Tôi đã từng cự tuyệt Trần Gia Thố tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là vào đầu tháng 3, lúc tan học trước một ngày điền nguyện vọng, Trần Gia Thố đột nhiên đi đến trước bàn tôi, hơi ngẩng đầu nhìn tôi, nói với tôi, Tình Nguyện, chúng ta cùng nhau về nhà đi. Tôi đang thu dọn cặp sách, chỉ cảm thấy khó hiểu, nói, Trần Gia Thố, hình như tớ không cùng đường với cậu. Trần Gia Thố nói, không sao. Tôi suy nghĩ một chút, trông thấy ánh mắt của cô bạn Thái Thái đang nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi nói với anh, không được, tớ hứa với Thái Thái hôm nay cùng cậu ấy về nhà. Sau đó Trần Gia Thố lặng lẽ xoay người bước đi. Kỳ thực, về lần ấy, nếu không phải sau này Trần Gia Thố dùng đủ loại phương thức làm cho tôi nhớ lại thì đánh chết tôi cũng không nhớ nổi. Lần thứ hai là gần thi cuối kỳ của nửa học kỳ sau năm lớp 11, Trần Gia Thố gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi chọn khoa nào, khi đó tôi không chút do dự mà nói với anh, khoa lịch sử. Môn khoa học xã hội của tôi tốt lắm, nhất là ngữ văn và tiếng Anh,…
Chương 6
Tình Nguyện - Bổng Quả Dung FrucyTác giả: Bổng Quả Dung FrucyTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhTôi đã từng cự tuyệt Trần Gia Thố tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là vào đầu tháng 3, lúc tan học trước một ngày điền nguyện vọng, Trần Gia Thố đột nhiên đi đến trước bàn tôi, hơi ngẩng đầu nhìn tôi, nói với tôi, Tình Nguyện, chúng ta cùng nhau về nhà đi. Tôi đang thu dọn cặp sách, chỉ cảm thấy khó hiểu, nói, Trần Gia Thố, hình như tớ không cùng đường với cậu. Trần Gia Thố nói, không sao. Tôi suy nghĩ một chút, trông thấy ánh mắt của cô bạn Thái Thái đang nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi nói với anh, không được, tớ hứa với Thái Thái hôm nay cùng cậu ấy về nhà. Sau đó Trần Gia Thố lặng lẽ xoay người bước đi. Kỳ thực, về lần ấy, nếu không phải sau này Trần Gia Thố dùng đủ loại phương thức làm cho tôi nhớ lại thì đánh chết tôi cũng không nhớ nổi. Lần thứ hai là gần thi cuối kỳ của nửa học kỳ sau năm lớp 11, Trần Gia Thố gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi chọn khoa nào, khi đó tôi không chút do dự mà nói với anh, khoa lịch sử. Môn khoa học xã hội của tôi tốt lắm, nhất là ngữ văn và tiếng Anh,… Một buổi tối trước tết vào đại học năm thứ ba, chín giờ rưỡi tôi từ thư viện đi ra, bên ngoài đêm tối sâu thẳm, gió lạnh phất phơ, tôi bất giác run lên.Nhưng nghĩ đến chút nữa có thể trò chuyện qua màn hình với anh, trong lòng tôi liền có một dòng nước ấm đang chảy xuôi, toàn thân giống như được sưởi ấm.Vì thế tôi đi thật nhanh.Khi đến dưới lầu ký túc xá, tôi trông thấy một bóng dáng cao to, nghĩ thầm, lại là một anh chàng đang đợi bạn gái đây. Tôi không khỏi bắt đầu ảo tưởng: khi nào thì Trần Gia Thố cũng đứng ở dưới lầu chờ tôi nhỉ?Tôi thở dài, cố ý đi vòng qua chỗ nam sinh này xa một chút, tôi chuẩn bị đẩy cổng đi vào.Nhưng đột nhiên có một tiếng gọi tôi, rất xa, không rõ ràng, nhưng lại quen thuộc như vậy.“Tình Nguyện ——”Tôi bỗng chốc quay đầu qua.Trong nháy mắt nhìn thấy anh, chẳng hiểu tại sao tôi bắt đầu rơi nước mắt. Nước mắt trong suốt từng giọt từng giọt lăn xuống, rơi bên hai má tôi, nhoi nhói làn da hơi khô ráo của tôi.Tôi xin thề, nước mắt lúc này là cảm động, nhưng tôi phát hiện, không chỉ ngạc nhiên mừng rỡ nhìn thấy anh, nhảy nhót vì sự đoàn viên, trong đó cũng không thiếu oán giận đối với anh, sự chờ đợi lâu dài gian khổ, chịu đựng nỗi nhớ nhung. Cảm xúc tích tụ đã lâu vào lúc này đột nhiên bùng nổ.Tôi đứng ở cổng ký túc xá thật lâu, biến thành một người khóc sướt mướt. Mà anh ở xa xa nhìn tôi, giống như mang theo nụ cười.Tôi rốt cuộc hiểu được câu thơ kia của Tagore —— anh lặng lẽ cười, không nói với em một câu, nhưng em cảm nhận được, vì ngày này em chờ đã lâu.Nguyện vọng của tôi đã được thực hiện, anh ở đây, chờ tôi, để tôi làm một cô gái được chờ đợi. Cô gái này rất may mắn —— ngày cuối cùng gần đến năm mới, nghênh đón cô là nỗi vui mừng cô hằng mong nhất.Không biết qua bao lâu, anh rốt cuộc đứng trước mặt tôi, đưa tay lướt qua nước mắt trên mặt tôi, nói với tôi: “Tình Nguyện, anh đã trở về.”Tôi nhếch môi cười, ngước mắt nhìn anh, anh cũng cười với tôi, viền mắt hơi đỏ.Tôi không khỏi nói: “Anh cũng khóc.”Anh không trả lời, tay đặt trên eo tôi, anh ôm chặt tôi vào trong lòng mình.Một màn xưa xuất hiện trong đầu. Nhưng tôi phát giác, tôi chỉ còn nhớ anh thật tốt.Có lẽ vì anh thật sự chờ đợi.Song cho dù anh không tốt cũng chẳng sao, bởi vì —— tôi thương anh, không liên quan đến anh tốt hay xấu, chỉ là yêu tất cả của anh.
