Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 171: Tôi không nỡ để em bẽ mặt (5)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Dường như không nhận ra mình nói sai, thấy không ai hé răng nửa lời, cô nghi ngờ hỏi: “Mọi người sao không ai nói gì vậy? Hay là em nói sai?”Sắc mặt Lam Tu lạnh lùng, gầm lên: “Lam Vi Nhi em câm miệng!”Lần đầu tiên Lam Tu gọi thằng tên họ của em họ mình, anh ta vốn tính khí ôn hòa, nếu không có chuyện làm anh ta tức giận thì sẽ không như vậy.Anh ta hối hận, sớm biết như vậy thì sẽ không để Lam Vi Nhi ở lại nhà anh ta, coi như cô ta ngây thơ nhưng cũng không thể nói trước mặt Minh Dạ như vậy được, nếu như Minh Dạ nổi giận, thì đến cả nhà họ Lam cũng không thể bảo vệ cô ta.Lam Vi Nhi sợ đến mức cả người run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi, đôi mắt to rưng rưng nước mặt thật là làm người khác thương yêu, nức nổ: “Anh Tu, sao vậy? Vi Vi nói sai ư? Chính xác là tình cảm giữa anh Dạ và bà Minh thật sự rất tốt.”Trong lòng mọi người đều rùng mình, dồn dập suy đoán Minh Dạ sẽ làm gì với Lam Vi Nhi.Minh Dạ nếu đã dám làm ra những cử chỉ thân mật ám muội như vậy giữa chốn đông người, thì đồng nghĩa rằng anh đã tuyên cáo đó là người phụ nữ của Minh Dạ anh rồi.Thế nhưng Lam Vi Nhi lại không biết lấy lui làm tiến, đến nước này rồi mà vẫn còn nói như vậy, cô ta thật sự quá ngây thơ, vẫn không muốn cho ai biết mục đích xấu xa của mình.Minh Dạ nhìn Lam Vi Nhi một cách lạnh lùng hỏi: “Vậy thì như thế nào?”Đừng nói đến chuyện cha anh chết rồi, coi như ông ấy còn sống thì anh cũng bất chấp tất cả cướp lấy người phụ nữ mà anh yêu mang về bên mình.Anh em, sau này ai dám nói anh và Lan San là anh em, anh tuyệt đối không tha cho kẻ đó.“Lam Tu, cậu nên nhớ cậu nợ tôi một lần.”“Cảm ơn.”  Lam Tu cười khổ, ý tứ của Minh Dạ rất rõ ràng, nếu như không phải câu nói kia thì Lam Vi Nhi chắc chắn không qua nổi hôm nay.Ngày mai, đúng, ngày mai phải đưa Lam Vi đi, cho cô ta về Luân Đôn, đừng ở lại Trung Quốc làm gì lại gây thêm phiền phức cho anh ta.Lam Vi Nhi sờ môi, rụt rè ngồi trên ghế salon, oan ức cúi đầu, thỉnh thoảng lại giơ tay gạt đi nước mắt, bộ dạng khóc cũng không dám khóc, thật khiến người khác đau lòng.Bên cạnh đó có một người con gái trẻ tuổi, thi thoảng đưa cho cô ta khăn giấy.

Dường như không nhận ra mình nói sai, thấy không ai hé răng nửa lời, cô nghi ngờ hỏi: “Mọi người sao không ai nói gì vậy? Hay là em nói sai?”

Sắc mặt Lam Tu lạnh lùng, gầm lên: “Lam Vi Nhi em câm miệng!”

Lần đầu tiên Lam Tu gọi thằng tên họ của em họ mình, anh ta vốn tính khí ôn hòa, nếu không có chuyện làm anh ta tức giận thì sẽ không như vậy.

Anh ta hối hận, sớm biết như vậy thì sẽ không để Lam Vi Nhi ở lại nhà anh ta, coi như cô ta ngây thơ nhưng cũng không thể nói trước mặt Minh Dạ như vậy được, nếu như Minh Dạ nổi giận, thì đến cả nhà họ Lam cũng không thể bảo vệ cô ta.

Lam Vi Nhi sợ đến mức cả người run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi, đôi mắt to rưng rưng nước mặt thật là làm người khác thương yêu, nức nổ: “Anh Tu, sao vậy? Vi Vi nói sai ư? Chính xác là tình cảm giữa anh Dạ và bà Minh thật sự rất tốt.”

Trong lòng mọi người đều rùng mình, dồn dập suy đoán Minh Dạ sẽ làm gì với Lam Vi Nhi.

Minh Dạ nếu đã dám làm ra những cử chỉ thân mật ám muội như vậy giữa chốn đông người, thì đồng nghĩa rằng anh đã tuyên cáo đó là người phụ nữ của Minh Dạ anh rồi.

