Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 99: Minh Dạ, anh thật là tốt bụng (5)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Sở Tiều nhìn hai người giằng co: "Bà chủ ngồi xuống trước đã!""Không cần, tôi chính là muốn tiền, có tiền tôi sẽ đi ngay!"Ngụ ý chính là anh không trả tiền, tôi liền không đi.Cô đứng trước mặt Minh Dạ, đã không đếm xỉa tới mặt mũi nữa rồi, đoán chắc Minh Dạ sẽ không coi cô ra gì nữa.* * *Trong mắt Minh Dạ xẹt qua một tia cười nhạt, tự tay lấy một cái ví da ra từ trong trong túi áo khoác, trần trừ khoảng một hai giây, liền lấy ra một tấm thẻ đưa cho Bạch Lăng.Hành động này lập tức khiến cho những người ở đây đều phải hít một hơi lạnh, cho rồi, cho rồi, vậy mà Minh Dạ lại cho rồi, người phụ nữ này rốt cuộc có địa vị gì? Dám ăn nói như vậy với Minh Dạ?Sở Tiều sau khi nhìn tấm thẻ kia, mí mắt lập tức trừng lớn, đây chính là thẻ phụ của cậu chủ, không hạn chế giao dịch, cũng chính là thẻ tín dụng riêng của cậu chủ, ai cũng không biết bên trong rốt cuộc là có bao nhiêu tiền, ngay cả người đi theo anh từ bé như anh ta cũng chưa từng được chạm qua.Nếu như còn một cái mạng nữa, anh ta thực sự rất muốn hỏi Minh Dạ một câu: "Cậu chủ... anh bây giờ là thực sự chán ghét người mẹ kế này nữa sao?"Vậy mà có người còn không biết hàng, thấy lại là một tấm thẻ tín dụng liền bĩu môi, không thỏa mãn: "Có tiền mặt không?"Minh Dạ ngón tay giật giật, trong lòng không ngừng khinh bỉ Lan San, "Tôi không mang tiền mặt!""Tôi không tin..."Lan San lại làm một hành động khiến cho tất cả mọi người phải rơi cả tròng mắt, cô dĩ nhiên dám cướp lấy ví da của anh, quả nhiên ngay cả một đồng tiền lẻ cũng không có, tất cả đều là chi phiếu.Thất vọng trả lại chiếc ví cho Minh Dạ, xoay người hỏi Sở Tiều: "Anh có không? Tôi không cần nhiều, bốn năm trăm là được!""Đương nhiên... không có!"Sở Tiều lúc đầu rất cao hứng muốn nói đương nhiên là có, nhưng nhận ra ánh mắt lạnh thấu xương của Minh Dạ, lập tức sửa lại câu trả lời thành không.
Sở Tiều nhìn hai người giằng co: "Bà chủ ngồi xuống trước đã!"
"Không cần, tôi chính là muốn tiền, có tiền tôi sẽ đi ngay!"
Ngụ ý chính là anh không trả tiền, tôi liền không đi.
Cô đứng trước mặt Minh Dạ, đã không đếm xỉa tới mặt mũi nữa rồi, đoán chắc Minh Dạ sẽ không coi cô ra gì nữa.
* * *
Trong mắt Minh Dạ xẹt qua một tia cười nhạt, tự tay lấy một cái ví da ra từ trong trong túi áo khoác, trần trừ khoảng một hai giây, liền lấy ra một tấm thẻ đưa cho Bạch Lăng.
Hành động này lập tức khiến cho những người ở đây đều phải hít một hơi lạnh, cho rồi, cho rồi, vậy mà Minh Dạ lại cho rồi, người phụ nữ này rốt cuộc có địa vị gì? Dám ăn nói như vậy với Minh Dạ?
Sở Tiều sau khi nhìn tấm thẻ kia, mí mắt lập tức trừng lớn, đây chính là thẻ phụ của cậu chủ, không hạn chế giao dịch, cũng chính là thẻ tín dụng riêng của cậu chủ, ai cũng không biết bên trong rốt cuộc là có bao nhiêu tiền, ngay cả người đi theo anh từ bé như anh ta cũng chưa từng được chạm qua.
