"Tâm Dao... Sao cô ích kĩ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình được" người đàn ông với khuôn mặt cáu giận chỉ tay về cô hét lớn... Tay khi thì ôm chặt eo của một người phụ nữ s*x*... Một bên mặt thì đỏ ửng in gấu năm ngón tay.. Ả khép nép cựa quậy vào lòng ngực của anh.. (Đó là Tâm Như em gái họ của cô) "Haha..." cô cười trong nước mắt nói: "Ích kĩ.. Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao.. Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh bảo là ích kĩ quá đáng" "Thôi đủ rồi tôi không muốn nghe cô nói nữa.. Mau biến đi cho khuất mắt tôi" nói xong anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như... "Tâm Như chúng ta đi..." "Dạ.." giọng ả nhẹ nhàng nói như mật rót vào tai Anh và ả bước qua cô... "Lăng Duệ... Sao anh có thể đối sử với em như vậy.. Em đã làm gì sai.." cô vừa khóc vừa nói "Cô không làm gì sai hết chỉ là giờ tôi chán cô rồi" anh phủ phàng nói "Chán sao.. Anh đã quên những gì đã hứa với em năm đó rồi sao.." "Tôi đã hứa gì.." "Anh đã hứa gì...…
Chương 4
Em Không Hận Anh....Em Hận Bản Thân MìnhTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Tâm Dao... Sao cô ích kĩ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình được" người đàn ông với khuôn mặt cáu giận chỉ tay về cô hét lớn... Tay khi thì ôm chặt eo của một người phụ nữ s*x*... Một bên mặt thì đỏ ửng in gấu năm ngón tay.. Ả khép nép cựa quậy vào lòng ngực của anh.. (Đó là Tâm Như em gái họ của cô) "Haha..." cô cười trong nước mắt nói: "Ích kĩ.. Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao.. Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh bảo là ích kĩ quá đáng" "Thôi đủ rồi tôi không muốn nghe cô nói nữa.. Mau biến đi cho khuất mắt tôi" nói xong anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như... "Tâm Như chúng ta đi..." "Dạ.." giọng ả nhẹ nhàng nói như mật rót vào tai Anh và ả bước qua cô... "Lăng Duệ... Sao anh có thể đối sử với em như vậy.. Em đã làm gì sai.." cô vừa khóc vừa nói "Cô không làm gì sai hết chỉ là giờ tôi chán cô rồi" anh phủ phàng nói "Chán sao.. Anh đã quên những gì đã hứa với em năm đó rồi sao.." "Tôi đã hứa gì.." "Anh đã hứa gì...… " không...Không... ""Thành thật xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức... anh nhà không qua khỏi...Vì bệnh tình đã chuyển biến quá nặng" vị bác sĩ nói ngậm ngùi"không được.... Ông....""Chị à bình tỉnh lại đi" Tâm Như nói" Vậy tôi xin phép đi trước"bác sĩ nói xong bước đi" Dạ" Tâm Như lễ phép cúi chàoCô như mất hồn từng bước đi vào phòng phẫu thuật, cô nhẹ nhàng tiến lại gần anh! Anh giờ đã chìm sâu vào giấc ngủ! khắp người lạnh lẻoCô quỳ xuống sàn nhà nắm tay Anh nước mắt rơi lã chã,đôi môi cô mấp máy không ra lời"Lăng Duệ... em thành thật xin lỗi... Tại em không hiểu anh, em là người vợ ích kỹ... em thành thật xin lỗi... anh tha thứ cho em đi...""Giờ thì anh hãy mở mắt ra đi,đừng trêu em nữa Em biết lỗi rồi, chỉ cần anh tỉnh lại anh muốn em làm gì cũng được chúng ta bắt đầu lại nhé anh... Làm ơn hãy mở mắt ra em nhìn em đi em xin anh đấy..." Nước mắt cô liên tục rơiTâm như đứng ngoài cũng không kìm được nước mắt chỉ biết bịt miệng khóc không ra tiếng...