Một buổi tối trước tết vào đại học năm thứ ba, chín giờ rưỡi tôi từ thư viện đi ra, bên ngoài đêm tối sâu thẳm, gió lạnh phất phơ, tôi bất giác run lên.
Nhưng nghĩ đến chút nữa có thể trò chuyện qua màn hình với anh, trong lòng tôi liền có một dòng nước ấm đang chảy xuôi, toàn thân giống như được sưởi ấm.
Vì thế tôi đi thật nhanh.
Khi đến dưới lầu ký túc xá, tôi trông thấy một bóng dáng cao to, nghĩ thầm, lại là một anh chàng đang đợi bạn gái đây. Tôi không khỏi bắt đầu ảo tưởng: khi nào thì Trần Gia Thố cũng đứng ở dưới lầu chờ tôi nhỉ?
Tôi thở dài, cố ý đi vòng qua chỗ nam sinh này xa một chút, tôi chuẩn bị đẩy cổng đi vào.
Nhưng đột nhiên có một tiếng gọi tôi, rất xa, không rõ ràng, nhưng lại quen thuộc như vậy.
“Tình Nguyện ——”
Tôi bỗng chốc quay đầu qua.
Trong nháy mắt nhìn thấy anh, chẳng hiểu tại sao tôi bắt đầu rơi nước mắt. Nước mắt trong suốt từng giọt từng giọt lăn xuống, rơi bên hai má tôi, nhoi nhói làn da hơi khô ráo của tôi.
Tôi xin thề, nước mắt lúc này là cảm động, nhưng tôi phát hiện, không chỉ ngạc nhiên mừng rỡ nhìn thấy anh, nhảy nhót vì sự đoàn viên, trong đó cũng không thiếu oán giận đối với anh, sự chờ đợi lâu dài gian khổ, chịu đựng nỗi nhớ nhung. Cảm xúc tích tụ đã lâu vào lúc này đột nhiên bùng nổ.
Tôi đứng ở cổng ký túc xá thật lâu, biến thành một người khóc sướt mướt. Mà anh ở xa xa nhìn tôi, giống như mang theo nụ cười.
Tôi rốt cuộc hiểu được câu thơ kia của Tagore —— anh lặng lẽ cười, không nói với em một câu, nhưng em cảm nhận được, vì ngày này em chờ đã lâu.
Nguyện vọng của tôi đã được thực hiện, anh ở đây, chờ tôi, để tôi làm một cô gái được chờ đợi. Cô gái này rất may mắn —— ngày cuối cùng gần đến năm mới, nghênh đón cô là nỗi vui mừng cô hằng mong nhất.
Không biết qua bao lâu, anh rốt cuộc đứng trước mặt tôi, đưa tay lướt qua nước mắt trên mặt tôi, nói với tôi: “Tình Nguyện, anh đã trở về.”
Tôi nhếch môi cười, ngước mắt nhìn anh, anh cũng cười với tôi, viền mắt hơi đỏ.
Tôi không khỏi nói: “Anh cũng khóc.”
Anh không trả lời, tay đặt trên eo tôi, anh ôm chặt tôi vào trong lòng mình.
Một màn xưa xuất hiện trong đầu. Nhưng tôi phát giác, tôi chỉ còn nhớ anh thật tốt.
Có lẽ vì anh thật sự chờ đợi.
Song cho dù anh không tốt cũng chẳng sao, bởi vì —— tôi thương anh, không liên quan đến anh tốt hay xấu, chỉ là yêu tất cả của anh.
