Tui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng.

Quyển 2 - Chương 3

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Em ấy là thám tử tư, đại đa số thời gian đều phụ trách điều tra mấy vụ tình yêu và hôn nhân, đôi khi cũng sẽ nhận được vụ án có chút thú vị. Lúc bận rộn nhất thì một tuần lễ liền em ấy đều không về nhà, phần lớn thời gian được nghỉ cũng dành để ngủ.Hồi đầu tôi còn cho rằng em ấy “trêu” tôi xong rồi ngủ đơn thuần do làm việc quá mệt. Khoản vay để mua nhà mua xe vẫn còn, áp lực kinh tế vẫn còn, chắc hẳn em ấy đang lo lắng mấy thứ này cho nên mới liều mạng nhận công việc như thế.Sau đó, tôi thậm chí còn nghĩ rằng nếu tôi kiếm được nhiều tiền hơn chút thì có phải em ấy không cần bận như thế nữa không.Nhưng rồi tôi phát hiện mình cả nghĩ rồi.Một năm trôi qua, dù có là ngày nghỉ thì em ấy vẫn cứ “trêu” tôi xong rồi ngủ. Mấy lần đều lên tới trên giường tôi rồi, nhưng quay đầu lấy đồ một cái là em ấy lại lăn ra ngủ.Mẹ, cứ nhắc đến tôi lại bực.Tôi biết tôi vừa chửi tục.Tôi cũng biết chửi tục là không tốt.Nhưng tôi không nhịn được, thậm chí tôi còn muốn chửi thêm vài câu nữa.Em ấy chắc chắn có vấn đề gì đó, nhưng mà không dám nói với tôi.Tốt lắm.Tôi nghĩ bạn trai của mình nếu không phải mắc bệnh liệt dương thì cũng là bị lãnh cảm.

Em ấy là thám tử tư, đại đa số thời gian đều phụ trách điều tra mấy vụ tình yêu và hôn nhân, đôi khi cũng sẽ nhận được vụ án có chút thú vị. Lúc bận rộn nhất thì một tuần lễ liền em ấy đều không về nhà, phần lớn thời gian được nghỉ cũng dành để ngủ.

Hồi đầu tôi còn cho rằng em ấy “trêu” tôi xong rồi ngủ đơn thuần do làm việc quá mệt. Khoản vay để mua nhà mua xe vẫn còn, áp lực kinh tế vẫn còn, chắc hẳn em ấy đang lo lắng mấy thứ này cho nên mới liều mạng nhận công việc như thế.

Sau đó, tôi thậm chí còn nghĩ rằng nếu tôi kiếm được nhiều tiền hơn chút thì có phải em ấy không cần bận như thế nữa không.

Nhưng rồi tôi phát hiện mình cả nghĩ rồi.

Một năm trôi qua, dù có là ngày nghỉ thì em ấy vẫn cứ “trêu” tôi xong rồi ngủ. Mấy lần đều lên tới trên giường tôi rồi, nhưng quay đầu lấy đồ một cái là em ấy lại lăn ra ngủ.

Mẹ, cứ nhắc đến tôi lại bực.

Tôi biết tôi vừa chửi tục.

Tôi cũng biết chửi tục là không tốt.

Nhưng tôi không nhịn được, thậm chí tôi còn muốn chửi thêm vài câu nữa.

Em ấy chắc chắn có vấn đề gì đó, nhưng mà không dám nói với tôi.

Tốt lắm.

Tôi nghĩ bạn trai của mình nếu không phải mắc bệnh liệt dương thì cũng là bị lãnh cảm.

Bạn Trai Tui Hình Như Có BệnhTác giả: Nhất Chích Đại Nhạn (Một con chim nhạn)Truyện Đam MỹTui cảm giác bạn trai mình bị bệnh. Không phải loại khiếm khuyết về mặt tinh thần hay tính cách đâu, cũng không phải bệnh nan y gì. Bạn trai không rượu chè không hút thuốc, còn thường xuyên tập thể hình, nhìn trông rất cường tráng, dù sao cũng cường tráng hơn tui. Ừa, nhìn trông thôi. Tui cảm giác anh ấy bị bệnh, là cái loại bệnh “khó nói” kia kìa. Hỏi thử cái, bạn trai mấy thím suốt một năm ở chung sẽ không động vào mấy thím đến một lần ư? Thậm chí còn ngủ riêng phòng. Em ấy là thám tử tư, đại đa số thời gian đều phụ trách điều tra mấy vụ tình yêu và hôn nhân, đôi khi cũng sẽ nhận được vụ án có chút thú vị. Lúc bận rộn nhất thì một tuần lễ liền em ấy đều không về nhà, phần lớn thời gian được nghỉ cũng dành để ngủ.Hồi đầu tôi còn cho rằng em ấy “trêu” tôi xong rồi ngủ đơn thuần do làm việc quá mệt. Khoản vay để mua nhà mua xe vẫn còn, áp lực kinh tế vẫn còn, chắc hẳn em ấy đang lo lắng mấy thứ này cho nên mới liều mạng nhận công việc như thế.Sau đó, tôi thậm chí còn nghĩ rằng nếu tôi kiếm được nhiều tiền hơn chút thì có phải em ấy không cần bận như thế nữa không.Nhưng rồi tôi phát hiện mình cả nghĩ rồi.Một năm trôi qua, dù có là ngày nghỉ thì em ấy vẫn cứ “trêu” tôi xong rồi ngủ. Mấy lần đều lên tới trên giường tôi rồi, nhưng quay đầu lấy đồ một cái là em ấy lại lăn ra ngủ.Mẹ, cứ nhắc đến tôi lại bực.Tôi biết tôi vừa chửi tục.Tôi cũng biết chửi tục là không tốt.Nhưng tôi không nhịn được, thậm chí tôi còn muốn chửi thêm vài câu nữa.Em ấy chắc chắn có vấn đề gì đó, nhưng mà không dám nói với tôi.Tốt lắm.Tôi nghĩ bạn trai của mình nếu không phải mắc bệnh liệt dương thì cũng là bị lãnh cảm.

Quyển 2 - Chương 3