa thôi.. Vì không muốn chị lo nên anh ấy nhờ em diễn vai tình nhân của anh ấy để chị ghét mà rời đi" Tâm Như nói trong nước mắtNghe xong lời của Tâm Như cô như sụp đỗ... Cổ họng nghẹn ngào không nói được lời nào tay chân cô như không còn sức ngã quỵ xuống sàn"Sao có thể chứ""Chị ơi... Chị ơi...""Không thể nào... Chị không tin...."..............Sau vài phút bác sĩ trong phòng cặp cứu ra Tâm Như đỡ cô ngồi dậy... Cô vội vàng đi lại chỗ bác sĩCô nắm chặt cánh tay của ông ấy nói"Anh ấy sao rồi bác sĩ"Ông bác sĩ lắc lắc đầu"Tôi xin lỗi... Người nhà nên chuẩn bị lo hậu sự đi"Cô nghe như sét đánh bên tai... Gào thét lên"Không được không được... Bác sĩ à... Ông hãy cứu anh ấy đi"" Thành thật Xin lỗi...""Không.. Không" cô vừa khóc vừa nói..HẾT PHẦN3