Tình Nguyện - Bổng Quả Dung FrucyTác giả: Bổng Quả Dung FrucyTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhTôi đã từng cự tuyệt Trần Gia Thố tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là vào đầu tháng 3, lúc tan học trước một ngày điền nguyện vọng, Trần Gia Thố đột nhiên đi đến trước bàn tôi, hơi ngẩng đầu nhìn tôi, nói với tôi, Tình Nguyện, chúng ta cùng nhau về nhà đi. Tôi đang thu dọn cặp sách, chỉ cảm thấy khó hiểu, nói, Trần Gia Thố, hình như tớ không cùng đường với cậu. Trần Gia Thố nói, không sao. Tôi suy nghĩ một chút, trông thấy ánh mắt của cô bạn Thái Thái đang nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi nói với anh, không được, tớ hứa với Thái Thái hôm nay cùng cậu ấy về nhà. Sau đó Trần Gia Thố lặng lẽ xoay người bước đi. Kỳ thực, về lần ấy, nếu không phải sau này Trần Gia Thố dùng đủ loại phương thức làm cho tôi nhớ lại thì đánh chết tôi cũng không nhớ nổi. Lần thứ hai là gần thi cuối kỳ của nửa học kỳ sau năm lớp 11, Trần Gia Thố gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi chọn khoa nào, khi đó tôi không chút do dự mà nói với anh, khoa lịch sử. Môn khoa học xã hội của tôi tốt lắm, nhất là ngữ văn và tiếng Anh,… Một buổi tối trước tết vào đại học năm thứ ba, chín giờ rưỡi tôi từ thư viện đi ra, bên ngoài đêm tối sâu thẳm, gió lạnh phất phơ, tôi bất giác run lên.Nhưng nghĩ đến chút nữa có thể trò chuyện qua màn hình với anh, trong lòng tôi liền có một dòng nước ấm đang chảy xuôi, toàn thân giống như được sưởi ấm.Vì thế tôi đi thật nhanh.Khi đến dưới lầu ký túc xá, tôi trông thấy một bóng dáng cao to, nghĩ thầm, lại là một anh chàng đang đợi bạn gái đây. Tôi không khỏi bắt đầu ảo tưởng: khi nào thì Trần Gia Thố cũng đứng ở dưới lầu chờ tôi nhỉ?Tôi thở dài, cố ý đi vòng qua chỗ nam sinh này xa một chút, tôi chuẩn bị đẩy cổng đi vào.Nhưng đột nhiên có một tiếng gọi tôi, rất xa, không rõ ràng, nhưng lại quen thuộc như vậy.“Tình Nguyện ——”Tôi bỗng chốc quay đầu qua.Trong nháy mắt nhìn thấy anh, chẳng hiểu tại sao tôi bắt đầu rơi nước mắt. Nước mắt trong suốt từng giọt từng giọt lăn xuống, rơi bên hai má tôi, nhoi nhói làn da hơi khô ráo của tôi.Tôi xin thề, nước mắt lúc này là cảm động, nhưng tôi phát hiện, không chỉ ngạc nhiên mừng rỡ nhìn thấy anh, nhảy nhót vì sự đoàn viên, trong đó cũng không thiếu oán giận đối với anh, sự chờ đợi lâu dài gian khổ, chịu đựng nỗi nhớ nhung. Cảm xúc tích tụ đã lâu vào lúc này đột nhiên bùng nổ.Tôi đứng ở cổng ký túc xá thật lâu, biến thành một người khóc sướt mướt. Mà anh ở xa xa nhìn tôi, giống như mang theo nụ cười.Tôi rốt cuộc hiểu được câu thơ kia của Tagore —— anh lặng lẽ cười, không nói với em một câu, nhưng em cảm nhận được, vì ngày này em chờ đã lâu.Nguyện vọng của tôi đã được thực hiện, anh ở đây, chờ tôi, để tôi làm một cô gái được chờ đợi. Cô gái này rất may mắn —— ngày cuối cùng gần đến năm mới, nghênh đón cô là nỗi vui mừng cô hằng mong nhất.Không biết qua bao lâu, anh rốt cuộc đứng trước mặt tôi, đưa tay lướt qua nước mắt trên mặt tôi, nói với tôi: “Tình Nguyện, anh đã trở về.”Tôi nhếch môi cười, ngước mắt nhìn anh, anh cũng cười với tôi, viền mắt hơi đỏ.Tôi không khỏi nói: “Anh cũng khóc.”Anh không trả lời, tay đặt trên eo tôi, anh ôm chặt tôi vào trong lòng mình.Một màn xưa xuất hiện trong đầu. Nhưng tôi phát giác, tôi chỉ còn nhớ anh thật tốt.Có lẽ vì anh thật sự chờ đợi.Song cho dù anh không tốt cũng chẳng sao, bởi vì —— tôi thương anh, không liên quan đến anh tốt hay xấu, chỉ là yêu tất cả của anh.