Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 172: Tôi không nỡ để em bẽ mặt (6)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Bên cạnh đó có một người con gái trẻ tuổi, thi thoảng đưa cho cô ta khăn giấy.Lam Tu thở dài, nhìn dáng vẻ của Lam Vi Nhi mà lại mủi lòng, dẫu sao họ cũng là anh em họ với nhau.“Vi Vi, vừa rồi anh hơi nặng lời, em lên tầng nghỉ ngơi chút đi.”Lâm Vi Nhi khịt khịt mũi, liếc mắt nhìn Minh Dạ, ánh mắt không rời anh nửa bước, c*n m** d***, đành phải bước lên tầng nghỉ ngơi.Lam Tu áy náy, nói với Minh Dạ rằng: “Chú hai tôi có mỗi một cô con gái này nên từ nhỏ đã được cưng chiều, cậu đừng lấy làm lạ, nó còn chưa hiểu chuyện.”Minh Dạ cong môi, giống như không thèm đếm xỉa đến: “Không hiểu chuyện thì phải dạy cho cô ta hiểu chuyện, không phải ai cũng nuông chiều, khoan dung cô ta thành tính được.”Dứt lời, làm như vô ý liếc mắt nhìn xung quanh: “Kỳ thực thỉ chỉ cần nói luyên thuyên trước mặt Lan San, tôi lại trở thành một con người dễ nói chuyện.”Điều này nói cho Lam Tu biết, cũng như nói cho mọi người biết rằng, nếu ai dám nói loạn một câu trước mặt Lan San thì Minh Dạ tuyệt đối không bỏ qua.Đều là một đám người thông minh tất hiểu Minh Dạ đang nói gì, “Có thể đắc tội với cậu Minh nhung không thể đắc tội bà Minh”, đây chính là ý tứ khi Minh Dạ mang Lan San đến tham gia bữa tiệc của nhà họ Lam ngày hôm nay.Nhiễm Ngạo trong lòng không tránh khỏi một trận sợ hãi, chỉ có thể cười trêu ghẹo nói:“Bà Minh đây là bảo bối của nhà họ Minh, cho chúng tôi một trăm lá gan cũng không dám đắc tội với bà Minh!” Người chung quanh đều dồn dập hưởng ứng, không khí chung quanh khôi phục lại sự ấm áp vốn có, không một ai dám nhắc lại Lam Vi Nhi kia nữa.Bên trong phòng bếp, Lan San và Phương Lê đúng là nói chuyện rất ăn ý, mới có mười mấy phút nói chuyện, cả hai đều hận không thể dính lấy nhau nói thêm đôi điều.Tình bạn giữa hai người phụ nữ thực sự rất vi diệu, chỉ cần một câu nói, một câu chuyện cũng có thể trở thành tri kỷ.Phương Lê không phải là người con gái có tâm cơ, chỉ là một người con gái đơn thuần.Tâm sự không che giấu được bao giờ cả, sướng vui đau buồn đều hiển hiện trên khuôn mặt, ở chung với người như thế thật sự rất dễ dàng.

Bên cạnh đó có một người con gái trẻ tuổi, thi thoảng đưa cho cô ta khăn giấy.

Lam Tu thở dài, nhìn dáng vẻ của Lam Vi Nhi mà lại mủi lòng, dẫu sao họ cũng là anh em họ với nhau.

“Vi Vi, vừa rồi anh hơi nặng lời, em lên tầng nghỉ ngơi chút đi.”

Lâm Vi Nhi khịt khịt mũi, liếc mắt nhìn Minh Dạ, ánh mắt không rời anh nửa bước, c*n m** d***, đành phải bước lên tầng nghỉ ngơi.

Lam Tu áy náy, nói với Minh Dạ rằng: “Chú hai tôi có mỗi một cô con gái này nên từ nhỏ đã được cưng chiều, cậu đừng lấy làm lạ, nó còn chưa hiểu chuyện.”

Minh Dạ cong môi, giống như không thèm đếm xỉa đến: “Không hiểu chuyện thì phải dạy cho cô ta hiểu chuyện, không phải ai cũng nuông chiều, khoan dung cô ta thành tính được.”

Dứt lời, làm như vô ý liếc mắt nhìn xung quanh: “Kỳ thực thỉ chỉ cần nói luyên thuyên trước mặt Lan San, tôi lại trở thành một con người dễ nói chuyện.”

Điều này nói cho Lam Tu biết, cũng như nói cho mọi người biết rằng, nếu ai dám nói loạn một câu trước mặt Lan San thì Minh Dạ tuyệt đối không bỏ qua.

