Một vệt sáng đột ngột xé tan màn đen, thắp sáng bầu trời đêm, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một con chuột bạc. Đôi mắt yên ả của Triển Chiêu khẽ run lên, lập tức hơi buông mi, một tiếng thở dài yếu ớt khó mà nghe thấy khẽ khàng tràn ra bên bờ môi tái nhợt. “Là kẻ nào vậy? Không biết Triển hộ vệ cần phải tĩnh dưỡng sao?” Công Tôn Sách cau mày bước nhanh tới cửa đẩy cửa ra, trông thấy Triệu Hổ đang gãi đầu giữa sân, nhìn Triển Chiêu nửa dựa vào thành giường, khẽ trách Triệu Hổ: “Triệu Hổ, làm cái gì!” Có lẽ không ngờ rằng Công Tôn tiên sinh lại xuất hiện, có lẽ càng không ngờ rằng tiên sinh luôn luôn văn nho cũng có lúc lớn tiếng, Triệu Hổ như bị giật mình, đến lúc hồi thần rồi mới vội nói: “A! Công Tôn tiên sinh! Tôi thấy trên đất có cây pháo hoa, bèn đốt chơi một chút.” “Không thể mang đi chỗ khác đốt sao? Không biết Triển hộ vệ bị thương cần nghỉ ngơi sao!” “… A, a! Xin lỗi xin lỗi! Tôi, tôi nhất thời ngứa ngáy trong lòng… Ai! Chẳng trách ai cũng bảo tôi là tên ngốc l* m*ng!” Triệu…
Chương 4: Vĩ thanh
Quân Khứ Quân Y CựuTác giả: Địch Địch, Tịch ĐiệnTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMột vệt sáng đột ngột xé tan màn đen, thắp sáng bầu trời đêm, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một con chuột bạc. Đôi mắt yên ả của Triển Chiêu khẽ run lên, lập tức hơi buông mi, một tiếng thở dài yếu ớt khó mà nghe thấy khẽ khàng tràn ra bên bờ môi tái nhợt. “Là kẻ nào vậy? Không biết Triển hộ vệ cần phải tĩnh dưỡng sao?” Công Tôn Sách cau mày bước nhanh tới cửa đẩy cửa ra, trông thấy Triệu Hổ đang gãi đầu giữa sân, nhìn Triển Chiêu nửa dựa vào thành giường, khẽ trách Triệu Hổ: “Triệu Hổ, làm cái gì!” Có lẽ không ngờ rằng Công Tôn tiên sinh lại xuất hiện, có lẽ càng không ngờ rằng tiên sinh luôn luôn văn nho cũng có lúc lớn tiếng, Triệu Hổ như bị giật mình, đến lúc hồi thần rồi mới vội nói: “A! Công Tôn tiên sinh! Tôi thấy trên đất có cây pháo hoa, bèn đốt chơi một chút.” “Không thể mang đi chỗ khác đốt sao? Không biết Triển hộ vệ bị thương cần nghỉ ngơi sao!” “… A, a! Xin lỗi xin lỗi! Tôi, tôi nhất thời ngứa ngáy trong lòng… Ai! Chẳng trách ai cũng bảo tôi là tên ngốc l* m*ng!” Triệu… “Trên đời vạn vật tương sinh tương khắc,Có Cẩm Mao Thử, vì lẽ đó có Ngự Miêu,Vậy Trương chưởng quỹ ngươi nói xem, không có Ngự Miêu… còn có Cẩm Mao Thử làm cái gì… làm cái gì…”“Ngũ gia…”“Không sao…”Trương chưởng quỹ lắc đầu đi xuống lầu.Hắn trông về phía xa xa, dường như đã nhìn thấy một ngôi mộ mới cất.Một ngày kia, bọn họ mất y,Mất đi,Con người vĩnh