“Viên Hành sao anh lại không chịu chơi game với em hả, một mình chơi rất nhàm chán a, chết tiệt, anh luôn không nhìn tôi, tôi đây muốn bỏ nhà đi!” “Ừm, vậy hôm nay em lại xuống vườn hoa dưới tầng à.” “Tôi đây muốn bỏ nhà đi! Việc gì mà lại chạy xuống tầng đi dạo ở vườn hoa hả!” “Bởi vì hàng xóm hôm nay không có ai.” “… Chết tiệt.” “Viên Hành, anh không cho tôi chơi game anh ngược đãi tôi, tôi đây muốn bỏ nhà đi!” “Cơm chiều có về ăn không?” “Chết tiệt! Tôi đây là bỏ nhà đi, là bỏ nhà đi!” “Ừm, anh chỉ là hỏi để xác định xem món cá tam văn xào thập cẩm tối nay nấu một phần hay là hai phần.” “… Hai phần.” “Viên Hành vì sao anh lại xóa tài khoản game của tôi, anh dựa vào cái gì mà dám xóa tài khoản của ông đây?! Ông đây muốn bỏ nhà đi!” “Mang ví tiền với di động chưa?” “Chết tiệt!” “Từ từ.” “Gì nữa?” “Đổi dép lê đã rồi đi.” “… Chết tiệt.” “Em tự chơi một mình một lát trước đi, anh làm một chút là xong thôi.” “Tài khoản đã bị anh xóa rồi, chơi cái gì mà chơi hả… Này, anh lại đang nói…
Chương 2
Tôi Muốn Bỏ Nhà ĐiTác giả: Kiều Tu Hồ La BặcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn“Viên Hành sao anh lại không chịu chơi game với em hả, một mình chơi rất nhàm chán a, chết tiệt, anh luôn không nhìn tôi, tôi đây muốn bỏ nhà đi!” “Ừm, vậy hôm nay em lại xuống vườn hoa dưới tầng à.” “Tôi đây muốn bỏ nhà đi! Việc gì mà lại chạy xuống tầng đi dạo ở vườn hoa hả!” “Bởi vì hàng xóm hôm nay không có ai.” “… Chết tiệt.” “Viên Hành, anh không cho tôi chơi game anh ngược đãi tôi, tôi đây muốn bỏ nhà đi!” “Cơm chiều có về ăn không?” “Chết tiệt! Tôi đây là bỏ nhà đi, là bỏ nhà đi!” “Ừm, anh chỉ là hỏi để xác định xem món cá tam văn xào thập cẩm tối nay nấu một phần hay là hai phần.” “… Hai phần.” “Viên Hành vì sao anh lại xóa tài khoản game của tôi, anh dựa vào cái gì mà dám xóa tài khoản của ông đây?! Ông đây muốn bỏ nhà đi!” “Mang ví tiền với di động chưa?” “Chết tiệt!” “Từ từ.” “Gì nữa?” “Đổi dép lê đã rồi đi.” “… Chết tiệt.” “Em tự chơi một mình một lát trước đi, anh làm một chút là xong thôi.” “Tài khoản đã bị anh xóa rồi, chơi cái gì mà chơi hả… Này, anh lại đang nói… kỳ thật trong tất cả bạn bè của tôi người hay làm ra vẻ nhất chính là Viên Hành, lúc trước vì theo đuổi người kia nhà cậu ta mà cậu ta cố ý bày ra bộ dạng thất tình vì thầm mến tôi mà không được, cái người tiều tụy mảnh mai kia nha, lập tức cuốn lấy cậu ta tỏ ra đồng tình sâu sắc, cả ngày hết giúp đỡ lại dỗ dành, nói không chừng trên giường cùng là người chủ động nha! Ha ha! Lừa gạt người như vậy, không phải ai cũng có thể làm được đâu. Cho nên mới nói cái tên Viên Hành này là người tâm cơ sâu nhất.“… Mở cửa trước đã, kỳ thật… Anh cũng đã quên chuyện này rồi.”“Chết tiệt, ông đây chính là mây khói thoáng qua, dùng xong rồi sẽ không còn nhớ rõ đúng không?”“Không phải. Có liên quan đến những người khác, anh đều đã quên rồi.”“… Chết tiệt, ông đây muốn bỏ nhà đi! Bỏ nhà đi!”“Không phải em muốn bỏ nhà đi sao, thế nào mà lại mang theo quần áo chạy sang phòng anh vậy? Ai, chưa tắm mà đã trèo lên giường anh nằm rồi.”“Chết tiệt, tôi đây từ phòng mình chạy đến chỗ anh thế này cũng coi như là bỏ nhà đi!”“Được được, tính, tính. Nhưng mà Trần Tiếu, em đây là… Đồng ý cùng phòng ư?”“Chết tiệt!”“Ai, Trần Tiếu, không phải là em… Thật sự hiểu lầm anh vẫn thầm mến Tiếu Lân mới ở chung nhưng lại không chịu cùng phòng chứ?”“… Đồ khốn nhà anh phiền muốn chết.” Hết.
kỳ thật trong tất cả bạn bè của tôi người hay làm ra vẻ nhất chính là Viên Hành, lúc trước vì theo đuổi người kia nhà cậu ta mà cậu ta cố ý bày ra bộ dạng thất tình vì thầm mến tôi mà không được, cái người tiều tụy mảnh mai kia nha, lập tức cuốn lấy cậu ta tỏ ra đồng tình sâu sắc, cả ngày hết giúp đỡ lại dỗ dành, nói không chừng trên giường cùng là người chủ động nha! Ha ha! Lừa gạt người như vậy, không phải ai cũng có thể làm được đâu. Cho nên mới nói cái tên Viên Hành này là người tâm cơ sâu nhất.
