Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 108: Anh không nuôi nổi tôi? (1)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ nhướng mắt, trên mặt hiện lên vẻ không tin, hơi chột dạ nghĩ: trên đời này ai dám dạy dỗ anh, người phụ nữ dám dạy dỗ anh còn chưa sinh ra đâu.Đúng lúc này, trước mắt lại lắc lư hiện ra một đôi chăn trắng nõn xinh xăn, một chân một chân dẫm lên người anh, như đang đốt lửa, khiến anh bắt đầu cảm thấy máu nóng sôi sục.Minh Dạ nằm ngửa trên ghế sofa che mắt, ngón tay xoa xát gò má, lại nghĩ đến một màn trong Phong Hương Viên.Cô kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên gò má anh, môi mềm như vậy, dịu dàng như vậy...Cười khổ một tiếng, đêm nay, xem ra sẽ khó ngủ đây.Tới cùng là từ lúc nào, mỗi một vẻ mặt của cô cũng trở nên sinh động như vậy? Bắt đầu từ lúc nào, cô đã không đáng ghét nữa?.........Ngược lại, đêm nay, Lan San ngủ vô cùng ngon, vừa ngủ vừa nghĩ đến tấm thẻ trong ví tiền của mình.Còn có một đống tiền giấy màu đỏ, trong lòng cô có một con chim nhỏ nóng lòng muốn bay.Quả nhiên quyết định lúc trước của cô là đúng, không thể làm trái lời cậu Minh.Toàn bộ tài sản đều là của anh, cô chỉ là một người mẹ kế bị coi thường, nếu không ôm chặt đùi của anh, đâu còn đường nào sống.Nhìn hoàn cảnh bây giờ xem, cậu chủ không làm khó dễ, thấy mình cũng không ra tay rút súng.Với lại, ngẫu nhiên cô còn có thể đùa giỡn trai đẹp, cuộc sống này tốt đẹp cỡ nào chứ!.........Người hầu trong nhà họ Minh giờ đã quen với Lan San hiện tại, vô cùng thích ‘bà chủ mới’ không kiêu căng, dáng vẻ rất xinh đẹp, còn hay cười tít mắt nữa.Quản gia già phát hiện, căn nhà lớn lạnh lẽo này, lần đầu tiên có hơi người.Hiện giờ ngẫu nhiên Minh Dạ cũng sẽ trở về một lần, chỉ là mỗi lần trở về sẽ không ở lại lâu lắm.Có khi ở lại một đêm, ngày hôm sau đi ngay, có lúc chỉ ăn bữa cơm rồi đi, giống như nơi này chỉ là khách sạn.Khoảng cách giữa Lan San và anh, luôn luôn không xa không gần, cô cũng không làm bất kì hành động mờ ám nào với Minh Dạ.Cô đã biết rất rõ ràng vị trí của mình, mờ ám cũng có thể, nhưng không thể tùy tiện.Có thể làm nũng, nhưng mà không thể quá, không thể liên tiếp đụng vào vảy ngược của anh.Người đàn ông kia sẽ không vĩnh viễn bao dung cho sự kiêu căng của cô, một hai lần còn có thể, thời gian dài sẽ chán ghét.
Minh Dạ nhướng mắt, trên mặt hiện lên vẻ không tin, hơi chột dạ nghĩ: trên đời này ai dám dạy dỗ anh, người phụ nữ dám dạy dỗ anh còn chưa sinh ra đâu.
Đúng lúc này, trước mắt lại lắc lư hiện ra một đôi chăn trắng nõn xinh xăn, một chân một chân dẫm lên người anh, như đang đốt lửa, khiến anh bắt đầu cảm thấy máu nóng sôi sục.
Minh Dạ nằm ngửa trên ghế sofa che mắt, ngón tay xoa xát gò má, lại nghĩ đến một màn trong Phong Hương Viên.
Cô kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên gò má anh, môi mềm như vậy, dịu dàng như vậy...
Cười khổ một tiếng, đêm nay, xem ra sẽ khó ngủ đây.
Tới cùng là từ lúc nào, mỗi một vẻ mặt của cô cũng trở nên sinh động như vậy? Bắt đầu từ lúc nào, cô đã không đáng ghét nữa?
.........
Ngược lại, đêm nay, Lan San ngủ vô cùng ngon, vừa ngủ vừa nghĩ đến tấm thẻ trong ví tiền của mình.
Còn có một đống tiền giấy màu đỏ, trong lòng cô có một con chim nhỏ nóng lòng muốn bay.
Quả nhiên quyết định lúc trước của cô là đúng, không thể làm trái lời cậu Minh.
Toàn bộ tài sản đều là của anh, cô chỉ là một người mẹ kế bị coi thường, nếu không ôm chặt đùi của anh, đâu còn đường nào sống.