Thế nhưng Lam Vi Nhi lại không biết lấy lui làm tiến, đến nước này rồi mà vẫn còn nói như vậy, cô ta thật sự quá ngây thơ, vẫn không muốn cho ai biết mục đích xấu xa của mình.

Minh Dạ nhìn Lam Vi Nhi một cách lạnh lùng hỏi: “Vậy thì như thế nào?”

Đừng nói đến chuyện cha anh chết rồi, coi như ông ấy còn sống thì anh cũng bất chấp tất cả cướp lấy người phụ nữ mà anh yêu mang về bên mình.

Anh em, sau này ai dám nói anh và Lan San là anh em, anh tuyệt đối không tha cho kẻ đó.

“Lam Tu, cậu nên nhớ cậu nợ tôi một lần.”

“Cảm ơn.”  

Lam Tu cười khổ, ý tứ của Minh Dạ rất rõ ràng, nếu như không phải câu nói kia thì Lam Vi Nhi chắc chắn không qua nổi hôm nay.

Ngày mai, đúng, ngày mai phải đưa Lam Vi đi, cho cô ta về Luân Đôn, đừng ở lại Trung Quốc làm gì lại gây thêm phiền phức cho anh ta.

Lam Vi Nhi sờ môi, rụt rè ngồi trên ghế salon, oan ức cúi đầu, thỉnh thoảng lại giơ tay gạt đi nước mắt, bộ dạng khóc cũng không dám khóc, thật khiến người khác đau lòng.

Bên cạnh đó có một người con gái trẻ tuổi, thi thoảng đưa cho cô ta khăn giấy.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Dường như không nhận ra mình nói sai, thấy không ai hé răng nửa lời, cô nghi ngờ hỏi: “Mọi người sao không ai nói gì vậy? Hay là em nói sai?”Sắc mặt Lam Tu lạnh lùng, gầm lên: “Lam Vi Nhi em câm miệng!”Lần đầu tiên Lam Tu gọi thằng tên họ của em họ mình, anh ta vốn tính khí ôn hòa, nếu không có chuyện làm anh ta tức giận thì sẽ không như vậy.Anh ta hối hận, sớm biết như vậy thì sẽ không để Lam Vi Nhi ở lại nhà anh ta, coi như cô ta ngây thơ nhưng cũng không thể nói trước mặt Minh Dạ như vậy được, nếu như Minh Dạ nổi giận, thì đến cả nhà họ Lam cũng không thể bảo vệ cô ta.Lam Vi Nhi sợ đến mức cả người run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi, đôi mắt to rưng rưng nước mặt thật là làm người khác thương yêu, nức nổ: “Anh Tu, sao vậy? Vi Vi nói sai ư? Chính xác là tình cảm giữa anh Dạ và bà Minh thật sự rất tốt.”Trong lòng mọi người đều rùng mình, dồn dập suy đoán Minh Dạ sẽ làm gì với Lam Vi Nhi.Minh Dạ nếu đã dám làm ra những cử chỉ thân mật ám muội như vậy giữa chốn đông người, thì đồng nghĩa rằng anh đã tuyên cáo đó là người phụ nữ của Minh Dạ anh rồi.Thế nhưng Lam Vi Nhi lại không biết lấy lui làm tiến, đến nước này rồi mà vẫn còn nói như vậy, cô ta thật sự quá ngây thơ, vẫn không muốn cho ai biết mục đích xấu xa của mình.Minh Dạ nhìn Lam Vi Nhi một cách lạnh lùng hỏi: “Vậy thì như thế nào?”Đừng nói đến chuyện cha anh chết rồi, coi như ông ấy còn sống thì anh cũng bất chấp tất cả cướp lấy người phụ nữ mà anh yêu mang về bên mình.Anh em, sau này ai dám nói anh và Lan San là anh em, anh tuyệt đối không tha cho kẻ đó.“Lam Tu, cậu nên nhớ cậu nợ tôi một lần.”“Cảm ơn.”  Lam Tu cười khổ, ý tứ của Minh Dạ rất rõ ràng, nếu như không phải câu nói kia thì Lam Vi Nhi chắc chắn không qua nổi hôm nay.Ngày mai, đúng, ngày mai phải đưa Lam Vi đi, cho cô ta về Luân Đôn, đừng ở lại Trung Quốc làm gì lại gây thêm phiền phức cho anh ta.Lam Vi Nhi sờ môi, rụt rè ngồi trên ghế salon, oan ức cúi đầu, thỉnh thoảng lại giơ tay gạt đi nước mắt, bộ dạng khóc cũng không dám khóc, thật khiến người khác đau lòng.Bên cạnh đó có một người con gái trẻ tuổi, thi thoảng đưa cho cô ta khăn giấy.

Chương 171: Tôi không nỡ để em bẽ mặt (5)