“… Mở cửa trước đã, kỳ thật… Anh cũng đã quên chuyện này rồi.”
“Chết tiệt, ông đây chính là mây khói thoáng qua, dùng xong rồi sẽ không còn nhớ rõ đúng không?”
“Không phải. Có liên quan đến những người khác, anh đều đã quên rồi.”
“… Chết tiệt, ông đây muốn bỏ nhà đi! Bỏ nhà đi!”
“Không phải em muốn bỏ nhà đi sao, thế nào mà lại mang theo quần áo chạy sang phòng anh vậy? Ai, chưa tắm mà đã trèo lên giường anh nằm rồi.”
“Chết tiệt, tôi đây từ phòng mình chạy đến chỗ anh thế này cũng coi như là bỏ nhà đi!”
“Được được, tính, tính. Nhưng mà Trần Tiếu, em đây là… Đồng ý cùng phòng ư?”
“Chết tiệt!”
“Ai, Trần Tiếu, không phải là em… Thật sự hiểu lầm anh vẫn thầm mến Tiếu Lân mới ở chung nhưng lại không chịu cùng phòng chứ?”
“… Đồ khốn nhà anh phiền muốn chết.”
Hết.
Tôi Muốn Bỏ Nhà ĐiTác giả: Kiều Tu Hồ La BặcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn“Viên Hành sao anh lại không chịu chơi game với em hả, một mình chơi rất nhàm chán a, chết tiệt, anh luôn không nhìn tôi, tôi đây muốn bỏ nhà đi!” “Ừm, vậy hôm nay em lại xuống vườn hoa dưới tầng à.” “Tôi đây muốn bỏ nhà đi! Việc gì mà lại chạy xuống tầng đi dạo ở vườn hoa hả!” “Bởi vì hàng xóm hôm nay không có ai.” “… Chết tiệt.” “Viên Hành, anh không cho tôi chơi game anh ngược đãi tôi, tôi đây muốn bỏ nhà đi!” “Cơm chiều có về ăn không?” “Chết tiệt! Tôi đây là bỏ nhà đi, là bỏ nhà đi!” “Ừm, anh chỉ là hỏi để xác định xem món cá tam văn xào thập cẩm tối nay nấu một phần hay là hai phần.” “… Hai phần.” “Viên Hành vì sao anh lại xóa tài khoản game của tôi, anh dựa vào cái gì mà dám xóa tài khoản của ông đây?! Ông đây muốn bỏ nhà đi!” “Mang ví tiền với di động chưa?” “Chết tiệt!” “Từ từ.” “Gì nữa?” “Đổi dép lê đã rồi đi.” “… Chết tiệt.” “Em tự chơi một mình một lát trước đi, anh làm một chút là xong thôi.” “Tài khoản đã bị anh xóa rồi, chơi cái gì mà chơi hả… Này, anh lại đang nói… kỳ thật trong tất cả bạn bè của tôi người hay làm ra vẻ nhất chính là Viên Hành, lúc trước vì theo đuổi người kia nhà cậu ta mà cậu ta cố ý bày ra bộ dạng thất tình vì thầm mến tôi mà không được, cái người tiều tụy mảnh mai kia nha, lập tức cuốn lấy cậu ta tỏ ra đồng tình sâu sắc, cả ngày hết giúp đỡ lại dỗ dành, nói không chừng trên giường cùng là người chủ động nha! Ha ha! Lừa gạt người như vậy, không phải ai cũng có thể làm được đâu. Cho nên mới nói cái tên Viên Hành này là người tâm cơ sâu nhất.“… Mở cửa trước đã, kỳ thật… Anh cũng đã quên chuyện này rồi.”“Chết tiệt, ông đây chính là mây khói thoáng qua, dùng xong rồi sẽ không còn nhớ rõ đúng không?”“Không phải. Có liên quan đến những người khác, anh đều đã quên rồi.”“… Chết tiệt, ông đây muốn bỏ nhà đi! Bỏ nhà đi!”“Không phải em muốn bỏ nhà đi sao, thế nào mà lại mang theo quần áo chạy sang phòng anh vậy? Ai, chưa tắm mà đã trèo lên giường anh nằm rồi.”“Chết tiệt, tôi đây từ phòng mình chạy đến chỗ anh thế này cũng coi như là bỏ nhà đi!”“Được được, tính, tính. Nhưng mà Trần Tiếu, em đây là… Đồng ý cùng phòng ư?”“Chết tiệt!”“Ai, Trần Tiếu, không phải là em… Thật sự hiểu lầm anh vẫn thầm mến Tiếu Lân mới ở chung nhưng lại không chịu cùng phòng chứ?”“… Đồ khốn nhà anh phiền muốn chết.” Hết.