Đậu Đậu là chim cánh cụt hoàng đế, giống đực, toàn thân khoác lên lớp lông nửa trắng nửa đen giống như một bộ âu phục, cái mỏ đỏ pha chút da cam, cổ dưới có một mảnh lông màu cam, càng xuống thấp càng nhạt dần, màu sắc toàn thân phối hợp rất hài hòa. Ở sông băng Nam cực, nơi ánh dương vàng pha chút xanh lam của biển chiếu rọi lên vẻ huy hoàng tráng lệ chính là “Cung điện” của chim cánh cụt hoàng đế, dưới ánh dương “Cung điện” như được đắm mình trong ánh sáng ấm áp thêm chút rực rỡ, vừa có mị lực, vừa cao sang, tựa hồ như một đóa hoa mới nở dưới nắng. Nhưng Đậu Đậu chẳng hề vui vẻ, bởi vì bạn đồng trang lứa với cậu toàn mặc quần áo màu bạch ngân bên ngoài khoác thêm lớp áo bành tô, trên cổ lại cài thêm một cái nơ màu đỏ, tinh thần tràn đầy sức sống, cử chỉ thong dong, có phong thái của một quân tử. Lại nghĩ đến mình, Đậu Đậu cảm thấy có chút kém cỏi, phải chăng là do khi cậu còn bé bị ma ma bắt đi khỏi ba ba nên không được ba ba kề bên dạy dỗ sao cho ra quân tử, thân hình Đậu Đậu có…

Chương 2

Một Chú Chim Cánh Cụt Tên Là Đậu ĐậuTác giả: Trương Tiểu ĐaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănĐậu Đậu là chim cánh cụt hoàng đế, giống đực, toàn thân khoác lên lớp lông nửa trắng nửa đen giống như một bộ âu phục, cái mỏ đỏ pha chút da cam, cổ dưới có một mảnh lông màu cam, càng xuống thấp càng nhạt dần, màu sắc toàn thân phối hợp rất hài hòa. Ở sông băng Nam cực, nơi ánh dương vàng pha chút xanh lam của biển chiếu rọi lên vẻ huy hoàng tráng lệ chính là “Cung điện” của chim cánh cụt hoàng đế, dưới ánh dương “Cung điện” như được đắm mình trong ánh sáng ấm áp thêm chút rực rỡ, vừa có mị lực, vừa cao sang, tựa hồ như một đóa hoa mới nở dưới nắng. Nhưng Đậu Đậu chẳng hề vui vẻ, bởi vì bạn đồng trang lứa với cậu toàn mặc quần áo màu bạch ngân bên ngoài khoác thêm lớp áo bành tô, trên cổ lại cài thêm một cái nơ màu đỏ, tinh thần tràn đầy sức sống, cử chỉ thong dong, có phong thái của một quân tử. Lại nghĩ đến mình, Đậu Đậu cảm thấy có chút kém cỏi, phải chăng là do khi cậu còn bé bị ma ma bắt đi khỏi ba ba nên không được ba ba kề bên dạy dỗ sao cho ra quân tử, thân hình Đậu Đậu có… Thật nhanh đã đến kì sinh sản, Đậu Đậu có chút thương cảm, nhớ lại 90 ngày trước, cậu đã đem hết dũng khí thổ lộ với A Hoa nhưng kết quả lại bị tiểu muội trừng mắt hạ chốt một câu.“Tôi sẽ không cùng tiểu đệ đệ thấp bé như cậu giao phối, cậu không xứng.”Lời nói mạnh mẽ ý tứ đầy khi dễ, làm Đậu Đậu bị đả kích đến ba ngày liền, đến ngày thứ tư, Đậu Đậu đứng ở bờ biển, cúi người 45 độ nhìn xuống mặt biển phẳng lặng, cậu chính là muốn đem tinh thần cùng thể xác đã bị tổn thương của mình vùi sâu vào làn nước, trong đầu cậu lúc này chỉ xuất hiện những ngôi sao nhỏ lấp lánh. Ánh chiều tà của buổi hoàng hôn phản chiếu lên người Đậu Đậu khiến cho người ta nghĩ đến một từ “hài hòa”.Ở phía sau A Uy đang chú ý tới Đậu Đậu, nhìn Đậu Đậu đến phải suy nghĩ, tiểu tử cậu mấy ngày nay trốn ở chỗ nào? Phải chăng là đang ốm? Dám làm cho bổn đại gia phải chờ cậu à? Bỗng A Uy sửng sốt khi nhìn thấy trước mắt mình, Đậu Đậu đang đứng ở phía chân trời, nơi giao nhau giữa trời và biển, thân ảnh thực cô đơn, cũng thực tịch mịch. Đầu A Uy như bốc hỏa, tức tốc bước tới, dồn sức kêu to bốn hướng “Đậu Đậu”, âm thanh đầy lo lắng.“Đậu Đậu ơi Đậu Đậu, không được nghĩ quẩn nha, tôi không có bắt nạt cậu, không được suy nghĩ như thế.” – A Uy chạy như điên về hướng Đậu Đậu, bước chân run rẩy bởi vì lo lắng, tâm sinh ra một loại cảm giác bất lực.Đậu Đậu loáng thoáng nghe được âm thanh phía sau, hoàn hồn trở lại, liền nhìn thấy một khối đen sì chấm thêm chút vàng vàng nào đó đang hướng về phía mình mà lao tới, không ngừng gọi tên mình.“Á” – Đậu Đậu nghe được tiếng thét chói tai của mình, sau đó thân thể theo hướng biển lao xuống.Lặn sâu dưới làn nước trở mình một cái, Đậu Đậu rất nhanh đã trồi lên mặt nước, mỡ nhiều rất có lợi nha. Trong lòng nghĩ thầm người nào đó thật ngu ngốc bước đi mà cũng không chịu nhìn đường. Đột nhiên cảm thấy phía sau mình có vật gì đang đè lên, cậu xoay lại nhìn, không biết có phải do nước biển làm mờ mắt hay không, nhưng Đậu Đậu lại thấy được ánh mắt đau lòng vẫn còn vươn chút nước mắt khi nhìn cậu của A Uy, sống lưng đột nhiên thấy lạnh, chân ngắn vươn ra đạp hắn một đạp, kiên quyết trầm mình trong nước bỏ lơ hắn.

