Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 100: Minh Dạ, anh thật là tốt bụng (6)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ đem cái túi kia của Lan San, thô bạo ném lên bàn, âm trầm nhìn chòng chọc Lan San.Người nhà họ Minh anh, anh nuôi, không cần phải mượn tiền người khác.Một lát sau lại lấy một tấm thẻ ra từ trong ví, đưa cho Sở Tiều: "Đi xem gần đây có cây ATM nào không!"Ý tức rất rõ ràng, đi ATM rút cho cô gái ngốc này tiền mặt.Sở Tiểu gật đầu: "Vâng, rất nhanh sẽ có!"Lan San vừa nghe liền vui vẻ, trên mặt lộ ra nụ cười: "Sở Tiều, tôi cùng đi với anh!"Sở Tiều hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.Ánh mắt quét từ phía sau tới lạnh tới thấu xương, dù cho anh có thêm một vạn cái lá gan, anh cũng không dám ra ngoài cùng với vị "bà trẻ" này."Bà chủ còn chưa ăn cơm, đồ ăn ở đây đều là thượng hạng, bà chủ hay là ăn một chút đi, tôi rất nhanh sẽ trở lại."Lan San sờ sờ bụng mình, nghĩ lại, đúng vậy, đây chính là Phong Hoa Viên, muốn ăn một bữa cũng phải đặt trước cả tháng, có tiền cũng không nhất định là ăn được, nếu đã tới, sao không ăn một chút chứ.Cười híp mắt nói: "Sở Tiều, anh thật là tốt..."Lan San nói chuyện vô cùng thật lòng, cô cảm thấy Sở Tiều là người tốt.Chí ít ở trong mắt anh ta, cô chưa từng nhìn thấy sự khinh bỉ, đáng ghét nào.Nhưng cô không biết, một tiếng này liền khiến cho Sở Tiều chạy trối chết, nếu còn không đi, sợ rằng anh sẽ chết ngay tại chỗ mất.Minh Dạ lạnh lùng nhìn Lan San, gân xanh nổi đầy người, hận không thể b*p ch*t cô.Dám nói chuyện với người đi theo anh thân thiết như vậy, lá gan của cô đúng là ngày càng lớn rồi.Lan San ngồi xuống vị trí của Sở Tiều khi nãy, bên trái là Minh Dạ, bên phải là một người đàn ông trung niên không quen biết, nhân viên nhà hàng đem một bộ bát đũa mới lên cho cô.Người xung quanh bị khí lạnh phát ra từ người Minh Dạ khiến cho run rẩy, duy chỉ có Lan San là đặc biệt tự nhiên, căn bản không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.
Minh Dạ đem cái túi kia của Lan San, thô bạo ném lên bàn, âm trầm nhìn chòng chọc Lan San.
Người nhà họ Minh anh, anh nuôi, không cần phải mượn tiền người khác.
Một lát sau lại lấy một tấm thẻ ra từ trong ví, đưa cho Sở Tiều: "Đi xem gần đây có cây ATM nào không!"
Ý tức rất rõ ràng, đi ATM rút cho cô gái ngốc này tiền mặt.
Sở Tiểu gật đầu: "Vâng, rất nhanh sẽ có!"
Lan San vừa nghe liền vui vẻ, trên mặt lộ ra nụ cười: "Sở Tiều, tôi cùng đi với anh!"
Sở Tiều hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Ánh mắt quét từ phía sau tới lạnh tới thấu xương, dù cho anh có thêm một vạn cái lá gan, anh cũng không dám ra ngoài cùng với vị "bà trẻ" này.
"Bà chủ còn chưa ăn cơm, đồ ăn ở đây đều là thượng hạng, bà chủ hay là ăn một chút đi, tôi rất nhanh sẽ trở lại."
