Tui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng.
Quyển 2 - Chương 2
Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Khi ấy, cuối cùng cũng được ở chung với nhau, tôi rất vui.Mới bắt đầu quyết định ngủ riêng phòng là bởi tôi lo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của hai chúng tôi không giống nhau, tôi dậy sớm sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của em ấy. Mà dù sao hai người cũng ở cách vách nhau, ra khỏi cửa quay đầu là nhìn thấy ngay phòng đối phương, cả hai lại đều là giường đôi, muốn làm chuyện gì đó thực ra cũng rất tiện.Bây giờ nghĩ lại, lúc đấy tôi quả thực quá ngây thơ.Em ấy căn bản chỉ lo “trêu” không lo xoạc, “trêu” xong ngả đầu ngủ không chút áp lực. Thấy vậy thì ngủ riêng phòng đúng là một quyết định sáng suốt.Ai có thể chịu được trêu ngươi như thế chứ!
Khi ấy, cuối cùng cũng được ở chung với nhau, tôi rất vui.
Mới bắt đầu quyết định ngủ riêng phòng là bởi tôi lo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của hai chúng tôi không giống nhau, tôi dậy sớm sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của em ấy. Mà dù sao hai người cũng ở cách vách nhau, ra khỏi cửa quay đầu là nhìn thấy ngay phòng đối phương, cả hai lại đều là giường đôi, muốn làm chuyện gì đó thực ra cũng rất tiện.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đấy tôi quả thực quá ngây thơ.
Em ấy căn bản chỉ lo “trêu” không lo xoạc, “trêu” xong ngả đầu ngủ không chút áp lực. Thấy vậy thì ngủ riêng phòng đúng là một quyết định sáng suốt.
Ai có thể chịu được trêu ngươi như thế chứ!
Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Khi ấy, cuối cùng cũng được ở chung với nhau, tôi rất vui.Mới bắt đầu quyết định ngủ riêng phòng là bởi tôi lo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của hai chúng tôi không giống nhau, tôi dậy sớm sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của em ấy. Mà dù sao hai người cũng ở cách vách nhau, ra khỏi cửa quay đầu là nhìn thấy ngay phòng đối phương, cả hai lại đều là giường đôi, muốn làm chuyện gì đó thực ra cũng rất tiện.Bây giờ nghĩ lại, lúc đấy tôi quả thực quá ngây thơ.Em ấy căn bản chỉ lo “trêu” không lo xoạc, “trêu” xong ngả đầu ngủ không chút áp lực. Thấy vậy thì ngủ riêng phòng đúng là một quyết định sáng suốt.Ai có thể chịu được trêu ngươi như thế chứ!