Thật nhanh đã đến kì sinh sản, Đậu Đậu có chút thương cảm, nhớ lại 90 ngày trước, cậu đã đem hết dũng khí thổ lộ với A Hoa nhưng kết quả lại bị tiểu muội trừng mắt hạ chốt một câu.

“Tôi sẽ không cùng tiểu đệ đệ thấp bé như cậu giao phối, cậu không xứng.”

Lời nói mạnh mẽ ý tứ đầy khi dễ, làm Đậu Đậu bị đả kích đến ba ngày liền, đến ngày thứ tư, Đậu Đậu đứng ở bờ biển, cúi người 45 độ nhìn xuống mặt biển phẳng lặng, cậu chính là muốn đem tinh thần cùng thể xác đã bị tổn thương của mình vùi sâu vào làn nước, trong đầu cậu lúc này chỉ xuất hiện những ngôi sao nhỏ lấp lánh. Ánh chiều tà của buổi hoàng hôn phản chiếu lên người Đậu Đậu khiến cho người ta nghĩ đến một từ “hài hòa”.

Ở phía sau A Uy đang chú ý tới Đậu Đậu, nhìn Đậu Đậu đến phải suy nghĩ, tiểu tử cậu mấy ngày nay trốn ở chỗ nào? Phải chăng là đang ốm? Dám làm cho bổn đại gia phải chờ cậu à? Bỗng A Uy sửng sốt khi nhìn thấy trước mắt mình, Đậu Đậu đang đứng ở phía chân trời, nơi giao nhau giữa trời và biển, thân ảnh thực cô đơn, cũng thực tịch mịch. Đầu A Uy như bốc hỏa, tức tốc bước tới, dồn sức kêu to bốn hướng “Đậu Đậu”, âm thanh đầy lo lắng.

“Đậu Đậu ơi Đậu Đậu, không được nghĩ quẩn nha, tôi không có bắt nạt cậu, không được suy nghĩ như thế.” – A Uy chạy như điên về hướng Đậu Đậu, bước chân run rẩy bởi vì lo lắng, tâm sinh ra một loại cảm giác bất lực.

Đậu Đậu loáng thoáng nghe được âm thanh phía sau, hoàn hồn trở lại, liền nhìn thấy một khối đen sì chấm thêm chút vàng vàng nào đó đang hướng về phía mình mà lao tới, không ngừng gọi tên mình.

“Á” – Đậu Đậu nghe được tiếng thét chói tai của mình, sau đó thân thể theo hướng biển lao xuống.

Lặn sâu dưới làn nước trở mình một cái, Đậu Đậu rất nhanh đã trồi lên mặt nước, mỡ nhiều rất có lợi nha. Trong lòng nghĩ thầm người nào đó thật ngu ngốc bước đi mà cũng không chịu nhìn đường. Đột nhiên cảm thấy phía sau mình có vật gì đang đè lên, cậu xoay lại nhìn, không biết có phải do nước biển làm mờ mắt hay không, nhưng Đậu Đậu lại thấy được ánh mắt đau lòng vẫn còn vươn chút nước mắt khi nhìn cậu của A Uy, sống lưng đột nhiên thấy lạnh, chân ngắn vươn ra đạp hắn một đạp, kiên quyết trầm mình trong nước bỏ lơ hắn.