___________________________________Hai ngày đám tang anh cô dường như không ra khỏi phòng.Cô như người không còn hồn,liên tục ôm hình anh ngồi khóc! Ai thấy cô như vậy cũng vào khuyên nhủ nhưng cũng vô ích...Cô liên tục nói chuyện một mình trong phòng, vui vẻ cười lớn,Rồi gọi tên anh,ai thấy tình trạng này cũng đều thương xót cho côVài tuần sau đó cô lâm vào bệnh....! Tình trạng chuyển biến nặng tâm lý không được ổn định... người nhà phải đưa cô vào bệnh viện tâm thần để chữa trị,cô lúc thì tỉnh lúc thì mê... không phân biệt được chuyện gì....Vài tháng sau đó.....Bệnh tình cô không qua khỏi,trước khi mất cô có để lại lá thư,lúc cô tỉnh nhất đã ghi lại...."Cô muốn được chôn cất cùng nơi anh đã chôn... Để có thể bầu bạn! Nơi Suối Vàng cùng anh! Để anh không phải cô đơn lạnh lẽo một mình nơi ấy"Vì đó là tâm nguyện cuối cùng của cô nên gia đình cô đã làm như mong muốn chôn cất cô cùng anh giữa cánh đồng cỏ bao la! nơi anh và cô cùng hẹn ước lúc mới yêu...[...]HẾT....
" không...Không... "
"Thành thật xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức... anh nhà không qua khỏi...Vì bệnh tình đã chuyển biến quá nặng" vị bác sĩ nói ngậm ngùi
"không được.... Ông...."
"Chị à bình tỉnh lại đi" Tâm Như nói
" Vậy tôi xin phép đi trước"bác sĩ nói xong bước đi
" Dạ" Tâm Như lễ phép cúi chào
Cô như mất hồn từng bước đi vào phòng phẫu thuật, cô nhẹ nhàng tiến lại gần anh! Anh giờ đã chìm sâu vào giấc ngủ! khắp người lạnh lẻo
Cô quỳ xuống sàn nhà nắm tay Anh nước mắt rơi lã chã,đôi môi cô mấp máy không ra lời
"Lăng Duệ... em thành thật xin lỗi... Tại em không hiểu anh, em là người vợ ích kỹ... em thành thật xin lỗi... anh tha thứ cho em đi..."
"Giờ thì anh hãy mở mắt ra đi,đừng trêu em nữa Em biết lỗi rồi, chỉ cần anh tỉnh lại anh muốn em làm gì cũng được chúng ta bắt đầu lại nhé anh... Làm ơn hãy mở mắt ra em nhìn em đi em xin anh đấy..." Nước mắt cô liên tục rơi
Tâm như đứng ngoài cũng không kìm được nước mắt chỉ biết bịt miệng khóc không ra tiếng...
___________________________________
Hai ngày đám tang anh cô dường như không ra khỏi phòng.Cô như người không còn hồn,liên tục ôm hình anh ngồi khóc! Ai thấy cô như vậy cũng vào khuyên nhủ nhưng cũng vô ích...
Cô liên tục nói chuyện một mình trong phòng, vui vẻ cười lớn,Rồi gọi tên anh,ai thấy tình trạng này cũng đều thương xót cho cô
Vài tuần sau đó cô lâm vào bệnh....! Tình trạng chuyển biến nặng tâm lý không được ổn định... người nhà phải đưa cô vào bệnh viện tâm thần để chữa trị,cô lúc thì tỉnh lúc thì mê... không phân biệt được chuyện gì....
Vài tháng sau đó.....
Bệnh tình cô không qua khỏi,trước khi mất cô có để lại lá thư,lúc cô tỉnh nhất đã ghi lại....
"Cô muốn được chôn cất cùng nơi anh đã chôn... Để có thể bầu bạn! Nơi Suối Vàng cùng anh! Để anh không phải cô đơn lạnh lẽo một mình nơi ấy"
Vì đó là tâm nguyện cuối cùng của cô nên gia đình cô đã làm như mong muốn chôn cất cô cùng anh giữa cánh đồng cỏ bao la! nơi anh và cô cùng hẹn ước lúc mới yêu...
[...]
HẾT....