viễn sẽ mỉm cười ôn hòa,Vị hộ vệ thiện lương vĩnh viễn nghĩ cho người khác.Họ cho rằng y sẽ vĩnh viễn bảo vệ họ, bảo vệ thanh thiên của họ.Thanh thiên thần thoại đến vậy,Hộ vệ thần thoại đến vậy.Bọn họ không biết,Thần thoại cũng sẽ mất…Thì ra y cũng chỉ là một người,Là người,Sẽ sinh lão bệnh tử.Kỳ thực y là một người còn rất trẻ,Còn chưa kịp cưới thê tử,Còn chưa kịp có hài tử gọi y bằng cha.Không có thê tử, không có hài tử,Vậy ra y cũng chỉ là một đứa trẻ.Kỳ thực y cũng chỉ là một đứa trẻ lớn hơn cháu trai của Trương chưởng quỹ vài tuổi.Cháu trai của Trương chưởng quỹ có phụ thân mẫu thân, gia gia nãi nãi nâng niu trong tay cưng chiều nó, thương yêu nó,Y không có.Y bị bọn họ gọi là đại nhân, y mỉm cười chống đỡ thanh thiên, để càng nhiều hài tử có thể được cưng chiều, được yêu thương.Hài tử kia,Vị đại nhân kia,Bọn họ vĩnh viễn mất đi y…Trên lầu lại vang lên tiếng vò rượu vỡ tan,Trương chưởng quỹ thở dài, thầm nói mèo chuột tranh đấu nhiều năm, hóa ra lại là bằng hữu tình thâm đến vậy.Tình… thâm?Hai chữ do người ngoài nói này, chung quy khó giải.— HOÀN —
“Trên đời vạn vật tương sinh tương khắc,
Có Cẩm Mao Thử, vì lẽ đó có Ngự Miêu,
Vậy Trương chưởng quỹ ngươi nói xem, không có Ngự Miêu… còn có Cẩm Mao Thử làm cái gì… làm cái gì…”
“Ngũ gia…”
“Không sao…”
Trương chưởng quỹ lắc đầu đi xuống lầu.
Hắn trông về phía xa xa, dường như đã nhìn thấy một ngôi mộ mới cất.
Một ngày kia, bọn họ mất y,
Mất đi,
Con người vĩnh viễn sẽ mỉm cười ôn hòa,
Vị hộ vệ thiện lương vĩnh viễn nghĩ cho người khác.
Họ cho rằng y sẽ vĩnh viễn bảo vệ họ, bảo vệ thanh thiên của họ.
Thanh thiên thần thoại đến vậy,
Hộ vệ thần thoại đến vậy.
Bọn họ không biết,
Thần thoại cũng sẽ mất…
Thì ra y cũng chỉ là một người,
Là người,
Sẽ sinh lão bệnh tử.
Kỳ thực y là một người còn rất trẻ,
Còn chưa kịp cưới thê tử,
Còn chưa kịp có hài tử gọi y bằng cha.
Không có thê tử, không có hài tử,
Vậy ra y cũng chỉ là một đứa trẻ.
Kỳ thực y cũng chỉ là một đứa trẻ lớn hơn cháu trai của Trương chưởng quỹ vài tuổi.
Cháu trai của Trương chưởng quỹ có phụ thân mẫu thân, gia gia nãi nãi nâng niu trong tay cưng chiều nó, thương yêu nó,
Y không có.
Y bị bọn họ gọi là đại nhân, y mỉm cười chống đỡ thanh thiên, để càng nhiều hài tử có thể được cưng chiều, được yêu thương.
Hài tử kia,
Vị đại nhân kia,
Bọn họ vĩnh viễn mất đi y…
Trên lầu lại vang lên tiếng vò rượu vỡ tan,
Trương chưởng quỹ thở dài, thầm nói mèo chuột tranh đấu nhiều năm, hóa ra lại là bằng hữu tình thâm đến vậy.
Tình… thâm?
Hai chữ do người ngoài nói này, chung quy khó giải.