Nhìn hoàn cảnh bây giờ xem, cậu chủ không làm khó dễ, thấy mình cũng không ra tay rút súng.
Với lại, ngẫu nhiên cô còn có thể đùa giỡn trai đẹp, cuộc sống này tốt đẹp cỡ nào chứ!
.........
Người hầu trong nhà họ Minh giờ đã quen với Lan San hiện tại, vô cùng thích ‘bà chủ mới’ không kiêu căng, dáng vẻ rất xinh đẹp, còn hay cười tít mắt nữa.
Quản gia già phát hiện, căn nhà lớn lạnh lẽo này, lần đầu tiên có hơi người.
Hiện giờ ngẫu nhiên Minh Dạ cũng sẽ trở về một lần, chỉ là mỗi lần trở về sẽ không ở lại lâu lắm.
Có khi ở lại một đêm, ngày hôm sau đi ngay, có lúc chỉ ăn bữa cơm rồi đi, giống như nơi này chỉ là khách sạn.
Khoảng cách giữa Lan San và anh, luôn luôn không xa không gần, cô cũng không làm bất kì hành động mờ ám nào với Minh Dạ.
Cô đã biết rất rõ ràng vị trí của mình, mờ ám cũng có thể, nhưng không thể tùy tiện.
Có thể làm nũng, nhưng mà không thể quá, không thể liên tiếp đụng vào vảy ngược của anh.
Người đàn ông kia sẽ không vĩnh viễn bao dung cho sự kiêu căng của cô, một hai lần còn có thể, thời gian dài sẽ chán ghét.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Minh Dạ nhướng mắt, trên mặt hiện lên vẻ không tin, hơi chột dạ nghĩ: trên đời này ai dám dạy dỗ anh, người phụ nữ dám dạy dỗ anh còn chưa sinh ra đâu.Đúng lúc này, trước mắt lại lắc lư hiện ra một đôi chăn trắng nõn xinh xăn, một chân một chân dẫm lên người anh, như đang đốt lửa, khiến anh bắt đầu cảm thấy máu nóng sôi sục.Minh Dạ nằm ngửa trên ghế sofa che mắt, ngón tay xoa xát gò má, lại nghĩ đến một màn trong Phong Hương Viên.Cô kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên gò má anh, môi mềm như vậy, dịu dàng như vậy...Cười khổ một tiếng, đêm nay, xem ra sẽ khó ngủ đây.Tới cùng là từ lúc nào, mỗi một vẻ mặt của cô cũng trở nên sinh động như vậy? Bắt đầu từ lúc nào, cô đã không đáng ghét nữa?.........Ngược lại, đêm nay, Lan San ngủ vô cùng ngon, vừa ngủ vừa nghĩ đến tấm thẻ trong ví tiền của mình.Còn có một đống tiền giấy màu đỏ, trong lòng cô có một con chim nhỏ nóng lòng muốn bay.Quả nhiên quyết định lúc trước của cô là đúng, không thể làm trái lời cậu Minh.Toàn bộ tài sản đều là của anh, cô chỉ là một người mẹ kế bị coi thường, nếu không ôm chặt đùi của anh, đâu còn đường nào sống.Nhìn hoàn cảnh bây giờ xem, cậu chủ không làm khó dễ, thấy mình cũng không ra tay rút súng.Với lại, ngẫu nhiên cô còn có thể đùa giỡn trai đẹp, cuộc sống này tốt đẹp cỡ nào chứ!.........Người hầu trong nhà họ Minh giờ đã quen với Lan San hiện tại, vô cùng thích ‘bà chủ mới’ không kiêu căng, dáng vẻ rất xinh đẹp, còn hay cười tít mắt nữa.Quản gia già phát hiện, căn nhà lớn lạnh lẽo này, lần đầu tiên có hơi người.Hiện giờ ngẫu nhiên Minh Dạ cũng sẽ trở về một lần, chỉ là mỗi lần trở về sẽ không ở lại lâu lắm.Có khi ở lại một đêm, ngày hôm sau đi ngay, có lúc chỉ ăn bữa cơm rồi đi, giống như nơi này chỉ là khách sạn.Khoảng cách giữa Lan San và anh, luôn luôn không xa không gần, cô cũng không làm bất kì hành động mờ ám nào với Minh Dạ.Cô đã biết rất rõ ràng vị trí của mình, mờ ám cũng có thể, nhưng không thể tùy tiện.Có thể làm nũng, nhưng mà không thể quá, không thể liên tiếp đụng vào vảy ngược của anh.Người đàn ông kia sẽ không vĩnh viễn bao dung cho sự kiêu căng của cô, một hai lần còn có thể, thời gian dài sẽ chán ghét.