Lan San sờ sờ bụng mình, nghĩ lại, đúng vậy, đây chính là Phong Hoa Viên, muốn ăn một bữa cũng phải đặt trước cả tháng, có tiền cũng không nhất định là ăn được, nếu đã tới, sao không ăn một chút chứ.
Cười híp mắt nói: "Sở Tiều, anh thật là tốt..."
Lan San nói chuyện vô cùng thật lòng, cô cảm thấy Sở Tiều là người tốt.
Chí ít ở trong mắt anh ta, cô chưa từng nhìn thấy sự khinh bỉ, đáng ghét nào.
Nhưng cô không biết, một tiếng này liền khiến cho Sở Tiều chạy trối chết, nếu còn không đi, sợ rằng anh sẽ chết ngay tại chỗ mất.
Minh Dạ lạnh lùng nhìn Lan San, gân xanh nổi đầy người, hận không thể b*p ch*t cô.
Dám nói chuyện với người đi theo anh thân thiết như vậy, lá gan của cô đúng là ngày càng lớn rồi.
Lan San ngồi xuống vị trí của Sở Tiều khi nãy, bên trái là Minh Dạ, bên phải là một người đàn ông trung niên không quen biết, nhân viên nhà hàng đem một bộ bát đũa mới lên cho cô.
Người xung quanh bị khí lạnh phát ra từ người Minh Dạ khiến cho run rẩy, duy chỉ có Lan San là đặc biệt tự nhiên, căn bản không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ đem cái túi kia của Lan San, thô bạo ném lên bàn, âm trầm nhìn chòng chọc Lan San.Người nhà họ Minh anh, anh nuôi, không cần phải mượn tiền người khác.Một lát sau lại lấy một tấm thẻ ra từ trong ví, đưa cho Sở Tiều: "Đi xem gần đây có cây ATM nào không!"Ý tức rất rõ ràng, đi ATM rút cho cô gái ngốc này tiền mặt.Sở Tiểu gật đầu: "Vâng, rất nhanh sẽ có!"Lan San vừa nghe liền vui vẻ, trên mặt lộ ra nụ cười: "Sở Tiều, tôi cùng đi với anh!"Sở Tiều hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.Ánh mắt quét từ phía sau tới lạnh tới thấu xương, dù cho anh có thêm một vạn cái lá gan, anh cũng không dám ra ngoài cùng với vị "bà trẻ" này."Bà chủ còn chưa ăn cơm, đồ ăn ở đây đều là thượng hạng, bà chủ hay là ăn một chút đi, tôi rất nhanh sẽ trở lại."Lan San sờ sờ bụng mình, nghĩ lại, đúng vậy, đây chính là Phong Hoa Viên, muốn ăn một bữa cũng phải đặt trước cả tháng, có tiền cũng không nhất định là ăn được, nếu đã tới, sao không ăn một chút chứ.Cười híp mắt nói: "Sở Tiều, anh thật là tốt..."Lan San nói chuyện vô cùng thật lòng, cô cảm thấy Sở Tiều là người tốt.Chí ít ở trong mắt anh ta, cô chưa từng nhìn thấy sự khinh bỉ, đáng ghét nào.Nhưng cô không biết, một tiếng này liền khiến cho Sở Tiều chạy trối chết, nếu còn không đi, sợ rằng anh sẽ chết ngay tại chỗ mất.Minh Dạ lạnh lùng nhìn Lan San, gân xanh nổi đầy người, hận không thể b*p ch*t cô.Dám nói chuyện với người đi theo anh thân thiết như vậy, lá gan của cô đúng là ngày càng lớn rồi.Lan San ngồi xuống vị trí của Sở Tiều khi nãy, bên trái là Minh Dạ, bên phải là một người đàn ông trung niên không quen biết, nhân viên nhà hàng đem một bộ bát đũa mới lên cho cô.Người xung quanh bị khí lạnh phát ra từ người Minh Dạ khiến cho run rẩy, duy chỉ có Lan San là đặc biệt tự nhiên, căn bản không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.