Em Không Hận Anh....Em Hận Bản Thân MìnhTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Tâm Dao... Sao cô ích kĩ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình được" người đàn ông với khuôn mặt cáu giận chỉ tay về cô hét lớn... Tay khi thì ôm chặt eo của một người phụ nữ s*x*... Một bên mặt thì đỏ ửng in gấu năm ngón tay.. Ả khép nép cựa quậy vào lòng ngực của anh.. (Đó là Tâm Như em gái họ của cô) "Haha..." cô cười trong nước mắt nói: "Ích kĩ.. Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao.. Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh bảo là ích kĩ quá đáng" "Thôi đủ rồi tôi không muốn nghe cô nói nữa.. Mau biến đi cho khuất mắt tôi" nói xong anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như... "Tâm Như chúng ta đi..." "Dạ.." giọng ả nhẹ nhàng nói như mật rót vào tai Anh và ả bước qua cô... "Lăng Duệ... Sao anh có thể đối sử với em như vậy.. Em đã làm gì sai.." cô vừa khóc vừa nói "Cô không làm gì sai hết chỉ là giờ tôi chán cô rồi" anh phủ phàng nói "Chán sao.. Anh đã quên những gì đã hứa với em năm đó rồi sao.." "Tôi đã hứa gì.." "Anh đã hứa gì...… " không...Không... ""Thành thật xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức... anh nhà không qua khỏi...Vì bệnh tình đã chuyển biến quá nặng" vị bác sĩ nói ngậm ngùi"không được.... Ông....""Chị à bình tỉnh lại đi" Tâm Như nói" Vậy tôi xin phép đi trước"bác sĩ nói xong bước đi" Dạ" Tâm Như lễ phép cúi chàoCô như mất hồn từng bước đi vào phòng phẫu thuật, cô nhẹ nhàng tiến lại gần anh! Anh giờ đã chìm sâu vào giấc ngủ! khắp người lạnh lẻoCô quỳ xuống sàn nhà nắm tay Anh nước mắt rơi lã chã,đôi môi cô mấp máy không ra lời"Lăng Duệ... em thành thật xin lỗi... Tại em không hiểu anh, em là người vợ ích kỹ... em thành thật xin lỗi... anh tha thứ cho em đi...""Giờ thì anh hãy mở mắt ra đi,đừng trêu em nữa Em biết lỗi rồi, chỉ cần anh tỉnh lại anh muốn em làm gì cũng được chúng ta bắt đầu lại nhé anh... Làm ơn hãy mở mắt ra em nhìn em đi em xin anh đấy..." Nước mắt cô liên tục rơiTâm như đứng ngoài cũng không kìm được nước mắt chỉ biết bịt miệng khóc không ra tiếng...___________________________________Hai ngày đám tang anh cô dường như không ra khỏi phòng.Cô như người không còn hồn,liên tục ôm hình anh ngồi khóc! Ai thấy cô như vậy cũng vào khuyên nhủ nhưng cũng vô ích...Cô liên tục nói chuyện một mình trong phòng, vui vẻ cười lớn,Rồi gọi tên anh,ai thấy tình trạng này cũng đều thương xót cho côVài tuần sau đó cô lâm vào bệnh....! Tình trạng chuyển biến nặng tâm lý không được ổn định... người nhà phải đưa cô vào bệnh viện tâm thần để chữa trị,cô lúc thì tỉnh lúc thì mê... không phân biệt được chuyện gì....Vài tháng sau đó.....Bệnh tình cô không qua khỏi,trước khi mất cô có để lại lá thư,lúc cô tỉnh nhất đã ghi lại...."Cô muốn được chôn cất cùng nơi anh đã chôn... Để có thể bầu bạn! Nơi Suối Vàng cùng anh! Để anh không phải cô đơn lạnh lẽo một mình nơi ấy"Vì đó là tâm nguyện cuối cùng của cô nên gia đình cô đã làm như mong muốn chôn cất cô cùng anh giữa cánh đồng cỏ bao la! nơi anh và cô cùng hẹn ước lúc mới yêu...[...]HẾT....