Tôi đã từng cự tuyệt Trần Gia Thố tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là vào đầu tháng 3, lúc tan học trước một ngày điền nguyện vọng, Trần Gia Thố đột nhiên đi đến trước bàn tôi, hơi ngẩng đầu nhìn tôi, nói với tôi, Tình Nguyện, chúng ta cùng nhau về nhà đi. Tôi đang thu dọn cặp sách, chỉ cảm thấy khó hiểu, nói, Trần Gia Thố, hình như tớ không cùng đường với cậu. Trần Gia Thố nói, không sao. Tôi suy nghĩ một chút, trông thấy ánh mắt của cô bạn Thái Thái đang nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi nói với anh, không được, tớ hứa với Thái Thái hôm nay cùng cậu ấy về nhà. Sau đó Trần Gia Thố lặng lẽ xoay người bước đi. Kỳ thực, về lần ấy, nếu không phải sau này Trần Gia Thố dùng đủ loại phương thức làm cho tôi nhớ lại thì đánh chết tôi cũng không nhớ nổi. Lần thứ hai là gần thi cuối kỳ của nửa học kỳ sau năm lớp 11, Trần Gia Thố gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi chọn khoa nào, khi đó tôi không chút do dự mà nói với anh, khoa lịch sử. Môn khoa học xã hội của tôi tốt lắm, nhất là ngữ văn và tiếng Anh,…

Chương 2

Tình Nguyện - Bổng Quả Dung FrucyTác giả: Bổng Quả Dung FrucyTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhTôi đã từng cự tuyệt Trần Gia Thố tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là vào đầu tháng 3, lúc tan học trước một ngày điền nguyện vọng, Trần Gia Thố đột nhiên đi đến trước bàn tôi, hơi ngẩng đầu nhìn tôi, nói với tôi, Tình Nguyện, chúng ta cùng nhau về nhà đi. Tôi đang thu dọn cặp sách, chỉ cảm thấy khó hiểu, nói, Trần Gia Thố, hình như tớ không cùng đường với cậu. Trần Gia Thố nói, không sao. Tôi suy nghĩ một chút, trông thấy ánh mắt của cô bạn Thái Thái đang nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi nói với anh, không được, tớ hứa với Thái Thái hôm nay cùng cậu ấy về nhà. Sau đó Trần Gia Thố lặng lẽ xoay người bước đi. Kỳ thực, về lần ấy, nếu không phải sau này Trần Gia Thố dùng đủ loại phương thức làm cho tôi nhớ lại thì đánh chết tôi cũng không nhớ nổi. Lần thứ hai là gần thi cuối kỳ của nửa học kỳ sau năm lớp 11, Trần Gia Thố gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi chọn khoa nào, khi đó tôi không chút do dự mà nói với anh, khoa lịch sử. Môn khoa học xã hội của tôi tốt lắm, nhất là ngữ văn và tiếng Anh,… Ngày đó Trần Gia Thố xuất ngoại, nghe nói có rất nhiều người đi tiễn anh. Tôi thật không biết khi nào thì anh trở nên có nhiều bạn bè tốt như vậy, đương nhiên cũng không thiếu rất nhiều người đẹp, trong đó bao gồm Diệp Phiêu Linh.Chỉ có điều, tôi không đi.Lúc đó tôi đeo tai nghe đang vùi đầu giả bộ làm bài tập.Trong tai nghe truyền đến bài hát xưa “Biển nước mắt” của Hứa Như Vân, cô ấy thâm tình chân thành hát: “Sao anh nỡ để nước mắt em chảy ra biển lớn, tình cảm đã cho đi mãi mãi không tìm về được nữa, sao anh nỡ để tình yêu của em chảy ra biển lớn, từng mảnh từng mảnh hồi ức đau thương giống như thủy triều nuốt trọn em.”(nguồn lời dịch bài hát: Tiểu Vũ)Bút trong tay tôi không biết ngừng lại khi nào, đợi tôi phản ứng lại cúi đầu xuống thì phát hiện sách bài tập đã thấm ướt một mảng.