— HOÀN —
Quân Khứ Quân Y CựuTác giả: Địch Địch, Tịch ĐiệnTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMột vệt sáng đột ngột xé tan màn đen, thắp sáng bầu trời đêm, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một con chuột bạc. Đôi mắt yên ả của Triển Chiêu khẽ run lên, lập tức hơi buông mi, một tiếng thở dài yếu ớt khó mà nghe thấy khẽ khàng tràn ra bên bờ môi tái nhợt. “Là kẻ nào vậy? Không biết Triển hộ vệ cần phải tĩnh dưỡng sao?” Công Tôn Sách cau mày bước nhanh tới cửa đẩy cửa ra, trông thấy Triệu Hổ đang gãi đầu giữa sân, nhìn Triển Chiêu nửa dựa vào thành giường, khẽ trách Triệu Hổ: “Triệu Hổ, làm cái gì!” Có lẽ không ngờ rằng Công Tôn tiên sinh lại xuất hiện, có lẽ càng không ngờ rằng tiên sinh luôn luôn văn nho cũng có lúc lớn tiếng, Triệu Hổ như bị giật mình, đến lúc hồi thần rồi mới vội nói: “A! Công Tôn tiên sinh! Tôi thấy trên đất có cây pháo hoa, bèn đốt chơi một chút.” “Không thể mang đi chỗ khác đốt sao? Không biết Triển hộ vệ bị thương cần nghỉ ngơi sao!” “… A, a! Xin lỗi xin lỗi! Tôi, tôi nhất thời ngứa ngáy trong lòng… Ai! Chẳng trách ai cũng bảo tôi là tên ngốc l* m*ng!” Triệu… “Trên đời vạn vật tương sinh tương khắc,Có Cẩm Mao Thử, vì lẽ đó có Ngự Miêu,Vậy Trương chưởng quỹ ngươi nói xem, không có Ngự Miêu… còn có Cẩm Mao Thử làm cái gì… làm cái gì…”“Ngũ gia…”“Không sao…”Trương chưởng quỹ lắc đầu đi xuống lầu.Hắn trông về phía xa xa, dường như đã nhìn thấy một ngôi mộ mới cất.Một ngày kia, bọn họ mất y,Mất đi,Con người vĩnh viễn sẽ mỉm cười ôn hòa,Vị hộ vệ thiện lương vĩnh viễn nghĩ cho người khác.Họ cho rằng y sẽ vĩnh viễn bảo vệ họ, bảo vệ thanh thiên của họ.Thanh thiên thần thoại đến vậy,Hộ vệ thần thoại đến vậy.Bọn họ không biết,Thần thoại cũng sẽ mất…Thì ra y cũng chỉ là một người,Là người,Sẽ sinh lão bệnh tử.Kỳ thực y là một người còn rất trẻ,Còn chưa kịp cưới thê tử,Còn chưa kịp có hài tử gọi y bằng cha.Không có thê tử, không có hài tử,Vậy ra y cũng chỉ là một đứa trẻ.Kỳ thực y cũng chỉ là một đứa trẻ lớn hơn cháu trai của Trương chưởng quỹ vài tuổi.Cháu trai của Trương chưởng quỹ có phụ thân mẫu thân, gia gia nãi nãi nâng niu trong tay cưng chiều nó, thương yêu nó,Y không có.Y bị bọn họ gọi là đại nhân, y mỉm cười chống đỡ thanh thiên, để càng nhiều hài tử có thể được cưng chiều, được yêu thương.Hài tử kia,Vị đại nhân kia,Bọn họ vĩnh viễn mất đi y…Trên lầu lại vang lên tiếng vò rượu vỡ tan,Trương chưởng quỹ thở dài, thầm nói mèo chuột tranh đấu nhiều năm, hóa ra lại là bằng hữu tình thâm đến vậy.Tình… thâm?Hai chữ do người ngoài nói này, chung quy khó giải.— HOÀN —