Nếu như còn một cái mạng nữa, anh ta thực sự rất muốn hỏi Minh Dạ một câu: "Cậu chủ... anh bây giờ là thực sự chán ghét người mẹ kế này nữa sao?"
Vậy mà có người còn không biết hàng, thấy lại là một tấm thẻ tín dụng liền bĩu môi, không thỏa mãn: "Có tiền mặt không?"
Minh Dạ ngón tay giật giật, trong lòng không ngừng khinh bỉ Lan San, "Tôi không mang tiền mặt!"
"Tôi không tin..."
Lan San lại làm một hành động khiến cho tất cả mọi người phải rơi cả tròng mắt, cô dĩ nhiên dám cướp lấy ví da của anh, quả nhiên ngay cả một đồng tiền lẻ cũng không có, tất cả đều là chi phiếu.
Thất vọng trả lại chiếc ví cho Minh Dạ, xoay người hỏi Sở Tiều: "Anh có không? Tôi không cần nhiều, bốn năm trăm là được!"
"Đương nhiên... không có!"
Sở Tiều lúc đầu rất cao hứng muốn nói đương nhiên là có, nhưng nhận ra ánh mắt lạnh thấu xương của Minh Dạ, lập tức sửa lại câu trả lời thành không.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Sở Tiều nhìn hai người giằng co: "Bà chủ ngồi xuống trước đã!""Không cần, tôi chính là muốn tiền, có tiền tôi sẽ đi ngay!"Ngụ ý chính là anh không trả tiền, tôi liền không đi.Cô đứng trước mặt Minh Dạ, đã không đếm xỉa tới mặt mũi nữa rồi, đoán chắc Minh Dạ sẽ không coi cô ra gì nữa.* * *Trong mắt Minh Dạ xẹt qua một tia cười nhạt, tự tay lấy một cái ví da ra từ trong trong túi áo khoác, trần trừ khoảng một hai giây, liền lấy ra một tấm thẻ đưa cho Bạch Lăng.Hành động này lập tức khiến cho những người ở đây đều phải hít một hơi lạnh, cho rồi, cho rồi, vậy mà Minh Dạ lại cho rồi, người phụ nữ này rốt cuộc có địa vị gì? Dám ăn nói như vậy với Minh Dạ?Sở Tiều sau khi nhìn tấm thẻ kia, mí mắt lập tức trừng lớn, đây chính là thẻ phụ của cậu chủ, không hạn chế giao dịch, cũng chính là thẻ tín dụng riêng của cậu chủ, ai cũng không biết bên trong rốt cuộc là có bao nhiêu tiền, ngay cả người đi theo anh từ bé như anh ta cũng chưa từng được chạm qua.Nếu như còn một cái mạng nữa, anh ta thực sự rất muốn hỏi Minh Dạ một câu: "Cậu chủ... anh bây giờ là thực sự chán ghét người mẹ kế này nữa sao?"Vậy mà có người còn không biết hàng, thấy lại là một tấm thẻ tín dụng liền bĩu môi, không thỏa mãn: "Có tiền mặt không?"Minh Dạ ngón tay giật giật, trong lòng không ngừng khinh bỉ Lan San, "Tôi không mang tiền mặt!""Tôi không tin..."Lan San lại làm một hành động khiến cho tất cả mọi người phải rơi cả tròng mắt, cô dĩ nhiên dám cướp lấy ví da của anh, quả nhiên ngay cả một đồng tiền lẻ cũng không có, tất cả đều là chi phiếu.Thất vọng trả lại chiếc ví cho Minh Dạ, xoay người hỏi Sở Tiều: "Anh có không? Tôi không cần nhiều, bốn năm trăm là được!""Đương nhiên... không có!"Sở Tiều lúc đầu rất cao hứng muốn nói đương nhiên là có, nhưng nhận ra ánh mắt lạnh thấu xương của Minh Dạ, lập tức sửa lại câu trả lời thành không.