Ngày đó Trần Gia Thố xuất ngoại, nghe nói có rất nhiều người đi tiễn anh. Tôi thật không biết khi nào thì anh trở nên có nhiều bạn bè tốt như vậy, đương nhiên cũng không thiếu rất nhiều người đẹp, trong đó bao gồm Diệp Phiêu Linh.

Chỉ có điều, tôi không đi.

Lúc đó tôi đeo tai nghe đang vùi đầu giả bộ làm bài tập.

Trong tai nghe truyền đến bài hát xưa “Biển nước mắt” của Hứa Như Vân, cô ấy thâm tình chân thành hát: “Sao anh nỡ để nước mắt em chảy ra biển lớn, tình cảm đã cho đi mãi mãi không tìm về được nữa, sao anh nỡ để tình yêu của em chảy ra biển lớn, từng mảnh từng mảnh hồi ức đau thương giống như thủy triều nuốt trọn em.”

(nguồn lời dịch bài hát: Tiểu Vũ)

Bút trong tay tôi không biết ngừng lại khi nào, đợi tôi phản ứng lại cúi đầu xuống thì phát hiện sách bài tập đã thấm ướt một mảng.

Tình Nguyện - Bổng Quả Dung FrucyTác giả: Bổng Quả Dung FrucyTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhTôi đã từng cự tuyệt Trần Gia Thố tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là vào đầu tháng 3, lúc tan học trước một ngày điền nguyện vọng, Trần Gia Thố đột nhiên đi đến trước bàn tôi, hơi ngẩng đầu nhìn tôi, nói với tôi, Tình Nguyện, chúng ta cùng nhau về nhà đi. Tôi đang thu dọn cặp sách, chỉ cảm thấy khó hiểu, nói, Trần Gia Thố, hình như tớ không cùng đường với cậu. Trần Gia Thố nói, không sao. Tôi suy nghĩ một chút, trông thấy ánh mắt của cô bạn Thái Thái đang nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi nói với anh, không được, tớ hứa với Thái Thái hôm nay cùng cậu ấy về nhà. Sau đó Trần Gia Thố lặng lẽ xoay người bước đi. Kỳ thực, về lần ấy, nếu không phải sau này Trần Gia Thố dùng đủ loại phương thức làm cho tôi nhớ lại thì đánh chết tôi cũng không nhớ nổi. Lần thứ hai là gần thi cuối kỳ của nửa học kỳ sau năm lớp 11, Trần Gia Thố gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi chọn khoa nào, khi đó tôi không chút do dự mà nói với anh, khoa lịch sử. Môn khoa học xã hội của tôi tốt lắm, nhất là ngữ văn và tiếng Anh,… Ngày đó Trần Gia Thố xuất ngoại, nghe nói có rất nhiều người đi tiễn anh. Tôi thật không biết khi nào thì anh trở nên có nhiều bạn bè tốt như vậy, đương nhiên cũng không thiếu rất nhiều người đẹp, trong đó bao gồm Diệp Phiêu Linh.Chỉ có điều, tôi không đi.Lúc đó tôi đeo tai nghe đang vùi đầu giả bộ làm bài tập.Trong tai nghe truyền đến bài hát xưa “Biển nước mắt” của Hứa Như Vân, cô ấy thâm tình chân thành hát: “Sao anh nỡ để nước mắt em chảy ra biển lớn, tình cảm đã cho đi mãi mãi không tìm về được nữa, sao anh nỡ để tình yêu của em chảy ra biển lớn, từng mảnh từng mảnh hồi ức đau thương giống như thủy triều nuốt trọn em.”(nguồn lời dịch bài hát: Tiểu Vũ)Bút trong tay tôi không biết ngừng lại khi nào, đợi tôi phản ứng lại cúi đầu xuống thì phát hiện sách bài tập đã thấm ướt một mảng.

Chương 2