Một Chú Chim Cánh Cụt Tên Là Đậu ĐậuTác giả: Trương Tiểu ĐaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănĐậu Đậu là chim cánh cụt hoàng đế, giống đực, toàn thân khoác lên lớp lông nửa trắng nửa đen giống như một bộ âu phục, cái mỏ đỏ pha chút da cam, cổ dưới có một mảnh lông màu cam, càng xuống thấp càng nhạt dần, màu sắc toàn thân phối hợp rất hài hòa. Ở sông băng Nam cực, nơi ánh dương vàng pha chút xanh lam của biển chiếu rọi lên vẻ huy hoàng tráng lệ chính là “Cung điện” của chim cánh cụt hoàng đế, dưới ánh dương “Cung điện” như được đắm mình trong ánh sáng ấm áp thêm chút rực rỡ, vừa có mị lực, vừa cao sang, tựa hồ như một đóa hoa mới nở dưới nắng. Nhưng Đậu Đậu chẳng hề vui vẻ, bởi vì bạn đồng trang lứa với cậu toàn mặc quần áo màu bạch ngân bên ngoài khoác thêm lớp áo bành tô, trên cổ lại cài thêm một cái nơ màu đỏ, tinh thần tràn đầy sức sống, cử chỉ thong dong, có phong thái của một quân tử. Lại nghĩ đến mình, Đậu Đậu cảm thấy có chút kém cỏi, phải chăng là do khi cậu còn bé bị ma ma bắt đi khỏi ba ba nên không được ba ba kề bên dạy dỗ sao cho ra quân tử, thân hình Đậu Đậu có… Thật nhanh đã đến kì sinh sản, Đậu Đậu có chút thương cảm, nhớ lại 90 ngày trước, cậu đã đem hết dũng khí thổ lộ với A Hoa nhưng kết quả lại bị tiểu muội trừng mắt hạ chốt một câu.“Tôi sẽ không cùng tiểu đệ đệ thấp bé như cậu giao phối, cậu không xứng.”Lời nói mạnh mẽ ý tứ đầy khi dễ, làm Đậu Đậu bị đả kích đến ba ngày liền, đến ngày thứ tư, Đậu Đậu đứng ở bờ biển, cúi người 45 độ nhìn xuống mặt biển phẳng lặng, cậu chính là muốn đem tinh thần cùng thể xác đã bị tổn thương của mình vùi sâu vào làn nước, trong đầu cậu lúc này chỉ xuất hiện những ngôi sao nhỏ lấp lánh. Ánh chiều tà của buổi hoàng hôn phản chiếu lên người Đậu Đậu khiến cho người ta nghĩ đến một từ “hài hòa”.Ở phía sau A Uy đang chú ý tới Đậu Đậu, nhìn Đậu Đậu đến phải suy nghĩ, tiểu tử cậu mấy ngày nay trốn ở chỗ nào? Phải chăng là đang ốm? Dám làm cho bổn đại gia phải chờ cậu à? Bỗng A Uy sửng sốt khi nhìn thấy trước mắt mình, Đậu Đậu đang đứng ở phía chân trời, nơi giao nhau giữa trời và biển, thân ảnh thực cô đơn, cũng thực tịch mịch. Đầu A Uy như bốc hỏa, tức tốc bước tới, dồn sức kêu to bốn hướng “Đậu Đậu”, âm thanh đầy lo lắng.“Đậu Đậu ơi Đậu Đậu, không được nghĩ quẩn nha, tôi không có bắt nạt cậu, không được suy nghĩ như thế.” – A Uy chạy như điên về hướng Đậu Đậu, bước chân run rẩy bởi vì lo lắng, tâm sinh ra một loại cảm giác bất lực.Đậu Đậu loáng thoáng nghe được âm thanh phía sau, hoàn hồn trở lại, liền nhìn thấy một khối đen sì chấm thêm chút vàng vàng nào đó đang hướng về phía mình mà lao tới, không ngừng gọi tên mình.“Á” – Đậu Đậu nghe được tiếng thét chói tai của mình, sau đó thân thể theo hướng biển lao xuống.Lặn sâu dưới làn nước trở mình một cái, Đậu Đậu rất nhanh đã trồi lên mặt nước, mỡ nhiều rất có lợi nha. Trong lòng nghĩ thầm người nào đó thật ngu ngốc bước đi mà cũng không chịu nhìn đường. Đột nhiên cảm thấy phía sau mình có vật gì đang đè lên, cậu xoay lại nhìn, không biết có phải do nước biển làm mờ mắt hay không, nhưng Đậu Đậu lại thấy được ánh mắt đau lòng vẫn còn vươn chút nước mắt khi nhìn cậu của A Uy, sống lưng đột nhiên thấy lạnh, chân ngắn vươn ra đạp hắn một đạp, kiên quyết trầm mình trong nước bỏ lơ hắn.

Chương 2