Đều là một đám người thông minh tất hiểu Minh Dạ đang nói gì, “Có thể đắc tội với cậu Minh nhung không thể đắc tội bà Minh”, đây chính là ý tứ khi Minh Dạ mang Lan San đến tham gia bữa tiệc của nhà họ Lam ngày hôm nay.

Nhiễm Ngạo trong lòng không tránh khỏi một trận sợ hãi, chỉ có thể cười trêu ghẹo nói:

“Bà Minh đây là bảo bối của nhà họ Minh, cho chúng tôi một trăm lá gan cũng không dám đắc tội với bà Minh!” 

Người chung quanh đều dồn dập hưởng ứng, không khí chung quanh khôi phục lại sự ấm áp vốn có, không một ai dám nhắc lại Lam Vi Nhi kia nữa.

Bên trong phòng bếp, Lan San và Phương Lê đúng là nói chuyện rất ăn ý, mới có mười mấy phút nói chuyện, cả hai đều hận không thể dính lấy nhau nói thêm đôi điều.

Tình bạn giữa hai người phụ nữ thực sự rất vi diệu, chỉ cần một câu nói, một câu chuyện cũng có thể trở thành tri kỷ.

Phương Lê không phải là người con gái có tâm cơ, chỉ là một người con gái đơn thuần.

Tâm sự không che giấu được bao giờ cả, sướng vui đau buồn đều hiển hiện trên khuôn mặt, ở chung với người như thế thật sự rất dễ dàng.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Bên cạnh đó có một người con gái trẻ tuổi, thi thoảng đưa cho cô ta khăn giấy.Lam Tu thở dài, nhìn dáng vẻ của Lam Vi Nhi mà lại mủi lòng, dẫu sao họ cũng là anh em họ với nhau.“Vi Vi, vừa rồi anh hơi nặng lời, em lên tầng nghỉ ngơi chút đi.”Lâm Vi Nhi khịt khịt mũi, liếc mắt nhìn Minh Dạ, ánh mắt không rời anh nửa bước, c*n m** d***, đành phải bước lên tầng nghỉ ngơi.Lam Tu áy náy, nói với Minh Dạ rằng: “Chú hai tôi có mỗi một cô con gái này nên từ nhỏ đã được cưng chiều, cậu đừng lấy làm lạ, nó còn chưa hiểu chuyện.”Minh Dạ cong môi, giống như không thèm đếm xỉa đến: “Không hiểu chuyện thì phải dạy cho cô ta hiểu chuyện, không phải ai cũng nuông chiều, khoan dung cô ta thành tính được.”Dứt lời, làm như vô ý liếc mắt nhìn xung quanh: “Kỳ thực thỉ chỉ cần nói luyên thuyên trước mặt Lan San, tôi lại trở thành một con người dễ nói chuyện.”Điều này nói cho Lam Tu biết, cũng như nói cho mọi người biết rằng, nếu ai dám nói loạn một câu trước mặt Lan San thì Minh Dạ tuyệt đối không bỏ qua.Đều là một đám người thông minh tất hiểu Minh Dạ đang nói gì, “Có thể đắc tội với cậu Minh nhung không thể đắc tội bà Minh”, đây chính là ý tứ khi Minh Dạ mang Lan San đến tham gia bữa tiệc của nhà họ Lam ngày hôm nay.Nhiễm Ngạo trong lòng không tránh khỏi một trận sợ hãi, chỉ có thể cười trêu ghẹo nói:“Bà Minh đây là bảo bối của nhà họ Minh, cho chúng tôi một trăm lá gan cũng không dám đắc tội với bà Minh!” Người chung quanh đều dồn dập hưởng ứng, không khí chung quanh khôi phục lại sự ấm áp vốn có, không một ai dám nhắc lại Lam Vi Nhi kia nữa.Bên trong phòng bếp, Lan San và Phương Lê đúng là nói chuyện rất ăn ý, mới có mười mấy phút nói chuyện, cả hai đều hận không thể dính lấy nhau nói thêm đôi điều.Tình bạn giữa hai người phụ nữ thực sự rất vi diệu, chỉ cần một câu nói, một câu chuyện cũng có thể trở thành tri kỷ.Phương Lê không phải là người con gái có tâm cơ, chỉ là một người con gái đơn thuần.Tâm sự không che giấu được bao giờ cả, sướng vui đau buồn đều hiển hiện trên khuôn mặt, ở chung với người như thế thật sự rất dễ dàng.

Chương 172: Tôi không nỡ để em bẽ mặt (6)